Vương Phi Lực Điền Và Vương Gia Bệnh Tật - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:05:15
Lượt xem: 50

 

 

 

1.

Tiêu Cảnh Sách, con là một "ma ốm" tiếng ở kinh thành.

Nghe đồn ba tuổi , năm tuổi học võ thuật cưỡi ngựa, vốn dĩ sẽ một phen tiền đồ xán lạn. Thế nhưng năm mười hai tuổi, trúng kỳ độc, từ đó triền miên giường bệnh.

Không lâu khi hôn kỳ của định , cô nhu nhược thể tự lo liệu cho bản của - Diêu Thanh Uyển - cố ý mang đến cho một bình sứ trắng đựng t.h.u.ố.c.

"Tỷ tỷ uống . Tỷ mang mang trời sinh thần lực, thì cũng nên nuôi cho một vóc dáng thô kệch, vạm vỡ để xứng đôi lứa mới ."

Trong lòng thừa , thứ t.h.u.ố.c một khi uống , tám chín phần mười sẽ khiến cơ thể ngày càng béo phì ục ịch. Ta quả quyết nhận.

Diêu Thanh Uyển mỉm , giọng điệu vẫn ôn nhu: "Dược liệu trân quý, tốn bao công sức mới , dù cũng dùng. Nếu tỷ tỷ uống, đành mang tặng cho Tam di nương ."

Ta cố nhịn xuống xúc động tát cho nàng một cái, ngửa đầu dốc cạn bình t.h.u.ố.c miệng.

"Thật đáng tiếc, e rằng dung mạo của tỷ tỷ ngày sẽ mỗi ngày một thêm thô bỉ xí, chỉ sợ là sẽ nhận sự sủng ái của phu quân ."

Miệng nàng đáng tiếc, nhưng ý trong mắt càng sâu thêm, cứ như thể tìm một món đồ chơi thú vị.

Ngày hôm , Vệ Vân Lãng đến thăm, Diêu Thanh Uyển đổi sắc mặt, bày bộ dạng lo lắng bồn chồn:

"Tỷ tỷ gả qua đó sống đây? Nghe Bình Dương vương thể suy nhược, khi trúng độc thất thế lòng Thánh thượng, nay cũng chỉ uổng công mang cái danh xưng Vương gia mà thôi."

"Thanh Uyển, hiền lành quá mức . Nàng dăm bảy lượt ám hại , cớ còn lo lắng cho nàng gì?" - Vệ Vân Lãng lên tiếng oán trách.

"... tỷ cũng là tỷ tỷ của ." Diêu Thanh Uyển khẽ thở dài, "Huống hồ Bình Dương vương cách dăm bữa nửa tháng gặp ám sát... Những chuỗi ngày nơm nớp lo sợ như thế, sánh với cuộc sống bình an thuận lợi ở Diêu gia?"

Ta thầm cảm tạ nàng .

Sống ở nhà chồng dù tệ đến , cũng gấp vạn việc cái Diêu gia .

2.

Lần đầu tiên và Tiêu Cảnh Sách chính thức chạm mặt, là ở bên trong màn lụa đỏ thẫm.

Hắn , còn .

Có lẽ vì ác tật hành hạ quanh năm, sắc mặt Tiêu Cảnh Sách trắng bệch, đôi môi mỏng còn chút huyết sắc. Chỉ duy nhất đôi mắt đang dừng mặt là lưu chuyển ánh sáng, còn sáng hơn cả ánh nến rực rỡ khắp gian phòng.

Thấy mãi nhúc nhích, khẽ thở dài: "Là do quá mức suy yếu, đành phiền phu nhân vất vả ."

Ta thu biểu cảm, vẻ nghiêm túc: "Phụng dưỡng phu quân là nghĩa vụ bổn phận của vợ. Phu quân chớ mềm lòng mà đồng tình với ."

