Nay Đại Yến ngoài mạnh trong yếu, ngoại trừ Trần Chấp thì chẳng còn khúc xương nào khó gặm.
Nhiều Thái thú đ.á.n.h mà chạy, bỏ mặc dân chúng đầy thành.
Thiên tai liên miên, cộng thêm chiến loạn, lưu dân khắp nơi.
Tạ Kim An mỗi khi đ.á.n.h hạ một tòa thành trì đều sẽ mở kho phát lương, đích lập quán cháo.
Về , dân chúng đều quỳ nghênh đón Tạ Kim An thành.
Hễ rảnh rỗi, Tạ Kim An đến quán cháo.
Ta vốn định tới đó, quán cháo quá nhiều nạn dân, mà ghét nhất chốn ồn ào.
Ngặt nỗi Tạ Kim An cứ khăng khăng kéo cùng.
Dòng như dệt, xếp hàng dài như rồng lượn.
Cháo nóng bốc nghi ngút, tiếng trẻ con lóc ầm ĩ khiến nhức đầu hoa mắt.
Mỗi khi liếc mắt sang, chỉ thấy bóng dáng bận rộn của Tạ Kim An.
Hắn tỉ mỉ múc đầy bát cháo, hai tay dâng cho những cơ nhỡ đó.
Nắng gắt treo cao, mồ hôi lăn dài theo sống mũi, nhưng bên môi thiếu niên luôn giữ nụ .
Mà những lưu dân ai nấy đều cảm kích khôn cùng, kẻ thậm chí nước mắt giàn giụa, định quỳ xuống lạy Tạ Kim An.
Tạ Kim An vội đưa tay đỡ lấy:
"Đây là bản chức của mạt tướng."
Nói đoạn, đặt bát cháo đầy tay một lão gia gia:
"Lão nhân gia mau húp cháo ."
Ngực bỗng nhiên nhói đau, che tay áo ho nhẹ, sắc đỏ tươi ch.ói mắt.
Ta chẳng mấy bận tâm, lấy khăn tay lau vết bẩn nơi ống tay áo.
"Ca ca." Giọng trẻ con trong trẻo vang lên.
Ta , là một bé gái chừng năm sáu tuổi, tay xách một giỏ vòng hoa.
"Đây là vòng hoa tự tay A Chi kết, ca ca, tặng ." Con bé đưa vòng hoa phía .
Chiếc vòng đó dính ít bùn đất, nhưng hoa là hoa mới hái, vẫn còn đọng sương mai.
Nhìn đôi mắt tràn đầy hy vọng của con bé, lời từ chối nghẹn nơi cổ họng.
Ta nhận lấy vòng hoa: "Cảm ơn ."
Con bé rạng rỡ, chạy lon ton sang phía bên .
Ta thấy Tạ Kim An cúi , để mặc con bé đeo vòng hoa lên đầu .
Nào còn nửa phần khí thế túc sát nơi chiến trường?
Ta thu vòng hoa trong ống tay áo, đầu múc cháo.
*
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, quán cháo mới yên tĩnh .
Ta tựa cạnh ghế, Tạ Kim An bên cạnh .
Trăng tròn dần lên cao, thi thoảng vang lên tiếng chim kêu nơi đồng nội.
"T.ử Tiến." Tạ Kim An gọi một tiếng.
Ta nghiêng đầu .
"Ta nay là loạn thần tặc t.ử, phạm tội mưu nghịch." Hắn thốt một câu đầu đuôi.
Ta thản nhiên: "Thành vương bại khấu, thiên hạ vốn từng định họ, gọi là mưu nghịch?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xem-menh-zqem/chuong-4.html.]
" cha từ nhỏ dạy trung quân ái quốc."
Thiếu niên vân vê miếng ngọc bội bên hông, ánh mắt tối tăm rõ:
"Ta thấy, cha sai ."
Hắn tự lẩm bẩm:
"Ta từ nhỏ theo cha xuất chinh, từng thấy cảnh đói khổ nghìn dặm, thấy cảnh đổi con cầu thực, thấy xương trắng phơi đầy đồng."
Trong mắt thiếu niên xẹt qua một tia tàn nhẫn:
"Mà những kẻ , cao nơi miếu đường, hà khắc với bách tính, bức t.ử lương tướng."
"Tại vị mà mưu sự, thì đổi khác lên ."
Gió đêm quyện theo hương hoa.
Vì thù, vì dân, lý do gì để phản.
Sắc huyết hồng mắt dần chuyển thành hồng nhạt, t.ử khí càng thêm thịnh.
Ta khẽ nhếch môi: "Chủ công chí tại xã tắc, thuộc hạ nguyện tùy tùng đến cùng."
*
Triều đình dần định , binh lực trấn giữ ngày càng hùng hậu.
Chỉ tiếc Đại Yến trọng văn khinh võ lâu, đám đại tướng giữ thành đa phần chỉ là hạng hữu dũng vô mưu.
trong đó, cũng những kiêu tướng.
Binh lâm thành, thà c.h.ế.t hàng, khuyên can .
Tạ Kim An từng ngăn cản họ tự sát, nhưng khi họ c.h.ế.t, đều lập bia tế bái, hậu đãi gia quyến.
"Tại họ xem vị quân chủ mà họ trung thành là hạng gì?" Ta Tạ Kim An lẩm bẩm.
Ta , chỉ đang hỏi những vị tướng lĩnh .
Cứ như một thời gian dài, tướng sĩ đến đầu quân ngày một đông.
Mệnh cách biểu thị, Tạ Kim An ba sát kiếp.
Một là đứt tay trái.
Hai là hỏng mắt .
Ba là t.ử kiếp.
Ta khoanh tròn thành Sóc Phong bản đồ, đây là trọng trấn Trung Nguyên, địa thế hiểm yếu, nơi binh gia tất tranh.
Với binh lực của Tạ Kim An, nhất định lấy nơi , nhưng theo quỹ đạo định sẵn...
Sau khi Tạ Kim An đoạt thành Sóc Phong, Trần Chấp âm thầm sai thả chuột độc trong thành.
Dịch bệnh bùng phát khắp nơi.
Mà lúc , đ.á.n.h xong một trận, lương thảo dự gần như cạn kiệt, kho lương trong thành cũng chẳng còn bao nhiêu.
Những bát cháo cứu tế nạn dân chỉ thể bớt gạo thêm nước.
Trần Chấp thừa cơ tung tin đồn nhảm.
Nói rằng Tạ Kim An là giả nhân giả nghĩa, đại nạn ập đến chỉ dám đem lương thực giấu cho riêng .
Cuối cùng, những bách tính mà đích Tạ Kim An cứu sống mở toang cổng thành cho Trần Chấp.
Trận chiến , Tạ Kim An mất mắt , để mất vùng trọng địa phía Tây, trong những chiến dịch , tự nhiên khó lòng địch nổi Trần Chấp.
Ta đặt b.út xuống nghiên, thì diễn một vở...
Tương kế tựu kế.