VƯƠNG PHI MUỐN CHẠY TRỐN - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:15:25
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Không chứ? Sao nữa ?]

 

 [Cảm giác nam chính biến thái, nhưng mà kích thích thật.]

 

[Nam chính là ngủ đến sinh tình ?]

 

[Nói thật, hai tự nhiên chút hợp …]

 

[Sao thể, là do nữ chính xuất hiện thôi, nữ chính xuất hiện, nữ phụ liền lĩnh cơm hộp.]

 

Đêm đó.

 

Ta ôm cột giường, cả tê dại.

 

Cuối cùng lúc mơ mơ màng màng, thấy thì thầm bên tai:

 

“Nương t.ử, cái t.h.u.ố.c trợ t.h.a.i là bây giờ thử luôn?”

 

Ta nhắm mắt.

 

Giả c.h.ế.t.

 

10

 

Vốn định bám nhà , tìm cơ hội chạy trốn.

 

Kết quả hôm , thánh chỉ đến.

 

Yến gia đình Trung Thu, cùng Tư Đồ Dục cung.

 

Yến tiệc bày ở Ngự hoa viên.

 

Khoảnh khắc theo Tư Đồ Dục, đẩy xe lăn của tiến , tiếng xì xào nổi lên.

 

“Đó chính là Dục vương phi? Con bé hoang dã của nhà họ Diệp ?”

 

“Nghe từ nhỏ nuôi ở biên quan, thô lỗ vô cùng.”

 

“Thảo nào, phối với tên què là .”

 

Ta ngẩng đầu, đối diện một ánh mắt phía đối diện.

 

Tư Đồ Thần.

 

Tứ hoàng t.ử đương triều, hiện là ứng cử viên trữ quân sủng ái nhất.

 

Bên cạnh một mỹ nhân, áo trắng giản dị, mày mắt như vẽ, đang chăm chú Tư Đồ Dục.

 

Tô Oánh.

 

Con gái Thái phó, tài nữ một kinh thành.

 

Người vốn dĩ nên là Dục vương phi.

 

Bình luận bay qua:

 

[Đến đến ! Cảnh kinh điển tới !]

 

[Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện! Đẹp quá quá quá!]

 

[CP chính cùng khung! Nước mắt đáng tiền!]

 

[Mau ánh mắt nam chính nữ chính, kiểu yêu mà !]

 

Ta đầu Tư Đồ Dục.

 

Hắn đang cúi đầu chỉnh vạt áo.

 

Ánh mắt? Ánh mắt gì? Hắn đầu gối của mà!

 

Hoàng đế và hoàng hậu an tọa, yến tiệc bắt đầu.

 

Món ăn qua ba lượt, rượu qua vài tuần.

 

Tư Đồ Thần nâng chén rượu, sang:

 

“Tam ca, dạo khỏe chứ?”

 

Tư Đồ Dục động.

 

“À, quên mất tam ca bây giờ mất tiếng, thật khiến đau lòng.”

 

Tư Đồ Dục lạnh mặt hiệu:

 

“Bảo cút.”

 

Khóe miệng Tư Đồ Thần nhếch lên nụ mỉa mai:

 

“Tam tẩu, tam ca đang hiệu cái gì ?”

 

Ta chỉ miệng , lớn tiếng :

 

“Vương gia …”

 

“Răng ngươi dính rau!”

 

Ta nhíu mày, che miệng:

 

“Ơi, hôi thối quá hôi thối.”

 

Cả sảnh cố nhịn .

 

Mặt Tư Đồ Thần cứng đờ.

 

Bình luận điên:

 

[Ha ha ha ha ha ha c.h.ế.t mất!]

 

[Miệng lưỡi nữ phụ đúng là đỉnh thật]

 

[IQ 25 nhưng lực chiến 100]

 

Mẫu của Tư Đồ Thần, Lâm quý phi thấy , chậm rãi lên tiếng:

 

“Nghe Dục vương phi là độc nữ của nhà họ Diệp, nay gặp quả nhiên tầm thường.”

 

Lại chuyển giọng:

 

“Hôm nay Trung Thu, chỉ ăn uống thì cũng nhàm chán.”

 

“Oánh nhi, con mang theo tỳ bà ? Đàn một khúc cho trợ hứng.”

 

Tô Oánh ngẩng mắt:

 

“Vâng.”

 

Tiếng tỳ bà vang lên.

 

Là khúc Trường Tương Tư.

 

Giai điệu triền miên, như như than.

