Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 61: Thứ cô dùng không phải là thuật Triệu Hồn, mà là thuật Chiêu Hồn

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:21:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Rõ ràng là đúng như mà, đều theo lời đại sư dặn, thể nào, thể nào sai !"

 

"Không thể nào!"

 

Đàn Âm thản nhiên bộ dạng hoài nghi của cô , bình tĩnh lên tiếng: "Thứ cô dùng là thuật Triệu Hồn, mà là thuật Chiêu Hồn, còn là loại chiêu hồn chính tông."

 

Triệu Hồn là triệu tập đích danh một , xác định rõ cần triệu là ai, nếu thuật pháp sẽ thành công. Còn Chiêu Hồn, nếu bậc đạo pháp cao thâm, quỷ mới sẽ gọi thứ gì đến.

 

"Không, em sai , chính là đây mà, mau, mau cứu , thì con nhỏ sẽ g.i.ế.c mất." Nam quỷ thừa cơ mê hoặc.

 

Đôi môi đào của Đàn Âm khẽ mở: "Bây giờ ngươi thể c.h.ế.t ."

 

Bàn tay cô siết c.h.ặ.t, nam quỷ như đóng đinh tại chỗ. Lực ép vốn dĩ đang đặt đỉnh đầu bỗng tăng vọt, hộp sọ vỡ vụn, quỷ hồn tan thành tro bụi, hồn phi phách tán.

 

An Dĩnh sững sờ, đó cả chân lẫn tay cuống cuồng bò đến mặt nam quỷ, nắm lấy những hạt bụi cuối cùng: "Đừng, đừng mà! A Kỳ đừng !"

 

Cuối cùng cô chẳng nắm giữ gì, ánh mắt oán hận xoáy Đàn Âm: "Là cô g.i.ế.c , chính cô g.i.ế.c !"

 

Độc Nhất chịu nổi bộ dạng thần kinh của cô , nó vai Đàn Âm, khoanh hai tay n.g.ự.c, dáng vẻ đầy khinh bỉ.

 

"Cái cô mắt mù , gọi nhầm mà còn nhận !"

 

"Nếu nhờ chủ nhân của , cô sớm mất mạng !"

 

" ơn mắc oán!"

 

An Dĩnh vẫn tiếp tục tự lừa dối bản rằng chồng chỉ vì biến thành quỷ nên mới khác , nhưng Độc Nhất tàn nhẫn đ.á.n.h thức. Cô đờ đẫn sàn nhà, đổ gục giữa đống bùa vàng, ánh mắt rệu rã chỉ còn thấy một màu vàng của giấy bùa.

 

"Hì hì hì hì hì..." Cô đột nhiên bật .

 

"Cô thì hiểu gì về tình yêu? Cô từng yêu ai ? Cô từng ai yêu ?" Cô Đàn Âm, đôi mắt nhòe lệ hỏi.

 

Đàn Âm im lặng một lát: "Chưa, nhưng , thế gian vạn vật nhiều điều , việc gì chấp nhất một một vật mất ."

 

Chấp nhất thể khiến ông già trở về ? Không thể, nhưng cô thể đòi nỗi nhục đồ quán năm xưa.

 

An Dĩnh khẩy một tiếng, tiếng như đang giễu cợt sự ngây ngô thiếu hiểu của Đàn Âm.

 

"Một cả đời thể gặp hàng vạn , nhưng gặp một khiến kinh diễm, yêu và đối xử với , đó là phúc phận mà vô mấy kiếp cũng cầu . gặp ."

 

Nước mắt nhòe tầm của cô , ký ức dường như trở về buổi chiều đầy nắng năm .

 

Chàng thiếu niên cùng bạn học bước từ sân bóng rổ, gương mặt tràn đầy vẻ ngang tàng phóng khoáng. Trái bóng rổ xoay tròn điệu nghệ tay, ánh nắng rực rỡ phủ lên , khiến càng thêm nồng nhiệt và sống động.

 

Anh khác với cô. Cô là kẻ sinh trưởng bóng tối, nhút nhát, yếu đuối và tự ti. Giống như đầu gặp mặt, cô chỉ dám một cái vội vàng thu ánh mắt như kẻ trộm, cúi gục đầu lướt qua họ, chỉ sợ ai đó phát hiện .

 

Lần gặp thứ hai là khi cô dồn góc tường, lăng mạ và bắt nạt. Anh xuất hiện như một vị thần, ôm trái bóng rổ lao cứu cô khỏi dầu sôi lửa bỏng, đưa cô chạy trốn khỏi đám bắt nạt, báo cáo với nhà trường và giúp cô giải quyết rắc rối.

 

Lần gặp thứ ba là khi kết thúc kỳ thi đại học, mang một bó hoa trắng đến để chụp ảnh cùng cô.

 

Họ yêu , từ bốn năm đại học cho đến lúc kết hôn. Anh trong lòng cô chính là một đóa trắng, thanh tao tì vết, nhưng sẵn lòng kéo cô khỏi vũng bùn. Có lẽ ngay từ gặp đầu tiên cô nảy sinh tâm tư thầm kín với , thứ hai cảm giác đó càng thêm mãnh liệt, và thứ ba là sự rung động bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Vì , cô chút do dự mà đồng ý lời tỏ tình của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xem-que-qua-chuan-gay-bao-mang-duoc-canh-sat-toan-mang-quan-tam/chuong-61-thu-co-dung-khong-phai-la-thuat-trieu-hon-ma-la-thuat-chieu-hon.html.]

Đây lẽ chính là cái gọi là "yêu từ cái đầu tiên" mà thường .

 

An Dĩnh chậm rãi kể những gì và Mạc Văn Kỳ trải qua.

 

"Anh là một họa sĩ, nhưng giống với những kẻ văn nghệ sĩ thâm trầm khác. Vậy mà trớ trêu , cái sở thích lấy mẫu vẽ thì giống hệt. Nếu lấy mẫu đó, chồng c.h.ế.t." Nước mắt trào từ khóe mắt, chảy dài theo thái dương.

 

Ba năm nay, nỗi nhớ và sự đau khổ nhấn chìm cô .

 

"Cho nên cô mới triệu hồn ?"

 

"Phải, mơ thấy . Anh một quãng đường dài, dài, chân mòn rách đến chảy m.á.u. cảm nhận đau đớn. Tuần mơ thấy ở một nơi tối tăm, đang bắt , cho nên giúp."

 

Bàn tay Đàn Âm đặt bụng khẽ siết một chút. Không chỉ Mạc Văn Kỳ chấp niệm sâu, mà An Dĩnh cũng . Hai yêu sâu đậm, sự ràng buộc phá vỡ cả ranh giới âm dương. Đàn Âm cảm thấy Minh giới gài bẫy .

 

Nếu còn , lẽ cô thiết sống nữa. Thôi bỏ , cứ coi như cô hiểu tình yêu, chẳng thể nào nếm trải nỗi đau của ái tình.

 

"Cô tại tặng cô một đóa trắng ?"

 

An Dĩnh bức tường với ánh mắt xám xịt, nơi đó treo một bức chân dung của Mạc Văn Kỳ. Ánh mắt đàn ông trong tranh vô cùng dịu dàng và tình tứ. Cô chăm chú, cứ như thể đang ngay mặt .

 

"Cô gì thì ."

 

"Bởi vì trong lòng , cô chính là đóa trắng, là đóa trắng thuần khiết ngây thơ cần chở che."

 

An Dĩnh khựng , ánh mắt chậm rãi dời sang Đàn Âm: "Cô gì cơ?"

 

Đàn Âm: " đến đây hôm nay là theo lời ủy thác của Mạc Văn Kỳ, mang vài lời nhắn đến cho cô."

 

An Dĩnh bật dậy, kích động hỏi: "Cô gặp ? Anh ?"

 

Thần sắc Đàn Âm vẫn bình thản, đối diện với ánh mắt mong chờ của An Dĩnh: "Cô mơ thấy ở một nơi tối tăm, đó là địa phủ. Vì buông bỏ vợ , cam lòng đầu thai, nên mang lời đến cho cô."

 

"Anh hy vọng cô sống thật , nếu thể, hãy quên ."

 

An Dĩnh nắm c.h.ặ.t cổ tay, lộ sợi dây chuyền bện hoa trắng - vật tùy mang theo lúc gặp tai nạn. Cô nức nở thành tiếng.

 

Lần đầu gặp gỡ, kẻ "yêu từ cái đầu tiên" chỉ cô gái. Ánh hoàng hôn ráng đỏ phủ lên gương mặt thiếu nữ như một lớp trang điểm hồng rực, dáng vẻ thẹn thùng của thương càng trái tim thiếu niên xao động khôn nguôi.

 

"Âm dương đều pháp tắc, thế gian đầy rẫy nhân quả. Vì cô mà chịu nhập luân hồi, còn thương quỷ sai. Còn cô nữa, nếu cô cưỡng ép triệu hồn , gánh thêm nhân quả, e là đọa súc sinh đạo ."

 

"Ồ, còn nữa, nếu chuyện cô tìm đến cái c.h.ế.t, tự sát chỉ khiến bản xuống địa ngục chịu phạt, mà còn liên lụy đến . Bây giờ chỉ tiêu đầu t.h.a.i đang căng thẳng đấy, đến lúc đó khi đầu t.h.a.i muỗi hoặc ruồi, tát một phát c.h.ế.t tươi."

 

An Dĩnh khựng : "Cô cái gì?"

 

" nếu còn lời mà đầu thai, kiếp sẽ nữa. Có lẽ là một con lợn, một con ch.ó, một con muỗi, cái đó còn tùy việc gánh bao nhiêu nhân quả."

 

An Dĩnh nghẹt thở, cô túm c.h.ặ.t lấy vạt áo đầy lúng túng, một lát nắm lấy tay Đàn Âm khẩn khoản: "Không, , cô giúp , giúp bảo , bảo mau đầu t.h.a.i ."

 

rơi một giọt nước mắt, kiên quyết : "Nếu quên , thì cũng hãy để quên . sẽ sống thật , bảo mau ch.óng đầu thai. Nếu kiếp , chúng sẽ tương phùng."

 

"Tuyệt tình thế ? Hai yêu như , liệu tin lời ?" Đáy mắt Đàn Âm lóe lên một tia sáng thâm trầm.

 

 

Loading...