Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 30: Món Quà Ngọt Ngào Đêm Tuyết Rơi
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Tu Lâm cô sâu sắc, bầu khí ấm áp và ám dần lan tỏa. Khương Hiểu hậu tri hậu giác, khẽ mở lời: “Em...” Rồi cô chuyển chủ đề, “Đương nhiên ! Giá Đỗ Nhỏ chính là giải thưởng xa xỉ nhất mà em nhận trong năm nay.” Khi , đôi mắt cô lấp lánh vẻ tinh quái.
Chu Tu Lâm gì, đặt tay lên bụng cô, nhẹ nhàng xoa vuốt. Hiện giờ t.h.a.i nhi máy rõ, luôn thích gần cô như để cảm nhận sinh linh nhỏ bé đang cựa quậy bên trong. Giá Đỗ Nhỏ đúng là giải thưởng lớn nhất của cả hai trong năm nay. Nếu bé, chắc và Khương Hiểu kết hôn.
Ánh mắt Chu Tu Lâm khóa c.h.ặ.t mặt cô, bốn mắt : “Giải thưởng lớn chẳng lẽ là ? Hửm...” Âm cuối của cao lên, giọng trầm thấp đầy từ tính khiến tim cô ngứa ngáy.
Gương mặt Khương Hiểu đỏ bừng, nóng lan dần đến tận mang tai.
“Thật là thất vọng quá, thế mà bằng cái tên nhóc ...” Chu Tu Lâm đầy ẩn ý.
Tầm mắt Khương Hiểu vặn chạm mắt , khoảnh khắc đó cô cảm thấy tim đập nhanh đột ngột như trúng tim đen. Cô nhấp bờ môi khô khốc: “Không Giá Đỗ Nhỏ lớn lên giống giống em nhiều hơn nhỉ.” Ảnh siêu âm cho thấy bé đôi chân dài.
Chu Tu Lâm khẽ: “Giống cả hai chúng .” Anh mong chờ cuộc sống của gia đình ba .
Sau khi tiệc tất niên của công ty kết thúc, lục tục về quê ăn Tết. Chu Tu Lâm cuối cùng cũng thong thả, thỉnh thoảng tham gia vài hoạt động, còn phần lớn thời gian đều ở nhà bầu bạn với Khương Hiểu. Mạc Dĩ Hằng hẹn nhiều nhưng đều từ chối. Vì quá tò mò, Mạc Dĩ Hằng đích đến Hoa Hạ.
Chu Tu Lâm đang ở văn phòng một . Mạc Dĩ Hằng đẩy cửa bước : “Chu tổng, mà xuất hiện nữa là mấy em định báo cảnh sát đấy.”
“Cậu rảnh rỗi quá nhỉ?”
Mạc Dĩ Hằng cảm thấy năm nay ít tiếp xúc với Chu Tu Lâm hẳn . Trước đây mấy em ít nhất mỗi tháng cũng tụ tập một hai , giờ nửa năm mới thấy mặt một , mà là trong công việc. “Tu Lâm, rốt cuộc đang bận bịu cái gì thế?”
“Công việc.” Anh trả lời ngắn gọn.
“ thấy năm nay mấy bộ phim truyền hình và điện ảnh của Hoa Hạ thành tích đều , bạn , cũng nên thả lỏng chút . Cứ độc mãi thế sợ sức khỏe vấn đề đấy.”
Chu Tu Lâm nhướng mày: “Triệu Hân Nhiên hai ngày nay đang ở đoàn phim ?”
Mạc Dĩ Hằng : “Thôi . Tối nay mấy em hẹn ăn, nể mặt chút .”
Chu Tu Lâm chậm rãi dậy: “Cậu quên tối nay nhà họ Tấn mời khách ?”
Mạc Dĩ Hằng ngẩn : “Người mời . Tấn đạo đề phòng lắm, sợ cuỗm mất bảo bối nhà ông .”
Chu Tu Lâm khẽ: “Nếu là Tấn đạo, cũng tuyệt đối để xuất hiện trong vòng bán kính ba mét.”