Nói xong, liền xắn tay áo bắt đầu " việc vất vả".

Giữa lúc đang sức động tác, ý trong mắt Tiêu Cảnh Sách dần nhạt . Hắn bỗng nhiên đưa tay ấn : "Phu nhân, nàng đang cái gì ?"

"Tự nhiên là đang chuyện nên ." Ta sấn tới gần thêm một chút, bắt đầu tranh công, "Ta phụng dưỡng ?"

"Phu nhân... quả thật là tâm tư linh hoạt..."

Tiêu Cảnh Sách dứt lời liền khẽ hừ một tiếng. Bàn tay vốn dĩ mềm nhũn vô lực của bất ngờ vòng qua eo kéo mạnh xuống, khiến cả ngã nhào lòng .

khổ nỗi, đè lên như , đột nhiên nghiêng đầu phun một ngụm m.á.u tươi ngất lịm .

Ta c·h·ế·t trân tại chỗ, cảm giác như tia sét giáng thẳng xuống đỉnh đầu.

Ngoảnh đầu , bên ngoài lớp lớp màn đỏ, cặp nến long phượng vẫn đang cháy rừng rực.

Ta gả đến đây là để xung hỉ.

Thế mà ngay trong đêm tân hôn đầu tiên, đè vị phu quân ốm yếu bệnh tật của đến mức ch·ết ngất?

Ơn trời, Tiêu Cảnh Sách ch·ết.

Y quan của phủ Bình Dương vương vội vàng tới bắt mạch, châm cứu. Một lát , Tiêu Cảnh Sách từ từ tỉnh .

Thấy đang héo hon như cái tàu lá chuối ở mép giường, nhẹ nhàng cong khóe môi: "Sao sắc mặt phu nhân khó coi như ?"

"Trong lòng ái mộ phu quân, nhưng vụng về hỏng việc, tránh khỏi lo lắng tự trách."

Căn phòng chìm tĩnh lặng một lát.

Tiêu Cảnh Sách bật : "Phu nhân ái mộ ? Tối nay hình như mới là đầu tiên hai gặp mặt mà."

Ta bắt đầu mặt biến sắc mà hươu vượn: "Phu quân mang dáng dấp của thiên nhân, đối với ngài chính là nhất kiến chung tình."

Hắn thẳng mắt . Không hiểu , ánh mắt khiến liên tưởng đến những cánh hoa trôi theo dòng suối đầu nguồn độ cuối xuân tháng Tư.

Ngắn ngủi thất thần một lát, liền Tiêu Cảnh Sách đáp lời: "Phu nhân mỹ diễm động lòng , cũng khiến tâm trí hướng về."

Tên thật sự cách dỗ ngọt phụ nữ.

Nếu trúng kỳ độc, chẳng sống bao lâu nữa, thì gả cho chắc chắn đến lượt .

Nhớ tới những lời Diêu Thanh Uyển khi thành , dè dặt cất lời thăm dò: "Phu quân rốt cuộc là trúng độc gì? Lại là kẻ nào tay tàn độc đến ?"

Chuyện ở kinh thành nay vẫn luôn là một cọc án treo.

Tiêu Cảnh Sách rũ mắt, trầm mặc giây lát nhẹ giọng : "Chuyện cũ rối ren phức tạp, khó truy cứu ngọn ngành. Phu nhân vẫn là đừng nên hỏi thì hơn."

Hắn nhích sang một bên, chừa cho một chỗ trống. Một luồng hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt thoảng qua mũi, nhưng trằn trọc ngủ .

Nếu chuyện đêm nay mà truyền ngoài, cái danh tiếng vốn thối nát cùng cực của ở kinh thành e rằng sẽ càng thêm thể vớt vát nổi. Lúc đó, cuộc sống của tiểu nương ở Diêu gia cũng sẽ chẳng dễ dàng gì.

