Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 24: Chuyến Khám Thai Đầy Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một tuần hồi phục vết thương ở eo, Khương Hiểu trở công ty báo cáo, công việc vẫn tiếp tục như cũ. Cô và Chu Nhất Nghiên nhất thời giao thoa, chuyện cũng yên .
Hoa Hạ Phim Ảnh dành cho Chu Nhất Nghiên ưu đãi quá lớn, mấy bộ phim truyền hình khởi của công ty đều cô đóng vai nữ chính. Chu Nhất Nghiên im lặng tiếng một thời gian. Tuy nhiên, Chu công chúa dù vẫn là Chu công chúa, vai diễn vài giây trong phim Niên Hoa, cuối cùng kéo dài đến hai phút. Đối với cô mà , đây quả thực là một tin đại hỷ. Còn về nguyên nhân thì ai . Có tin đồn, là Lương Nguyệt tự thêm cảnh diễn, bởi vì bà thích Chu Nhất Nghiên.
Khương Hiểu quá tò mò về chuyện , chỉ là việc Tina chuyển công tác khiến cô chút kinh ngạc. Lén lút, cô hỏi Tưởng Cần.
Tưởng Cần cho , “Đây là sự sắp xếp của Chu tổng, nguyên nhân cụ thể Chu tổng cho . Phu nhân thể hỏi Chu tổng mà.”
Khương Hiểu cũng ngại hỏi Chu Tu Lâm, cô phỏng đoán lẽ là vì chuyện của Chu Nhất Nghiên. Thôi bỏ , một việc cũng cả.
“Phu nhân, Chu tổng đối với ngài chính là giúp lý giúp .”
Khương Hiểu gượng gạo : “Trợ lý Tưởng, sẽ ghi nhớ trong lòng.” Trợ lý Tưởng mới là fan cứng của Chu Tu Lâm chứ.
Thoáng cái, đến tháng 9, Khương Hiểu m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng rưỡi, bụng cô cũng lộ rõ. Mỗi tắm xong, cái bụng ngày càng tròn trịa của , cô chút lo lắng. Cô vẫn ghi chép mỗi ngày, thỉnh thoảng hứng thú cao khi, còn sẽ vẽ vài bức truyện tranh.
Chu Tu Lâm xem qua tác phẩm của cô, nhận Khương Hiểu thiên phú hội họa, vẽ như thật.
Cuối cùng một ngày, cô nhịn , với Chu Tu Lâm rằng cô vẫn nên về nhà.
Chu Tu Lâm cô: “Em nghĩ kỹ , em gì đều ngăn cản em.”
Khương Hiểu lẩm bẩm, “Ở nữa, đều thấy bụng , đến lúc đó chắc chắn sẽ hỏi.” Cô trả lời thế nào đây? Nói cho họ , cô kết hôn với Đại Boss ?
Ánh mắt Chu Tu Lâm dừng bụng cô, thật là kỳ diệu, chớp mắt một cái, cô m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng.
Lần cô vẽ Nhật Ký Trưởng Thành Của Giá Đỗ Nhỏ hình như vẫn còn là lúc 50 ngày.
Khương Hiểu về nhà nghỉ dưỡng, Chu mẫu mời một dì họ Kiều đến chăm sóc cô, hơn nữa dì Trương bây giờ về cơ bản cũng ở cả ngày. Hai chăm sóc cô, Chu Tu Lâm mới thoáng yên tâm.
Khương Hiểu lén lút cũng sẽ luyên thuyên với Chu Tu Lâm, “ là nghèo con quý mà.”
Thật , cô , trong nhà cũng lắp camera giám sát. Như cũng thể luôn thấy cô, chuyện gì cũng thể kịp thời .
Tối nay, hai ở trong phòng trẻ em.
Chu Tu Lâm đang sắp xếp giường của Chu Tư Mộ.
Khương Hiểu một tay đỡ eo, ở một bên, “Cái giường thật sự 2 vạn tệ ? Có khi nào c.h.ặ.t c.h.é.m ? Chỉ là mấy miếng gỗ thôi mà.”
Buổi sáng công nhân giao hàng tận nhà, cô thấy giá cả xong, vẫn luôn nghĩ đ.á.n.h nhầm thêm một 0.
“Thương hiệu nhập khẩu, độ an cao.”
“Nghèo khó hạn chế sức tưởng tượng của . Anh thể nuông chiều Chu Tư Mộ như . Tuy rằng tiền, nhưng trẻ con vẫn nuôi dưỡng để phẩm chất giản dị, mộc mạc.”