Mạc Dĩ Hằng nhún vai: “Tiểu tiên nữ nhà họ Tấn dám chạm , một Tấn Trọng Bắc là đủ . thấy Tấn đạo con rể hiền thì đúng hơn.”
Chu Tu Lâm lạnh lùng quét mắt : “Xu Ngôn còn kém Nhất Nghiên hai tuổi đấy.”
“Trong giới chúng , chênh lệch hai mươi tuổi còn chẳng là vấn đề, Tấn Xu Ngôn kém tám tuổi thì thấm tháp gì? Tấn đạo chẳng cũng hơn Lương Nguyệt gần mười tuổi đó ? Thật gia thế hai nhà tương xứng, trai tài gái sắc, nếu thành đôi thì đúng là đôi bên cùng lợi.”
Ánh mắt Chu Tu Lâm trầm xuống: “Cậu hứng thú bà mai từ khi nào ?”
Gương mặt tuấn tú của Mạc Dĩ Hằng thoáng chốc xị xuống. Anh im lặng một lát, Mạn Kỳ bưng nước . Anh lập tức nở nụ : “Cảm ơn em.”
Mạn Kỳ lễ phép đáp: “Mạc tổng khách khí quá, đây là việc em nên . Có yêu cầu gì ngài cứ gọi em.”
Mạc Dĩ Hằng nháy mắt với cô . Chu Tu Lâm thu hết tầm mắt, cũng thôi, Khương Hiểu từng chê Mạc Dĩ Hằng là con công đực đang kỳ động đực, quả sai chút nào.
Mạc Dĩ Hằng thong thả nhấp ngụm cà phê: “Ơ, cái cô trợ lý Khương Hiểu đây của ?”
“Sao? Cậu tìm cô việc gì?”
“Lâu gặp, cô ?”
“Được cử học tập ở nước ngoài .”
“Ồ, định bồi dưỡng cô thật ?”
Chu Tu Lâm mím môi, giọng đanh thép: “Người đại diện vàng tương lai của Hoa Hạ.” Những gì cô , sẵn lòng dâng hiến tất cả.
Mạc Dĩ Hằng tặc lưỡi: “ cũng đang mong chờ đây.” Anh chút hiểu nổi Chu Tu Lâm đang tính toán điều gì. Hôm nào thời gian, nhất định hỏi Triệu Hân Nhiên xem Khương Hiểu rốt cuộc lai lịch thế nào. Đừng bảo là Chu Tu Lâm định “thỏ ăn cỏ gần hang” đấy nhé.
Tối hôm đó là sinh nhật Tấn đạo, buổi tiệc tổ chức rình rang mà chỉ mời một bạn bè thiết. Chu Tu Lâm đến sớm muộn, chào hỏi gia chủ, tặng quà, khí vui vẻ. Tấn đạo và Lương Nguyệt trò chuyện với vài câu bận rộn tiếp khách khác.
“Tu Lâm, Trọng Bắc và Xu Ngôn ở đằng , mấy đứa trẻ tuổi cứ tự nhiên nhé.”
Chu Tu Lâm gật đầu. Tấn Xu Ngôn mặc chiếc váy tiểu lễ phục màu đen, mái tóc dài vấn cao hai bên, khí chất ưu nhã giống Lương Nguyệt thời trẻ. Cô sớm thấy bóng dáng Chu Tu Lâm, một bộ vest đen lịch lãm, dáng cao ráo, chỉ là cô vẫn giữ kẽ tiến gần. Giờ thấy Chu Tu Lâm về phía , cô nhịn mà mỉm .
Chu Tu Lâm bắt tay Tấn Trọng Bắc, gật đầu với Tấn Xu Ngôn: “Chúc mừng Thịnh Thế Thiên Hạ đóng máy thuận lợi, vất vả .”
Tấn Trọng Bắc: “Chu tổng khách khí quá.” Hai .
Chu Tu Lâm: “Tháng Ba sang năm lịch trình gì ?”
Tấn Trọng Bắc: “Sao thế? Cậu kịch bản nào ?”