Thư Sách

Đang miên man suy nghĩ, một bàn tay ôn lương như ngọc bỗng từ bên cạnh vươn tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay :

"Phu nhân cần lo lắng, chuyện tối nay tuyệt đối sẽ lọt khỏi căn phòng ."

3.

Trước khi cha nạp , nhà đẻ của tiểu nương từng mở một tiệm sách. Của hồi môn của bà chính là mấy rương lớn chứa đủ các thể loại thư tịch. Từ nhỏ say mê nghiền ngẫm những cuốn sách đó.

Từ khi sẽ gả cho Tiêu Cảnh Sách, vẫn luôn vùi đầu việc nghiên cứu y thư.

Trong sách rằng, kinh mạch trong cơ thể con vô cùng phức tạp. Nếu thể dùng nội lực kỳ lạ để đả thông, bức hết chất độc tích tụ nhiều năm ngoài, sẽ khỏi hẳn.

Vì thế, trong lòng mới nảy sinh một ý niệm hoang đường táo bạo: Nếu... thực sự chữa khỏi cho Tiêu Cảnh Sách, liệu thể xin đón tiểu nương khỏi Diêu gia, để hai con rời khỏi kinh thành sống tự do ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vuong-phi-luc-dien-va-vuong-gia-benh-tat/1.html.]

thì đến lúc đó, với một Bình Dương vương khỏe mạnh, các tiểu thư khuê các trong kinh thành gả cho chắc chắn đếm xuể. Trăm triệu cũng chẳng đến lượt .

Đêm ngày xuất giá, tiểu nương rốt cuộc cũng tìm cơ hội lén đến tìm : "Thanh Gia, đêm động phòng hoa chúc ngày mai những gì, con nhớ kỹ ?"

Ta vỗ n.g.ự.c thề thốt cam đoan: "Người yên tâm, mấy quyển sách đó con nhiều , ngay cả từng bức hình minh họa con cũng xem xét cẩn thận sót nét nào!"

Tiểu nương bỗng nhiên đỏ bừng mặt, ngoảnh đầu ho sặc sụa:

"Con thế mà... Thôi, như cũng nhiều nữa. Con chỉ cần nhớ kỹ, ở mặt Vương gia thì dáng vẻ tỏ mềm mại một chút, giọng nhỏ nhẹ ôn nhu một chút, tuyệt đối cư xử sỗ sàng như ngày thường."

"Con sinh mang sức mạnh kỳ lạ, nếu là nam nhi, hẳn thể nên nghiệp lớn; thế nhưng sinh mang phận nữ nhi, chung quy cũng chỉ là nhảy từ cái l.ồ.ng giam sang một cái l.ồ.ng giam khác mà thôi."

...

Có lẽ do đêm qua mơ thấy tiểu nương, nên khi tỉnh dậy lòng cứ buồn bực vui.

Ta ủ rũ ỉu xìu bàn, chén cháo ngọc bích nhỏ xíu bằng sứ trắng, chợt nhớ lời dặn dò của tiểu nương.

Nhu nhược, tỏ nhu nhược!

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, cố nén xúc động bưng bát cháo lên ực một cạn sạch. Ta đặt bát xuống bàn, đổi sang dùng một chiếc muỗng ngọc nhỏ xíu, từng ngụm từng ngụm chậm rãi ăn.

Kết quả là, để ăn hết một bát cháo nhỏ, mất đứt gần nửa canh giờ.

Dùng bữa sáng xong, Tiêu Cảnh Sách gọi thuộc hạ Huyền Vũ :

"Huyền Vũ, ngươi tìm quản gia, dặn ông chuẩn một phần hậu lễ để cùng vương phi về mặt nhà đẻ."

Huyền Vũ tỏ vẻ tán thành: "Vương gia, tối qua ngài mới truyền y quan bắt mạch, hôm nay thể suy nhược, nên xuất phủ."