“Ừm, em thể từ từ dạy thằng bé.”
“Ngày mai khám thai, định hỏi bác sĩ giới tính của Chu Tư Mộ ?”
“Quốc gia cấm ?”
Khương Hiểu nghiêm mặt , “ là Đại Boss của một công ty lớn đường đường mà.”
“Anh là tuân thủ pháp luật.”
Khương Hiểu: “……”
Chu Tu Lâm nhướng mày, “Em ?”
“Nếu sớm thì thể mua quần áo cho Chu Tư Mộ .”
Chu Tu Lâm ừ một tiếng, “Ngày mai em thể hỏi bác sĩ.”
Khương Hiểu thở dài, “Bác sĩ mới sẽ cho .”
Chu Tu Lâm đột nhiên hỏi: “Em mong Chu Tư Mộ là bé trai bé gái?”
Khương Hiểu cũng nghĩ đến vấn đề , bé gái thì ngoan ngoãn dịu dàng, bé trai thì trai thông minh. Thật , cô đều quan trọng giới tính của con. Cuối cùng là tổ hợp trai - em gái.
“ hy vọng Chu Tư Mộ là bé trai.” Giống như , ôn hòa lễ độ, thông minh uyên bác.
Chu Tu Lâm nheo mắt, “Anh cũng nghĩ , như , chúng sẽ bớt lo hơn một chút. Anh trai dẫn theo em trai hoặc em gái, khá .”
Khương Hiểu sững sờ tại chỗ.
Chu Tu Lâm như , đôi khi trêu chọc cô như , thật đúng là thú vị.
Ngày hôm , Chu Tu Lâm cùng Khương Hiểu đến bệnh viện khám thai. Khương Hiểu từng đề cập, nếu bận, để dì Kiều cùng cô cũng .
Chu Tu Lâm khẽ thở dài, “Anh đến một chút, lỡ bác sĩ gì mà em quên thì .”
Khương Hiểu: “…… vẫn luôn nhớ rõ mà.”
Chu Tu Lâm cãi vã với cô, cùng cô phòng khám.
Khương Hiểu giường khám, Chu Tu Lâm ở một bên.
Nữ bác sĩ kiểm tra, “Bây giờ thỉnh thoảng thể cảm nhận t.h.a.i máy chứ?”
Khương Hiểu: “Có ạ.”
“Tiếp theo cũng sẽ xuất hiện cảm giác đau nhói, cần sợ hãi, đều là phản ứng bình thường.”
“Vâng.”
Nữ bác sĩ thu dọn dụng cụ, “Được . Tiểu gia hỏa phát triển đó.”
Chu Tu Lâm lấy khăn giấy lau dịch nhầy bụng cô, đỡ Khương Hiểu dậy.
Nữ bác sĩ thấy, bụng nhắc nhở một câu, “18 tuần, nhưng chuyện phòng the vẫn chú ý một chút.”
Khương Hiểu cả ngây , trong nháy mắt mặt nóng bừng.
Sắc mặt Chu Tu Lâm cũng cứng đờ trong vài giây ngắn ngủi, ngay đó khẽ ừ một tiếng.
Khương Hiểu cúi đầu khỏi phòng khám, một lời nào với Chu Tu Lâm.
Xấu hổ nên lời.
Dường như từ đêm đó trở , Chu Tu Lâm đều kiềm chế.
Khi công tác, hai mỗi ngày ngủ chung. Mấy ngày nay, hình như cũng phản ứng đặc biệt gì.
Tầng qua đều là t.h.a.i phụ. Khương Hiểu thấy mấy bà bầu bụng to như cái trống, bước chân dừng .
Chu Tu Lâm theo ánh mắt cô qua, “Đừng sợ.”
Khương Hiểu khẽ cong khóe miệng, “Chỉ khi tự trải qua mới , hóa những chuyện tưởng chừng đơn giản thực sự vất vả.” Mẹ cô năm đó cũng dễ dàng gì.
Chu Tu Lâm khẽ thở dài, “Anh , em vất vả .”
Khương Hiểu dời tầm mắt, “Về thôi.”
Cũng câu của bác sĩ ban ngày tạo cho Khương Hiểu một chút ám thị tâm lý . Buổi tối, cô cảm thấy chút tự nhiên.
Khi Chu Tu Lâm từ thư phòng về phòng ngủ, cô xuống.
Anh nhẹ nhàng lên giường, ngủ ở một bên.
Tháng chín, thời tiết dần dần lạnh. Hai mỗi đắp một chiếc chăn mỏng.