Chu Tu Lâm: “Một bộ phim điệp chiến.” Đạo diễn Lý yêu cầu cực cao về diễn viên và kịch bản, quanh một lượt thì hiện tại chỉ Tấn Trọng Bắc là đáp ứng .
Tấn Trọng Bắc: “Để suy nghĩ thêm , nửa cuối năm định sang Mỹ tu nghiệp, còn l.ồ.ng tiếng cho Thịnh Thế Thiên Hạ nữa.”
Hai trò chuyện hợp ý, Tấn Xu Ngôn liền chen : “Anh , bàn công việc với Chu thì thiếu gì lúc chứ.”
Tấn Trọng Bắc bật , cái con bé ! Rõ ràng là Chu Tu Lâm mở lời mà. Anh cưng chiều xoa đầu cô: “Xin nhé. Tu Lâm, chúng ăn chút gì .” Anh đồng hồ, “Trình Ảnh sắp đến , cửa đón cô .”
Tấn Trọng Bắc , chỉ còn Chu Tu Lâm và Tấn Xu Ngôn. Tấn Xu Ngôn ngẩng đầu: “Anh Chu, hôm nay Nhất Nghiên đến ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-30-mon-qua-ngot-ngao-dem-tuyet-roi.html.]
“Em đang bận phim ở đoàn, hai ngày nữa mới về .”
“Hèn chi dạo thấy liên lạc với em. Nhất Nghiên giờ nỗ lực thật đấy.”
Chu Tu Lâm khẽ mỉm : “Quên chúc mừng em nhận giải Nhiếp ảnh gia mới xuất sắc nhất.”
Tấn Xu Ngôn ngượng ngùng: “Cái đó đáng gì ạ, em còn cố gắng nhiều hơn nữa.”
Chu Tu Lâm xem qua tác phẩm của Tấn Xu Ngôn, ảnh cô chụp thực sự , lạm dụng hậu kỳ mà dùng thủ pháp tả thực để tạo dấu ấn. Chỉ cần thời gian, cô sẽ còn tiến xa hơn.
Trong sảnh khách khứa tấp nập, cũng thấy Chu Tu Lâm và Tấn Xu Ngôn, trong mắt họ đó là một cặp kim đồng ngọc nữ. Phía xa, Tấn đạo và Lương Nguyệt đang tiếp chuyện đạo diễn Triệu, ông Triệu trêu: “Chu tổng và Xu Ngôn đúng là một cặp trời sinh.”
Tấn đạo vội xua tay: “Chúng nó hiện giờ vẫn là bạn bè thôi.”
Đạo diễn Triệu: “ thấy chắc cũng sắp thành yêu . Chu tổng giữ trong sạch, lắm.”
Lương Nguyệt mỉm dịu dàng: “Ngôn Ngôn vẫn còn là sinh viên, chuyện còn sớm lắm.”
Đạo diễn Triệu lắc đầu: “Giờ sinh viên cũng kết hôn , tư tưởng của bà cũng nên thoáng chút . Trong giới chúng kết hôn muộn sinh con muộn là chuyện bất khả kháng thôi.”
Tấn đạo chút bất đắc dĩ: “Lại đến chuyện , Trọng Bắc cũng 29 tuổi .”
Lương Nguyệt ông: “Ông cũng đừng vội, Trọng Bắc dự tính riêng của nó.”
Tấn đạo gật đầu: “Được , chuyện bọn trẻ nữa.”
Một tiếng , Chu Tu Lâm xin phép về. Trình Ảnh mỉm : “Chu tổng, Mạc tổng than phiền về nhiều lắm đấy, nếu vì hiểu , tưởng biến thành đàn ông của gia đình .”
Chu Tu Lâm khẽ : “ đây, hôm khác dịp tụ tập.”
Trình Ảnh tặc lưỡi. Tấn Xu Ngôn theo bóng lưng Chu Tu Lâm thẫn thờ. Trình Ảnh hiểu tâm ý của cô bé, vỗ vai cô: “Đường còn dài mà.”
Gương mặt Tấn Xu Ngôn đỏ bừng: “Chị Ảnh, chị gì thế ạ.”