Tiêu Cảnh Sách nhàn nhạt gắp một miếng măng bỏ bát , khẽ: "Xem hiện giờ gần đất xa trời , đến cả ngươi cũng thèm lời nữa."

"Thuộc hạ trăm triệu dám!" Huyền Vũ sắc mặt đại biến, vội vàng cúi đầu lĩnh mệnh lui .

Lễ vật mặt chuẩn xong xuôi, chất đầy ròng rã ba chiếc xe ngựa.

Nghe tất cả những thứ đều mang tặng cho Diêu gia, xót ruột vô cùng, lặng lẽ kéo kéo ống tay áo Tiêu Cảnh Sách.

"Sao ? Chẳng lẽ phu nhân đang chê lễ vật quá mỏng ?"

Ta lắc đầu nguầy nguậy:

"Là quá dày ! Diêu gia nay luôn đề cao gia huấn tiết kiệm cần kiệm. Ta thấy hàng cây hoa t.ử vi trồng trong viện tồi, là ngài sai đào hai cây mang sang đó tặng là ."

đồ đạc đưa sang đó, nếu lọt tư khố của đích mẫu (vợ cả), thì cũng cất của hồi môn cho Diêu Thanh Uyển. Chẳng thà giữ ở phủ Bình Dương vương để mua t.h.u.ố.c tẩm bổ cho Tiêu Cảnh Sách còn hơn.

Nghe , Tiêu Cảnh Sách luồn tay khỏi chiếc áo choàng lông chồn ấm áp, nhẹ nhàng xoa đầu :

"Nếu phu nhân cảm thấy nỡ, thì chúng cứ chở sang đó cho họ một cái, lúc hồi phủ khiêng bộ về là ."

4.

Không ngờ mới đặt chân về tới Diêu gia, chạm trán ngay hai vị thanh mai trúc mã của .

Vệ Vân Lãng và Chu Hành đang sóng vai trong đình viện. Nghe thấy tiếng động, cả hai đầu , ánh mắt hướng về phía chứa đầy sự chán ghét thèm che giấu.

Tiêu Cảnh Sách ho nhẹ hai tiếng, nhạt mỏng manh: "Thì là Vệ tiểu tướng quân và Chu công t.ử con trai thừa tướng."

Dù hai gã căm ghét đến mức nào, thì thấy Tiêu Cảnh Sách vẫn ngoan ngoãn tiến lên hành lễ.

"Tham kiến Bình Dương vương."

Tiêu Cảnh Sách kéo kín chiếc áo choàng lông, vội đáp lời ngay. Hắn cố tình chờ một lát mới thong thả tiếp:

"Xem Vệ tiểu tướng quân quanh năm bôn ba nơi thao trường nên tin tức nhanh nhạy cho lắm, đến mức bổn vương thành gia lập thất mà ngươi cũng ."

Cả Vệ Vân Lãng cứng đờ, cuối cùng đành ngậm bồ hòn ngọt, cam lòng mà sang thi lễ với : "Tham kiến Bình Dương vương phi."

Ta thực sự chẳng buồn để mắt tới .

Năm xưa nhờ mang lễ vật tặng cho Diêu Thanh Uyển, mang sang từ sáng sớm. Sau đó Diêu Thanh Uyển đột nhiên trúng độc hôn mê bất tỉnh, lập tức cả phạt quỳ giữa trời tuyết lạnh buốt.

Khi , Vệ Vân Lãng mặt mày đằng đằng sát khí xách roi da mặt . Chẳng buồn buông một lời chất vấn, vung tay định quất thẳng roi mặt .

Ta giơ tay chụp gọn ngọn roi: "Ngươi thèm hỏi lấy một câu, đinh ninh chuyện là do ?"