Chu Tu Lâm giúp cô sửa chăn, Khương Hiểu ngủ ngoan, thường đến nửa đêm, chăn rơi xuống đất thì cũng đắp lưng.
Mấy ngày nhiệt độ giảm, nửa đêm khi, liền kéo cô lòng, cùng đắp chung một chiếc chăn. Cô ngủ thì yên , mà gần như chợp mắt nửa đêm.
Anh khẽ : “Em quên , xoay , bác sĩ ngủ nghiêng bên trái hơn .”
Khương Hiểu vặn vẹo , ngủ nghiêng bên trái, thì đối mặt với .
Chu Tu Lâm cũng xoay , “Lại suy nghĩ vẩn vơ gì ?”
Khương Hiểu gì. Đột nhiên, bụng một trận đau nhói, cô kêu “ái da” một tiếng.
Chu Tu Lâm một trận căng thẳng, rốt cuộc hai đều là mới. Anh điềm tĩnh đến mấy, cũng lúc mất bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-24-chuyen-kham-thai-day-bat-ngo.html.]
“Đau bụng ——” Khương Hiểu khẽ, “Chu Tư Mộ đang đạp.”
Chu Tu Lâm khẽ thở dài, “Để xem nào ——” đặt tay lên.
Nửa ngày phản ứng.
“Bác sĩ , bây giờ chỉ là thỉnh thoảng sẽ , tần suất đạp nhiều lắm.” Khương Hiểu nhắc nhở , “Lần tới Chu Tư Mộ đạp, gọi .” Ý cô là, thể bỏ tay khỏi bụng cô .
Đầu ngón tay Chu Tu Lâm lướt qua làn da cô, từng chút một di chuyển lên .
Khương Hiểu phát hiện, cô vội vàng nắm lấy tay , đôi mắt trong veo về phía , tim đập lỡ một nhịp.
Dưới ánh sáng cam, hiểu thêm vài phần vẻ kiều diễm.
Bốn mắt , khí lập tức đổi.
Đôi mắt sâu thẳm như biển, ẩn chứa những điều cô hiểu, mà cô cũng kịp suy nghĩ.
Chu Tu Lâm cúi hôn lên khóe môi cô, tay cũng rảnh rỗi, vuốt ve khắp nơi.
Làm Khương Hiểu chống sự dụ hoặc của .
Anh thở dốc : “Đừng sợ, nhẹ nhàng thôi.”
……
Một hồi triền miên xong, cô cả vô lực rúc lòng .
Chu Tu Lâm ôm cô, tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
Khương Hiểu nhắm hai mắt, dám .
Giọng Chu Tu Lâm trầm thấp khàn khàn, dỗ dành, “Anh ôm em tắm, ?”
Khương Hiểu chịu nhúc nhích.
“Ngoan nào, mở mắt .”
Khương Hiểu c.ắ.n khóe môi, hiểu thành thế . Cảm giác hình như giống , , cô căng thẳng sợ hãi còn đau.
Lần , cô đang kiềm chế, động tác cẩn thận, lúc động tình, vẫn luôn gọi cô —— Hiểu Hiểu. Giọng dịu dàng, trong nháy mắt Khương Hiểu mềm lòng.
Chu Tu Lâm đột nhiên bế cô lên, Khương Hiểu kinh hô một tiếng, cuối cùng cũng mở mắt . Đôi mắt ướt át, quyến rũ nên lời.
“Vẫn , béo.” Trong giọng Chu Tu Lâm chứa đựng vài phần cưng chiều khó tả.
Chờ thứ xong xuôi, Khương Hiểu buồn ngủ đến mở nổi mắt.
Chu Tu Lâm cho cô một bộ đồ ngủ sạch sẽ, Khương Hiểu mơ mơ màng màng, “Chu Tu Lâm, đừng hối hận nhé.”
Động tác Chu Tu Lâm khựng , “Đồ ngốc. Anh sẽ hối hận.”
Sáng hôm , khi Chu Tu Lâm thức dậy, Khương Hiểu vẫn còn đang ngủ.
Hôm nay Lăng Nam, tối mới thể trở về. Trước khi , dặn dò cô. “Lát nữa dậy ăn sáng xong, xuống lầu dạo một chút.”
Khương Hiểu buồn ngủ chịu nổi, “Biết . Sao lắm lời thế.”
Chu Tu Lâm bực buồn , hôn lên thái dương cô, rời .
Khương Hiểu mơ mơ màng màng thấy, bên ngoài tiếng chuyện. cô quá buồn ngủ, lát ngủ .