 

Cả sảnh lặng ngắt, tất cả đều đến nhập thần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vuong-phi-muon-chay-tron/4.html.]

Tô Oánh cúi mắt, tùy ý gảy đàn, đầu ngón tay lướt nhanh dây, thỉnh thoảng ngẩng lên, ánh mắt luôn như như lướt qua một nơi nào đó.

 

Theo hướng ánh của nàng…

 

Tư Đồ Dục.

 

Hắn ngay ngắn xe lăn, sắc mặt bình tĩnh, chén rượu bàn.

 

Bình luận bùng nổ:

 

[Là Trường Tương Tư! Là khúc định tình của bọn họ!]

 

[Nữ chính đang đàn cho nam chính ! Nàng đang hỏi khỏe !]

 

 [Hu hu hu ngược luyến tình thâm, CP chính của !]

 

[Nam chính ngươi nàng một cái chứ!]

 

 

[Hắn đang nhịn! Nhất định là đang nhịn!]

 

Ta đầu Tư Đồ Dục.

 

Hắn động .

 

Hắn giơ tay lên.

 

Cầm lấy chén rượu.

 

Uống một ngụm.

 

Rồi đặt xuống.

 

Tiếp tục chén.

 

Ừm, đúng là nhẫn thật, trong lòng chắc nát bươm .

 

Vương phi của thành em dâu.

 

11

 

Một khúc kết thúc, cả sảnh vỗ tay khen ngợi.

 

“Con gái do Thái phó dạy dỗ, quả nhiên tầm thường.”

 

Ngay cả hoàng đế cũng khen:

 

“Oánh nhi quả hổ là tài nữ một kinh thành, tay tỳ bà ai sánh bằng.”

 

Tư Đồ Thần thuận thế tiếp lời:

 

“Oánh nhi cầm kỳ thi họa đều tinh thông, tam tẩu giỏi gì, để bọn mở mang tầm mắt.”

 

Tất cả ánh mắt đều dồn lên .

 

Chờ xem trò .

 

Ta dậy:

 

“Ta .”

 

“Đao thương côn bổng, thứ nào cũng giỏi.”

 

Mắt hoàng đế sáng lên:

 

“Ồ? Vậy biểu diễn một đoạn cho trẫm xem?”

 

Ta sai mang đến một thanh kiếm.

 

Đi giữa sân, chắp tay hành lễ.

 

Rồi, khởi thế.

 

Kiếm quang lóe lên.

 

Ta từ nhỏ lớn lên ở biên quan, theo các tướng sĩ lăn lộn, cái khác , đ.á.n.h thì là nghề.

 

Một bộ kiếm múa xong, cả sảnh im phăng phắc.

 

Ta thu kiếm, vững.

 

Lâm quý phi gượng hai tiếng:

 

“Cũng… khá là sức lực.”

 

, bản cung thực sự thấy gì mới lạ.”

 

Ta cầm kiếm vung ngang mặt Tư Đồ Thần, kinh hãi.

 

Tư Đồ Thần: “Ngươi dám hành thích bản vương!”

 

Ta mỉm :

 

“Nhi thần chỉ là cắt mí cho vương gia thôi, thế đủ mới lạ ?”

 

Ta liếc Tư Đồ Thần một cái, bổ sung:

 

“Tứ , cần cảm ơn, chỉ là tiện tay thôi.”

 

“Sau sẽ to hơn chút.”

 

Cả sảnh c.h.ế.t lặng.

 

Hoàng hậu nhịn bật :

 

“Quá mới lạ ha ha!”

 

“Con dâu của mới là tầm thường!”

 

Lâm quý phi nghiến răng, giả:

 

nữ t.ử vẫn nên lấy mềm mại chính, mấy chuyện đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c là việc của nam nhân.”

 

Ta gật đầu:

 

“Quý phi đúng.”

 

“Vậy là… biểu diễn cho quý phi một đoạn ‘mềm mại’ tại chỗ?”

 

“Ta thấy lông mày của Tư Đồ Thần rối như cỏ, tỉa giúp ?”

 

Cả sảnh ầm lên.

 

Hoàng đế đập bàn, đến suýt rơi nước mắt:

 

“Tốt! Tốt! Thảo nào Dục nhi thích con như !”

 

Mặt Tư Đồ Thần đen như đáy nồi.

 

Bình luận:

 

[Ha ha ha ha cứu mạng!]

 

[Thần vương: gì sai mà hành xác lặp lặp ?]

 

Loading...