"Ngoài cô thì còn thể là ai đây nữa?" Hắn lườm bằng ánh mắt ghê tởm tột độ, "Cô sớm ghen tị với dung mạo xinh và tính tình ôn nhu của Thanh Uyển . Huống hồ gì cả và Chu Hành đều tình ý với ! Cỡ thứ nữ do thất sinh như cô, cho dù cùng chúng lớn lên từ nhỏ, thì bản chất vẫn chỉ là loại tiện nhân thấp hèn mà thôi! Cô cố bắt chước Thanh Uyển đến , thì cũng chỉ là trò khỉ đột đội nón, họa hổ thành hóa ch.ó!"

Tất nhiên, với sức mạnh trời sinh của , ngọn roi đó cuối cùng chẳng thể chạm nửa phân.

Thế nhưng cái danh ác nữ vì ghen tuông mà hạ độc c.h.é.m g·i·ế·t ruột cũng nhờ miệng Vệ Vân Lãng mà truyền khắp kinh thành.

Ta nghĩ tới Diêu Thanh Uyển, thì nàng xuất hiện.

Nàng vận chiếc váy màu xanh biếc, chiếc thắt lưng nạm ngọc siết lấy vòng eo thon gọn nhỏ nhắn tưởng chừng chỉ một vòng tay, trông nàng yếu ớt mong manh tựa như nhành liễu mới nhú chồi non bồng bềnh trong gió xuân.

Ánh mắt dịu dàng uyển chuyển của nàng lướt qua, lúc chạm Tiêu Cảnh Sách đang sánh vai bên cạnh , ánh mắt khẽ sững thất thần trong giây lát.

Ta quá hiểu mà. Vệ Vân Lãng và Chu Hành dẫu chút tư sắc ưu , nhưng nếu đem so sánh với khuôn mặt ốm yếu bệnh tật nhưng đến tuyệt trần của Tiêu Cảnh Sách, thì quả đúng là một trời một vực.

"Thần nữ tham kiến Bình Dương vương... Mấy ngày gặp, tỷ tỷ dạo vẫn khỏe chứ?"

Diêu Thanh Uyển bừng tỉnh, lúc mới chậm rãi bước tới mặt chúng hành lễ, ngước đôi mắt ướt sũng lên ân cần hỏi han .

Chất giọng mềm mại nũng nịu đến mức như thể vắt nước của nàng , cộng thêm đôi mắt hạnh lấp lánh ánh sương mai vô tội quả là một kiệt tác bẩm sinh. Có là vắt óc diễn cũng chẳng thể nào vẻ tự nhiên đó.

Ta cảm thấy chán nản thất bại.

Tiêu Cảnh Sách bên cạnh dường như thấu tâm can , lặng lẽ luồn tay qua lớp áo choàng lông, dịu dàng nắm c.h.ặ.t lấy tay .

Trên mặt vẫn vương nụ nhạt vô hại:

"Diêu cô nương, trí nhớ của ngươi dường như cho lắm. Tỷ tỷ của ngươi nay gả cho vợ, ngươi xưng hô với nàng là Vương phi, và quỳ rạp xuống đất mà hành lễ mới đúng quy củ chứ."

Khi Diêu Thanh Uyển ngoan ngoãn quỳ rạp xuống dập đầu hành lễ với , theo bản năng liếc mắt sang bên cạnh.

Quả nhiên, Vệ Vân Lãng đang trừng mắt hầm hầm như ăn tươi nuốt sống, mồm há định c.h.ử.i bới điều gì đó.

Chu Hành cạnh kịp thời giật giật ống tay áo , hiệu bảo nhẫn nhịn. Chỉ là, ánh mắt Chu Hành về phía cũng ngày càng lạnh lẽo, âm u hơn.

Từ đến nay vẫn luôn như . Vệ Vân Lãng tính tình nóng nảy bốc đồng, còn những chiêu trò nham hiểm, âm độc chĩa mũi dùi phần lớn đều do một tay Chu Hành - kẻ mang tâm tư thâm trầm kín kẽ - giật dây phía bày mưu tính kế.

 

 

 

Loading...