Xem Mệnh - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-05 22:31:04
Lượt xem: 15

"Long tinh phượng mục, tướng cửu ngũ chi tôn." Ta ném quẻ bói , những thanh toán thiêm rơi lạch cạch mặt bàn.

Thiếu niên nhạt một tiếng: "Vọng nghị long mệnh là tội c.h.ế.t. Tiêu đại sư nên cẩn trọng lời ."

Hắn dậy, ánh mắt mang theo vài phần thất vọng, hẳn là nghĩ cũng chẳng khác gì đám giang hồ l.ừ.a đ.ả.o ngoài .

Nhìn bóng lưng , nhàn nhạt thốt một câu:

"Tạ tướng quân ngày mai định công đ.á.n.h Biện Thành."

Chỉ trong chớp mắt, lưỡi kiếm khỏi vỏ, lạnh thấu xương áp sát cổ :

"Khai chủ t.ử của ngươi, tha cho một mạng."

Ta ung dung nhấp một ngụm :

"Mông trái nốt ruồi đỏ, hình dạng như lá phong."

Tạ Kim An sững trong chốc lát.

Ta dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm, từ từ đẩy sang một bên:

"Tướng quân đ.á.n.h cược, tin tiểu nhân một ?"

*

Ngày thứ hai, vẫn như thường lệ bày quẻ bói bên đường phố Lâm Đô, chỉ là hôm nay phố thưa thớt hẳn .

Liên tiếp năm ngày, một ai đến hỏi quẻ.

Ta cũng vui vẻ hưởng thái bình, đem mấy cuốn binh thư kịp xem cho hết.

"Tiểu lang, sớm chút , gần đây Biện Thành yên ."

Ta ngẩng đầu, là một bà lão.

"Biện Thành loạn , Tạ tướng quân khởi binh dẹp loạn, e là bao lâu nữa, Lâm Đô cũng gặp vạ lây..."

Ta mỉm : "Lát nữa sẽ ngay, đa tạ bà bà."

"Thế đạo sắp loạn ..." Bà lão định rời .

Ta chợt cất lời:

"Bà bà, quan lộ dễ hơn đường mòn trong núi."

Ngày thứ bảy, trời chạng vạng tối, đang định thu dọn sạp hàng.

Xung quanh mấy đạo hắc ảnh lướt qua, thản nhiên thu toán thiêm trong tay áo.

Khoảnh khắc tiếp theo, mắt tối sầm.

Ta trùm bao tải lên đầu, bắt cóc trong quân doanh.

"Chủ công, đưa tới."

Giây phút bao vải kéo , chạm một đôi mắt chứa đầy ý .

Tạ Kim An để trần , vết thương mới băng bó ở vai trái vẫn còn đang rỉ m.á.u.

"Tiêu đại sư liệu sự như thần." Tạ Kim An ấn ấn lớp băng gạc vai trái.

như lời , cánh tay trái của Tạ Kim An thương.

Hai tay trói, lúc đang quỳ mặt đất.

"Vậy nên, tướng quân nửa đêm bắt cóc trướng để gì?"

Cằm chợt bóp c.h.ặ.t, buộc ngước đang sập .

"Làm gì?" Thiếu niên rũ mắt đ.á.n.h giá .

Hắn đột nhiên ghé sát tai , giọng điệu cợt nhả: "Trông cũng tuấn tú đấy, bản tướng quân vặn đang thiếu một kẻ ấm giường."

Chóp mũi phảng phất mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xem-menh-zqem/chuong-1.html.]

Ta bình tĩnh Tạ Kim An: "Ta đoạn tụ."

Lực đạo ở cằm nới lỏng, Tạ Kim An nhướng mày một tiếng:

"Không kẻ ấm giường cũng ."

Hắn thu dáng vẻ phong lưu đó.

"Vậy thì màn khách, quân sư cho bản tướng."

Ta nhàn nhạt liếc một cái.

Thu nạp nhân tài là , nhưng thủ đoạn cực đoan thế , giữ nhưng giữ tâm.

*

Ta theo binh mã trở về Dụ Châu, trở thành quân sư của Tạ phủ.

Tạ thị vốn là công thần khai quốc của Đại Yến, trăm năm thế gia, danh tướng lớp lớp.

Đến đời Tạ Kim An, càng nắm trong tay nửa phần binh quyền, thường trú tại phương Bắc.

Nay hoàng đế già yếu, cuộc chiến đoạt đích ở kinh đô đang hồi gay gắt, vốn rảnh rỗi để mắt tới vùng biên viễn.

Kiểm soát trọng trấn lúc là điều thể thích hợp hơn.

"Trở ngại duy nhất ở Tả tướng quân, Trần Chấp."

Ta về phía Tạ Kim An.

Theo mệnh cách hiển thị, Tạ Kim An tuy thể đoạt quyền nhất thời, nhưng cuối cùng sẽ bại tay Trần Chấp.

"Trần Chấp?" Một giọng thô kệch vang lên.

Lý phó tướng, thủ hạ đắc lực của Tạ Kim An.

"Kẻ chỉ a dua nịnh hót, nịnh bợ mới lên vị trí đó, gì đáng sợ?"

Hắn liếc một cái đầy khinh rẻ:

"Chủ công, theo lời thuộc hạ, chi bằng trực tiếp xuất binh đ.á.n.h nơi đóng quân của Trần Chấp, ép giao hổ phù để kiểm soát ba bộ Thiều Châu."

Dứt lời, trong sảnh vang lên một hồi phụ họa.

Rất nhiều ánh mắt giễu cợt đổ dồn lên .

Ta vốn đến đột ngột, Tạ Kim An ưu ái, bọn họ đương nhiên là phục.

Ánh nến lay động, thiếu niên tựa ghế chủ tọa, một tay chống đầu, mặt biểu cảm gì.

sự khinh miệt giữa lông mày hiện rõ mồn một.

Ta nữa, lặng lẽ những bàn bạc.

Kẻ thì bàn việc binh giấy, thực tế, kẻ thì tuôn một tràng nịnh hót.

Hóa đám danh sĩ bên cạnh Tạ Kim An là lũ đố trùng .

Ta xoa xoa thái dương.

Thế gia võ tướng, tuổi trẻ kế vị, từng nếm mùi thất bại.

Tâm cao khí ngạo là lẽ đương nhiên.

Cần một trận chiến để đè nén cái của xuống.

Cũng cần một trận chiến để tin tưởng .

Còn Lý phó tướng khi một câu lúc đầu thì mở miệng nữa.

Ta về phía y, thấy cũng đang đ.á.n.h giá .

Nhìn thấy mệnh cách của y, khỏi mỉm .

 

Loading...