Chu Tu Lâm dặn dò dì Kiều, “Lát nữa cô tỉnh, khuyên cô ăn nhiều một chút. Vất vả cho dì.”
Dì Kiều: “Ngài yên tâm ạ.” Nhà họ Chu trả lương cao, bà tất nhiên sẽ tận tâm tận lực. Vốn tưởng rằng cần chăm sóc sẽ khó tính, kết quả Khương Hiểu ngoài ý dễ ở chung. Bà cũng vui vẻ nhẹ nhõm.
10 giờ, họ đến Lăng Nam.
Trấn Lăng Nam là một thị trấn sông nước điển hình, xa rời đô thị ồn ào náo nhiệt, cầu nhỏ nước chảy, cảnh tuyệt vời. Hơn nữa vị trí giao thông thuận tiện, Hoa Hạ Phim Ảnh quyết định đặt thành phố điện ảnh ở đây.
Cùng ngày lễ khởi công, các lãnh đạo cấp cao của công ty đều tham dự, hiện trường ít phóng viên đến.
Sau khi nghi thức kết thúc, nhiều phóng viên đều đến phỏng vấn Chu Tu Lâm.
“Chu tổng, xin hỏi Hoa Hạ Phim Ảnh tại chọn Lăng Nam để xây dựng thành phố điện ảnh?”
“Các vị đến đây còn rõ ? Cảnh sắc . Công ty cũng cân nhắc nhiều mặt, cùng với trao đổi nhiều với chính quyền, mới quyết định ở Lăng Nam.”
“Chu tổng, chúng tin tức thành phố điện ảnh Lăng Nam dự kiến đầu tư 100 tỷ, thật ?”
Chu Tu Lâm gật đầu, “Tin tức của cô sai.”
“Chu tổng, thành phố điện ảnh sẽ phim đón khách du lịch ?”
“ .”
Tưởng Cần xuất hiện đúng lúc, “Các vị, Chu phía còn lịch trình khác, cơ hội chúng sẽ trò chuyện.”
“Chu tổng, còn một câu hỏi, hỏi cho đông đảo bạn bè nữ.”
Bước chân Chu Tu Lâm khựng , “Mời .”
“Hai năm nay ngài cân nhắc chuyện kết hôn lập gia đình ?”
Khóe miệng Chu Tu Lâm khẽ nhếch lên, “Có.”
“Chu tổng, đang hẹn hò với bạn gái ?”
……
Chu Tu Lâm lên xe, xe chầm chậm chạy thị trấn.
Tưởng Cần tò mò hỏi: “Chu tổng, hôm nay ngài đưa phu nhân cùng đến đây?”
Ánh mắt Chu Tu Lâm khẽ đổi, khóe miệng nở một nụ , “Cô hôm nay mệt.”
Tưởng Cần : “Căn nhà thứ hai ở dãy đó chính là nơi phu nhân từng ở.”
Chu Tu Lâm thuận thế qua, căn nhà cấp bốn xây bằng gạch đá màu xám, hợp với những ngôi nhà hai tầng gọn gàng xung quanh. Anh xuống xe, “ xem. Anh đợi xe.”
Căn nhà lâu ở, đẩy cửa , một mùi ẩm mốc xộc mũi.
Chu Tu Lâm ở cửa , mơ hồ thể tưởng tượng cảnh Khương Hiểu sinh hoạt ở đây.
“Anh tìm ai ?” Một ông lão hàng xóm hỏi. “Nhà chuyển lâu .”
Chu Tu Lâm , “Mấy năm nay ai về ?”
“Không . Chuyển , nước ngoài.” Ông lão .
Chu Tu Lâm gật đầu.
“Anh tìm nhà họ việc gì ?”
“ là bạn cũ của nhà họ, đến thăm một chút.”
“Ồ, đến đúng lúc . Hai ngày một đàn ông trung niên đến, nhưng .” Ông lão hồi tưởng.
“Ông lão, ông ấn tượng gì về đàn ông đó ?”
“ rõ, cũng chuyện.”
“Ông bao nhiêu tuổi?”
“Khoảng bốn năm mươi tuổi.”
“Được, cảm ơn ngài.”
Chu Tu Lâm trở xe, “Lái xe đến khách sạn.”
Người đàn ông trung niên đó rốt cuộc là ai? Là Khương Ngật trở về ?
Chu Tu Lâm trầm tư một lát, lấy điện thoại , gửi tin nhắn cho một bạn, nhờ giúp tra hành tung của Khương Ngật.