VƯƠNG PHI MUỐN CHẠY TRỐN - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:16:14
Lượt xem: 211
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
.
Ta cũng thấy khá dư thừa.
Nếu dư thừa, thả ?
Giữ mạng quan trọng mà!
Ta , nghĩ cách chạy trốn.
Đi mấy bước, phía vang lên tiếng bước chân.
“Nương t.ử.”
Ta để ý.
“Nương t.ử?”
Ta nhanh hơn.
Một bàn tay đưa tới, bắt lấy .
“Nương t.ử giận ?”
Mắt sáng lên.
, giận!
Kiếm cớ gây chuyện với , hòa ly, đẽ mà chạy!
Ta hừ một tiếng, hất tay :
“Ta !”
Hắn vẫn đuổi theo.
Ta tăng tốc, sức giãy.
Hắn đuổi, phóng.
Ta mà nổi nóng lên, còn khó giữ hơn cả heo ngày Tết.
Cuối cùng.
Tư Đồ Dục trực tiếp dùng lực, một tay bắt lấy .
Kéo lòng.
Hắn cúi đầu , mày mắt nhướng, khóe môi mang ý .
C.h.ế.t tiệt, thơm quá, quá.
Sau … “ăn” đồ ngon thế nữa …
Diệp Khanh Khanh, giờ mà còn mê trai !
! Gây chuyện!
Ta đột ngột đầu trừng :
“Lúc nãy con ngựa lao tới, cứu Tô Oánh mà cứu ?”
Hắn sững .
Mặt đầy vẻ thể tin nổi.
Bình luận:
[???]
[Nữ phụ ngươi đang gì ? Hắn cứu ngươi !]
[Nàng mù ? Nàng thật sự mù ?]
[Cười c.h.ế.t mất, vì gây chuyện mà cũng liều thật.]
Tư Đồ Dục im lặng một lúc.
Rồi bật .
“Nương t.ử.”
Hắn chậm rãi ,
“Nàng chạy còn nhanh hơn ngựa, còn cần cứu ?”
Ta: “…… xin nha.”
Phản xạ cơ thể, khống chế .
Hắn cúi đầu , giải thích:
“Nương t.ử, với Tô Oánh, tư tình.”
Ta cứng đầu, nâng cao giọng:
“Ta !”
“Chàng với tình cũ của , ngay bàn ăn liếc mắt đưa tình!”
“Vì nàng mà cũng giả nữa, , còn nhảy luôn!”
Hắn nhíu mày: “Nhảy?”
Ta khoa tay:
“Chính là cái đó, cái đó từ xe lăn vèo một cái nhảy lên…”
Hắn gật đầu:
“Cái đó gọi là cứu .”
Ta nghẹn họng.
Hắn tiến lên một bước.
Ta lùi một bước.
Hắn tiến một bước.
Ta lùi một bước.
“Nương t.ử.”
“Gì… gì ?”
“Nàng ghen .”
Ta trừng to mắt:
“Ta !”
Hắn :
“Nàng .”
Bình luận bay qua:
[Biểu cảm của nam chính… vẻ đang hưởng thụ ?]
[Không chứ, đang trêu nữ phụ ?]
[Không thể thể, chắc là ảo giác của thôi! Sao thấy ‘ship’ ?]
[Cảm giác giây nam chính sẽ kéo nữ phụ ‘luyện tập’ .]
Ta hổ thành giận:
“Ta tiểu!”
“Chàng cũng theo ?!”
Hắn tại chỗ, ý càng sâu:
“Đi .”
“Ta đợi nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vuong-phi-muon-chay-tron/6.html.]
Ta phóng như bay.
Chạy một đoạn xa, đầu .
Hắn vẫn đó, hình cao ráo, khóe môi khẽ cong.
Tim lỡ nhịp một cái.
Rồi điên cuồng lắc đầu.
Diệp Khanh Khanh, tỉnh táo !
Hắn là nam chính! Ngươi là nữ phụ độc ác!
Sớm muộn gì cũng c.h.é.m ngươi!
Bình luận bay qua:
[Nữ phụ vẫn chạy nhanh hơn ngựa thật.]
[Mà thật… các ngươi thấy ánh mắt nam chính nữ phụ, … cưng chiều ?]
[Không thể! Tuyệt đối thể!]
[Nữ chính còn ở đó! CP chính thể phá!]
[ nữ phụ thật sự dễ thương quá thì đây…]
[Ngưng suy nghĩ! Ngưng suy nghĩ hết !]
Ta hít sâu một .
Không quan tâm nữa.
Trước tiên “trốn tiểu” .
Trốn lúc nào lúc đó.
14
Nhân lúc Tư Đồ Dục còn tại chỗ đợi, cúi lén chui rừng bên cạnh.
Vừa chui đ.â.m đầu một .
“Ái da!”
Ta ngẩng đầu lên thanh mai trúc mã của , Hứa Lâm.
Con trai đồng liêu của cha , công t.ử nhà Hứa tướng quân.
Chính là năm đó suýt nữa chỉ hôn cho .
Hắn ôm n.g.ự.c lùi hai bước, rõ là thì mắt trừng to như chuông đồng:
“Diệp… Diệp Khanh Khanh?!”
Ta lập tức túm lấy :
“Sao ngươi tới đây?”
Hắn lắp bắp:
“Ngồi… kiệu…”
“Mau! Cho quá giang một đoạn!”
Hắn ngây : “Không chứ, giờ ngươi là Dục vương phi mà…”
Ta kéo luôn:
“Chạy trốn giữ mạng quan trọng! Trên ngươi mang tiền ?”
Hắn theo bản năng ôm túi tiền:
“Có… năm trăm lượng ngân phiếu…”
Mắt sáng lên:
“Đại ca, rộng rãi quá!”
Rồi bắt đầu tay.
Chuỗi hạt cổ tay - tháo xuống.
Ngọc bội ở thắt lưng - giật xuống.
Trâm cài đầu - rút xuống.
Hắn cuống lên nhảy dựng:
“Diệp Khanh Khanh! Cái tốn nhiều tiền mới mua từ…”
“Đưa đây!”
Ta nhét hết lòng.
Hắn sắp :
“Không , ngươi…”
Ta trừng một cái:
“Không kêu!”
“Ngươi mà kêu sẽ hét ngươi giữa ban ngày dám trêu chọc vương phi!”
Hắn lập tức ngậm miệng.
Một lúc nhỏ giọng :
“ ngươi chạy , Dục vương tra tới , c.h.é.m thì ?”
Ta vỗ vai :
“Ngươi cứ là cướp ngươi.”
“Thiếu ngươi cái gì thì tìm cha thanh toán.”
Hắn sững một lúc:
“Vậy… cũng …”
15
Kiệu của Hứa Lâm một mạch ngoài thành.
Ta vén rèm thử, cổng thành càng lúc càng xa.
Thở phào nhẹ nhõm.
Ta tìm giấy b.út, một bức thư.
“Hứa Lâm, đưa cái cho mang đến Dục vương phủ.”
Hắn nhận lấy, mặt đầy nghiêm túc:
“Yên tâm, sẽ phi ngựa hết tốc lực!”
Ta lập tức giữ tay :
“Không!”
“Gửi chậm thôi.”
Hắn ngây : “Hả?”
“Gửi chậm một chút, đợi ba đến năm ngày.”
Đợi chạy xa tính.
Ra khỏi thành, mua một con ngựa chạy nhanh.
Một đường thẳng về phía bắc, tới biên quan.
Nơi lớn lên từ nhỏ.
Trời cao đất rộng, gió cát thô ráp.