Để hạ tòa thành , sớm bảo Tạ Kim An chuẩn lương thảo, hơn nữa gấp đôi so với .
Chuyện , ngoại trừ vệ, để bất kỳ ai .
Đêm , Tạ Kim An ở trong doanh trướng cùng bàn bạc xong đại kế công thành, chằm chằm:
"T.ử Tiến, một việc luôn hỏi ngươi."
"Ừm."
"Ngươi phò tá , vì tính toán rằng thể đoạt lấy thiên hạ ?"
Ta thèm ngước mắt:
"Không ."
Khóe môi Tạ Kim An khẽ cong lên:
"Vậy là vì cái gì?"
Ta ngước mắt, nhàn nhạt một cái:
"Vì ngài là Tạ Kim An."
Tạ Kim An , ánh nến, đôi mắt thiếu niên như chứa cả dải ngân hà.
Mặt chút gợn sóng, tiếp tục cúi đầu sách.
Năm bốn tuổi, cha vì một lượng bạc và hai bát cháo nóng mà bán cho bọn buôn .
Một lão giả bỏ tiền lớn mua về.
"Từ nay về , tên ngươi là Tiêu Thanh Nguyệt."
"Tiêu tiêu thanh phong, lãng nguyệt cô huyền*."
*(Gió mát vi vu, trăng sáng treo cao)
"Tiểu đồ , gọi một tiếng sư phụ xem nào?"
Người dạy thi thư, truyền binh pháp, dạy mưu lược.
"Sư phụ, tại dạy con những thứ ? Nữ t.ử triều đình quan."
Người vuốt râu, vẻ mặt cao thâm khó lường:
"Thiên cơ bất khả lộ..."
Sau đó, sư phụ qua đời.
Trước khi lâm chung, nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Mệnh thể cải, kiếp thể chắn, cứu thế là... là Tạ..."
Lời dứt.
Môi thối rữa, hai mắt chảy m.á.u, còn thở.
Ta lập một ngôi mộ nhỏ cho căn nhà trúc, cầm lấy thanh kiếm đúc cho , xuống núi.
Hành tẩu giang hồ nhiều năm, vốn chẳng chí hướng gì lớn lao, cũng chẳng sống để gì.
Triều đình bất tài, quyền quý hưởng lạc.
Nạn dân phơi xác, cửa son rượu thịt.
Nhìn quen , cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
khoảnh khắc gặp Tạ Kim An, lời của sư phụ, bỗng nhiên hiểu .
Con đường gọi là "phản loạn" , cũng thử một .
Ta cho Tạ Kim An , , Trần Chấp từng tìm xem quẻ.
Mệnh cách định sẵn của y đúng là đế vương.
Y tâm cơ hơn Tạ Kim An, thông thạo quyền mưu hơn, và cũng hiểu lòng hơn.
giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Sự ích kỷ tàn bạo ăn sâu m.á.u khiến y chỉ vị vài năm xé bỏ lớp ngụy trang, trở thành một bạo quân.
Đến lúc đó, thiên hạ sẽ rơi một hầm lửa khác.
*
Thành Sóc Phong hạ đúng như dự kiến, khắp nơi vui mừng hớn hở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xem-menh-zqem/chuong-5.html.]
Có hai bóng đen âm thầm lẻn trong thành.
"Chuyện chủ công giao phó xong."
"Che mũi miệng cho kỹ , cẩn thận kẻo lây bệnh."
Kẻ áo đen ném những con chuột hôi thối trong ngõ nhỏ:
"Ném khắp nơi , c.h.ế.t càng nhiều càng ."
"Lần nhất định khiến tên tiểu t.ử đó ngã ngựa!"
"Các ngươi xem, ai là tiểu t.ử hả?" Giọng trêu chọc mang theo vài phần giễu cợt.
Sống lưng kẻ áo đen lạnh toát, cứng nhắc đầu .
Chỉ thấy hai bóng , một cao một thấp, đang tựa đầu ngõ.
Bốn ngày .
Bách tính trong thành húp cháo nóng bàn tán:
"Này, các ngươi thủ lĩnh vùng Thiều Châu nhiễm đại dịch ?"
Một gã đại hán giọng Thục đặc sệt:
"Chúng mà ?"
"Tạ đại tướng vẫn còn ở đây là ."
Những còn nhao nhao phụ họa.
Ta mái hiên, đầy hứng thú lắng cuộc trò chuyện .
Chợt, nơi cổ họng dâng lên một luồng tanh ngọt.
Ta tùy ý lau vệt m.á.u bên khóe môi, mũi chân khẽ điểm lên ngói, trở về quân doanh.
Nắm chắc Nghi Châu, đại cục thiên hạ định.
*
Gần lúc thu.
Tạ Kim An chiếm hai mươi châu phía Bắc, gần như nửa giang sơn.
Theo quân năm năm, dốc hết những gì học, dạy về lòng và mưu lược.
Ta thiếu niên từng bước trưởng thành, vững chãi hơn, trở thành bậc bề nắm giữ quyền sinh sát.
Tạ Kim An vốn thông minh, nhiều việc chỉ cần điểm qua là hiểu.
đối với một việc, cố chấp đến mạng.
"Tại tỷ võ ở giáo trường bắt binh thua tân binh?"
Thiếu niên nghịch miếng ngọc bội trong tay, lười biếng : "Kẻ bại đau ngứa, kẻ thắng khao khát từ lâu."
"Thân binh lén uống rượu của ngươi, nên đ.á.n.h roi mặt , là thưởng cho cả vò?"
"Ba mươi gậy quân pháp vẫn như cũ, đêm đến ném cho lọ t.h.u.ố.c trị thương, điều..."
Hắn ngước mắt với :
"Nếu là T.ử Tiến... thưởng cả vò!"
Ta lạnh lùng liếc một cái.
Tạ Kim An đổi giọng: "Vậy thì giả vờ như thấy."
Ta vẫn chằm chằm .
Tạ Kim An chột sờ sống mũi, bắt đầu hươu vượn:
"Thân hình nhỏ bé của ngươi, nếu đ.á.n.h ba mươi gậy, chẳng sẽ đ.á.n.h mất luôn quân sư của ..."
Khi công đ.á.n.h Hàm Thiên Quan, để dụ địch tròng, ngàn dặn vạn dò tọa trấn trong quân.
Ta dẫn dụ truy binh.
Chẳng ngờ, tự ý dẫn binh chặn đ.á.n.h truy binh.
Nếu để một chiêu, sớm bảo phó tướng cắt đứt đường lương thực của địch, trận ắt bại.