- Tiện phụ, còn dám cứng miệng! Ta sẽ hưu ngươi!
Vương gia túm tóc Tề Dĩnh tát liền mười cái. Ta mà run rẩy, hạ nhân cũng lộ vẻ kinh hãi nhưng ai dám tiến lên ngăn cản. Cuối cùng, vẫn là lão Vương phi nhíu mày:
- Đủ . Hôm nay cũng nên nghĩ cho Oánh nhi một chút. Ngươi hưu Tề Dĩnh, nó còn mặt mũi nào ở nhà chồng?
- Oánh nhi dĩ nhiên thương, nhưng bằng trưởng t.ử trong bụng Đào Yên? Tề Dĩnh lòng độc ác, bản mệnh sinh con trai ngày ngày tính kế khác. Nể mặt Oánh nhi, hưu ngươi, nhưng sẽ một phong thư trình bày để Tể tướng đón ngươi về. Từ nay ngươi và đừng gặp nữa.
- Không thể đưa về! Tiêu Phi Yến chỉ cấm túc, dựa đưa về? Không , phụ sẽ mắng c.h.ế.t !
- Tiêu Phi Yến còn c.h.ế.t , ngươi cũng c.h.ế.t ! Ha ha! Người hãm hại Lý Hàm Yên là chính ngươi mới ! Vương gia, Tiêu Phi Yến từng với ...
- Còn dám ăn hàm hồ! Năm đó nếu Tư Tư gặp chuyện, đến lượt tiện phụ như ngươi Đại phu nhân Vương phủ?
Thấy nàng còn định , Vương gia cầm mấy tờ giấy nhét miệng nàng, sai lôi xuống. Tề Dĩnh hôm đưa về phủ Thừa tướng. Mấy ngày Hạnh Nhi với Tề Dĩnh phát điên. Từ đó, ba vị phu nhân khi mới nhập phủ đều còn. Sau mỗi sáng chỉ cần thỉnh an một , thật vài phần châm biếm.
Khi lão Vương phi kiểm tra sổ sách, vẫn nhịn hỏi:
- Ngày "Tư Tư" trong lời Vương gia rốt cuộc là ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vuong-phu-ta-toan-nguoi-xuyen-khong/6.html.]
- Trưởng nữ nhà Tả Thị Lang. Từ nhỏ cùng Tuấn Hòa và Tề Dĩnh ba lớn lên bên , xem như thanh mai trúc mã. Vốn định cưới nàng cửa, ai ngờ đột nhiên trượt chân rơi xuống nước. Việc chỉ e cũng b.út tích của lão đại.
Gà xốt phô mai cay
- Lý Hàm Yên và Đào Yên đều giống nàng ?
Lão Vương phi nhấp đáp lời. Ta ngài coi như ngầm thừa nhận. Vì Tề Dĩnh rời , vở náo kịch Vương phủ lẽ cuối cùng cũng kết thúc, chỉ còn và Đào Yên. Vương gia cũng đến phòng vài , chiều chuộng thì thầm bên tai bảo sinh cho một đứa con trai. đối diện giờ chỉ còn buồn nôn và gò bó. Lúc nhàn rỗi, càng thích đến trò chuyện cùng lão Vương phi. Đối diện ánh mắt hiền từ của , mới thể cảm thấy đôi chút an ủi. Ta cảm thấy may mắn, ít nhất trong thế gian vẫn còn như bà, đối đãi với ấm áp như , còn như tiền kiếp cô độc trắng tay.
Đào Yên vì mất con mà ngày ngày lóc. Vương gia ban đầu còn an ủi, về dần mất kiên nhẫn, bắt đầu nhớ những điều của Lý Hàm Yên. Nghĩ đến Lý Hàm Yên, cuối cùng cũng nhớ tới Tạ Trân. Sinh thần tròn một tuổi của nó sắp tới, Vương gia dặn dò mấy nhất định tổ chức cho ái nữ của một yến tiệc thôi nôi long trọng nhất.
Nào ngờ ngay ngày tiệc một hôm, Tạ Trân trúng độc thức ăn hôn mê bất tỉnh. Ta quỳ trong Phật đường, ăn uống, dập đầu suốt một ngày chỉ cầu Phật tổ phù hộ nó bình an. Ta hiểu vì sóng gió trong Vương phủ dứt, cớ liên lụy đến Tạ Trân? Nó còn nhỏ như .
Phật tổ chẳng lời cầu nguyện của . Tạ Trân c.h.ế.t , c.h.ế.t đúng ngày thôi nôi của nó. Bọn hạ nhân thì thầm rỉ tai rằng chính hạ độc Tạ Trân, bởi nha cận Hạnh Nhi tố cáo, lơ là chăm sóc, một lòng chỉ coi Tạ Trân là công cụ tranh sủng, nhưng thấy Vương gia ngày càng sủng ái đứa nhỏ nảy sinh đố kỵ với đứa trẻ, dồn nó chỗ c.h.ế.t...
Ta sững sờ Hạnh Nhi, thốt nổi một lời. Vương gia lúc chẳng rảnh quản chuyện của , thậm chí còn tát lấy một cái, chỉ vội vàng sai giam cấm túc. Vì chuyện tư thông bại lộ khiến chê, Vương gia đang bận tay chân trừng trị tên .
Chuyện đó là Tạ Oánh hồi phủ kể . Nàng vốn đến dự tiệc thôi nôi của , ai ngờ hỷ yến hóa tang yến. Mà gian phu của Đào Yên ai khác, chính là tên thư sinh năm xưa Vương gia đ.á.n.h tàn phế. Qua lời Tạ Oánh kể, góc của kẻ xuyên dần bổ khuyết câu chuyện năm .
Thư sinh và ca cơ tìm cách trốn khỏi tay bà mối, lòng cam, hai kẻ hiện đại đầu óc thông minh một cổ đại hại đến bước , thề báo thù. Ca cơ từng ở trong Vương phủ một thời gian, tâm tư nàng nhạy bén cũng nhận Vương gia sủng ái Lý Hàm Yên nhưng vì ân sủng mà sớm muộn cũng tàn úa ngày nào đó. Bọn họ từ tay bà mối thấy một Đào Yên vài phần giống Lý Hàm Yên liền mua về, thứ đều theo sở thích của Vương gia mà dạy dỗ . Biến duy nhất chính là Đào Yên, tựa chứng Stockholm, yêu kẻ trong lúc thực hiện kế hoạch. Thư sinh đối nàng vài phần ôn nhu, cho đến nay dẫu thành phu nhân của Vương gia vẫn chịu nổi tương tư, thường lén ngoài tư thông cùng . Đứa trẻ trong bụng nàng rốt cuộc của ai cũng rõ.
Vương gia chỉ hận năm xưa đối với ca cơ cùng thư sinh đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, giờ đây một đao đ.â.m c.h.ế.t vẫn hả giận, còn sai băm nát cho ch.ó ăn. Rồi đ.á.n.h Đào Yên mỉa mai: