Xem Quẻ Quá Chuẩn Gây Bão Mạng, Được Cảnh Sát Toàn Mạng Quan Tâm - Chương 74: Nội bộ nảy sinh mâu thuẫn, tạm dừng thẩm vấn!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:23:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàn Âm khẩy, liếc Bùi Diệu qua lớp kính một chiều. là cấp nào thì cấp nấy, đều thói quen chụp mũ tội danh cho khác. Mới ba ngày mà cô gánh hai cái tội danh .

 

Bùi Diệu chẳng hiểu ánh mắt đó của cô ý gì.

 

Đàn Âm khẽ cau mày, mỉa mai: "Cái não của ông để đó chỉ để chứng minh ông cao hơn thôi ? Thủ Nhất dù còn cái lời, còn ông, ngoài việc mở miệng là vu khống thì chẳng thấy ưu điểm gì cả. Vụ án Điệp yêu là do ông phụ trách đúng ? Ông lấy cái tự tin rằng con yêu quái mà ông lâu nay tóm tự dưng đến đầu thú? Lẽ nào nó danh tiếng Thanh Phong chân nhân lẫy lừng nên đến nhận ?"

 

Đàn Âm châm chọc một cách trực diện, chẳng thèm vòng vo.

 

Thanh Phong siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Quả nhiên là thứ xuất từ tiểu môn tiểu phái, chẳng lễ nghĩa là gì! là 'nghèo hèn sinh đạo tặc', lời tiền nhân chẳng sai chút nào!"

 

Cái "Thanh Linh Sơn" là cái thá gì, lão từng danh bao giờ! Thứ dạy dỗ loại phong thái đại giáo thế đúng là nhục cửa đạo.

 

"Huyền Linh Quán chúng hành sự phóng khoáng, nhưng giống như cái phái Thương Tùng bản sự mà cứ thích tự cao tự đại, ngu dốt mà coi đó là điều hiển nhiên."

 

Thủ Nhất bước cửa, gượng vài tiếng, ấp úng lên tiếng: "Cái đó... mới là của phái Thương Tùng mà..."

 

Trời đất ơi, đúng là nên để hai vị đại bồ tát ở cùng một chỗ. Cãi thì cứ cãi , lôi ông cuộc thế .

 

Đàn Âm: "..."

 

"Dù thì hôm nay nhất định bảo vệ cô !" Ánh mắt Đàn Âm kiên định, ngón tay chỉ thẳng về phía Thiên Thiên. "Ai dám tự ý thẩm vấn dùng hình với cô , ngại để kẻ đó nếm thử đạo pháp của ."

 

Câu khiến hiện trường im phăng phắc, mỗi một sắc thái khác . Thanh Phong mặt mày xám xịt, vung tay áo bỏ .

 

"Độ Vân chân nhân bản lĩnh thông thiên, vụ giao hết cho cô đấy!"

 

Ánh mắt Bùi Diệu trầm xuống. Hết La Tâm Nghi đến Điệp yêu, Đàn Âm, cô thực sự chấp nhất việc phân định thiện ác, cô còn mưu đồ gì khác?

 

Anh gọi Thanh Phong : "Thanh Phong, vụ án ông vẫn là tổ trưởng, cô chỉ hỗ trợ thôi."

 

Thanh Phong xua tay, mặt lạnh như tiền: "Bần đạo , hợp tác với cô . Dù bần đạo cũng tuổi, cô còn trẻ, cách thế hệ quá lớn, thể giao tiếp, thể hợp tác nổi!"

 

Sắc mặt Bùi Diệu sa sầm, ánh mắt sắc lẹm: "Về những gì cô về Mộng Điệp, ông hãy tự tra cứu tài liệu . Thật giả đúng sai, ông sẽ tự phán đoán."

 

Bùi Diệu tán thành với Đàn Âm ở một điểm: thiếu hiểu là cái tội, nhưng nếu mà vẫn chịu tìm hiểu, phản tỉnh, cứ khăng khăng giữ lấy định kiến thì đó chính là hủ bại.

 

Cục Điều tra đặc biệt là nơi trảm yêu trừ ma, bắt quỷ thu quái, nhưng là nơi bất phân thiện ác, tàn hại sinh linh.

 

Thanh Phong khựng vài giây, đó sải bước rời . Nội bộ nảy sinh mâu thuẫn, việc thẩm vấn đành tạm dừng.

 

Bùi Diệu gọi Đàn Âm văn phòng, day day thái dương: "Lần vì cảm thấy mà cô sức bảo vệ ?"

 

Đàn Âm xoay xoay chiếc ghế: "Vốn dĩ ."

 

Bùi Diệu mím môi, trầm ngâm hồi lâu mới : "Cây ngay sợ c.h.ế.t , chúng sẽ bỏ lọt kẻ , cũng đổ oan cho . Cô xem bói, tướng, nhưng khác thì . Cô thể nào cũng khi sự kiện đủ chứng cứ mà thốt những lời bảo vệ nghi phạm như thế. Điều đó cho nghi phạm, và càng cho cô, sẽ hoài nghi sự công chính của cô, hiểu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xem-que-qua-chuan-gay-bao-mang-duoc-canh-sat-toan-mang-quan-tam/chuong-74-noi-bo-nay-sinh-mau-thuan-tam-dung-tham-van.html.]

 

Đàn Âm khẽ "ừm" một tiếng.

 

Giọng Bùi Diệu dịu : " tin mắt của cô, nhưng phá án thì duy trì lý trí."

 

Đàn Âm liếc một cái, chẳng lời là khen cô thông minh chê cô lỗ mãng, chỉ đáp nhạt: "Biết ."

 

 

 

Ở một phía khác, Thanh Phong đang ôm điện thoại nhắn tin liên hồi. Thủ Nhất liếc vài cái cầm chén tiến gần bàn việc của Thanh Phong.

 

"Giận ?"

 

Thanh Phong hừ lạnh: "Bần đạo gì mà giận."

 

Thủ Nhất nhấp một ngụm lớn: "Đến 'bần đạo' cũng lôi dùng mà còn bảo giận. Thôi mà, tuổi của hai cộng cũng gần một trăm , việc gì chấp nhặt với một đứa trẻ."

 

"Người chấp nhặt rõ ràng là cô ! Độ Vân mở miệng là bảo khác kiêu ngạo, cô chẳng cũng cậy thiên phú cao mà gì thì ? Con Điệp yêu đó..." Lão đột ngột nghẹn lời, đổi giọng: "Dù vụ bần đạo tham gia nữa!"

 

Thủ Nhất thở dài: "Ông sai . Ông xem cô đến đây tổng cộng bao lâu? Cộng mới bảy tám tiếng chứ mấy mà hai vụ án tiến triển rõ rệt, năng lực của cô mạnh, đó là sự thật thể chối cãi. Chúng và cô phong cách việc khác thôi, cái đầu của giới trẻ bây giờ nhạy bén thật sự, nhanh đến mức đáng sợ. Có khi kết luận mà chúng vẫn còn đang mò ở hiện trường, tiến độ khác thì trao đổi chứ."

 

Lão xòe tay: "Cứ trao đổi thế thì vụ án tắc nghẽn ngay, đúng ?"

 

"Thực mấy câu cô đúng. Hai lăn lộn trong bụi trần quá lâu nên đôi khi tự mờ mắt . Cô bé từ trong núi , tu đạo từ nhỏ, vướng bụi trần nên nhận việc thấu triệt. Đây chẳng là cơ hội để thức tỉnh chúng ? Tất nhiên, cô cũng nếm trải sự hiểm ác của xã hội."

 

Thanh Phong thở phì phò như bò mộng: "Ông kết cục của kẻ thiên tài cuối cùng, kẻ kiêu ngạo tột cùng, coi thường quần hùng, thách thức cả các môn phái đây là thế nào ? Năm đó vị cũng giống hệt cô , thiên vị yêu quái, phớt lờ kỷ luật tổ chức, kết quả thì ? Trở thành nỗi sỉ nhục của giới đạo môn. Lẽ nào ngã một vẫn còn lặp ?"

 

Thủ Nhất đương nhiên mà ông nhắc tới là vị thiên tài lừng lẫy đạo môn mấy chục năm — Trác Thanh chân nhân. Năm hai mươi lăm tuổi, Trác Thanh vang danh thiên hạ, sáng lập Cục Điều tra đặc biệt. Năm đó Trác Thanh cũng cho rằng con yêu , giúp nó trốn thoát khỏi Cục, kết quả con yêu đó báo thù, thương bao nhiêu của Cục. Sau nhiều biến cố, Trác Thanh trở thành nỗi nhục nhã của đạo môn, về biệt vô âm tín, chẳng ai tung tích của ông nữa.

 

Thủ Nhất tặc lưỡi: "Ông cố chấp . Dù lúc đó chúng còn trẻ, nhưng sự kiêu ngạo của Trác Thanh là căn cứ. Cô bé khác, Trác Thanh là Trác Thanh, Đàn Âm là Đàn Âm. Cô bé xuất trong sạch, còn trẻ hơn Trác Thanh năm đó nhiều, thể uốn nắn . Ông tin cô thì cũng tin mắt của Bùi xứ chứ."

 

Ông liếc cửa, ghé sát tai Thanh Phong thì thầm: "Con nhóc đó giờ chắc đang Bùi xứ mắng cho vuốt mặt kịp ở trong kìa."

 

Thủ Nhất bưng chén , thở dài: "Nói cũng , mới mấy ngày mà và cô phụ trách án cũ, ông phụ trách án mới. Ngộ nhỡ án cũ với án mới liên quan đến thì thể trao đổi. Đều là đồng nghiệp cả, cọ xát chút là quen thôi. Con bé đó thực cũng dễ chuyện lắm."

 

Chỉ cần kiếm chuyện với cô , cô còn chẳng thèm đoái hoài gì đến ông . Từ lúc cô đến, ông chẳng cần động não nhiều nữa, đáp án cứ thế bày sẵn mắt. Thủ Nhất vỗ vai Thanh Phong: "Ông nghĩ kỹ ."

 

Thanh Phong tin nhắn về Mộng Điệp do Phù Vân Quán gửi tới, những gì mô tả chẳng khác gì lời Đàn Âm , đặc biệt là dòng tin nhắn cuối cùng:

 

【Sư tổ điều kiện sinh Mộng Điệp cực kỳ khó khăn, đời khó lòng gặp . Nếu gặp là vận may và duyên phận cực lớn, tuyệt đối coi là yêu vật mà hại.】

 

Ông siết c.h.ặ.t điện thoại, suy ngẫm về những lời Thủ Nhất .

 

Cùng lúc đó, trong văn phòng, Bùi Diệu cũng đang lấy ví dụ về việc Trác Thanh yêu quái lừa gạt để giáo huấn Đàn Âm, nhưng sự chú ý của Đàn Âm đặt chiến tích oanh liệt của Trác Thanh khi một cân cả giới đạo môn năm xưa.

 

 

Loading...