Trình Ảnh cô bé thẹn thùng nên chuyển chủ đề: “Xu Ngôn, khi nào em rảnh chụp cho chị một bộ ảnh nhé.”
“Được ạ. Qua Tết Nguyên Tiêu em mới học , chị cứ sắp xếp theo thời gian của chị.”
“Thật hạnh phúc, vẫn là sinh viên sướng nhất. Chị chắc đợi đến lúc nghỉ hưu mới kỳ nghỉ mất.”
Tấn Xu Ngôn: “Mọi đều là những cuồng công việc mà.”
Trình Ảnh: “Không liều mạng ? Một thời gian xuất hiện là lãng quên ngay.”
Tấn Xu Ngôn: “Mẹ em đây cũng , lúc đầu dễ dàng chút nào.”
Trình Ảnh: “ Lương lão sư gặp ba em.”
Tấn Xu Ngôn: “Cho nên chị Ảnh cũng cố lên nhé, đến lúc đó em sẽ phù dâu cho chị.”
Trình Ảnh thầm thở dài, lời của Xu Ngôn cô sực nhớ điều gì đó. Lúc Thịnh Thế Thiên Hạ khởi , sự xuất hiện của Tưởng Cần thực sự đột ngột. Là vì Khương Hiểu ? trông giống lắm, rốt cuộc là vì cái gì? Cô thấy mơ hồ.
Chu Tu Lâm đang đường thì nhận điện thoại của Khương Hiểu. Nhìn thấy tên cô màn hình, chút ngạc nhiên. “Sao em?”
“Khi nào về ạ?”
“Anh đang đường , nửa tiếng nữa là về đến nhà.”
“À, tuyết rơi . Anh đường chú ý an nhé.” Khương Hiểu nhanh cúp máy.
Dì Kiều bên cạnh : “Hai đứa đều sắp ba mà vẫn cứ như đôi tình nhân mới yêu thế .”
Khương Hiểu thầm nghĩ, ai bảo họ là “ăn cơm kẻng” chứ. Chu Tu Lâm mở cửa sổ xe, những bông tuyết theo gió bay trong xe, đậu lòng bàn tay tan chảy trong nháy mắt. Tuyết rơi , mùa đông đầu tiên họ bên , trận tuyết đầu mùa của mùa đông giá rét.
Ánh đèn thành phố lung linh tỏa sáng. Trên đường, những bán khoai lang nướng đang dọn hàng. Chu Tu Lâm lên tiếng: “Dừng xe một chút.” Tài xế tấp xe lề đường. Chu Tu Lâm xuống xe mua một củ khoai lang nướng. Tuyết rơi từng mảnh vai , : “Gói giúp một củ.”
“Được thôi. Mua cho bạn gái hả, chọn cho củ nào ngọt thơm nhé.”
Chu Tu Lâm nhận lấy, trầm giọng đáp: “Là bà xã thích ăn.”
Khi Chu Tu Lâm về đến nhà, Khương Hiểu đang tập các động tác giãn cơ. Bác sĩ hằng ngày vận động nhẹ nhàng sẽ giúp ích cho việc sinh thường. Khương Hiểu ghi nhớ và thực hiện nghiêm túc. Thấy về, cô mỉm : “Tiệc sinh nhật Tấn đạo vui ?”
“Cũng bình thường thôi.”
“Có nhiều ạ?”
“Chỉ mời những giao tình với gia đình họ thôi.”
“Tấn đạo và Lương lão sư yêu thật đấy.” Lần sinh nhật Lương Nguyệt, Tấn đạo ở bên cạnh. Lần sinh nhật Tấn đạo, Lương Nguyệt tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho ông. Còn sinh nhật Tấn Xu Ngôn, Tấn Trọng Bắc cũng đăng ảnh lên vòng bạn bè, một chiếc bánh kem hình Thủy thủ Mặt trăng. So , Khương Hiểu thấy là một vợ hiền thục, sinh nhật Chu Tu Lâm năm nay họ chỉ đơn giản ăn một bữa cơm. Mà cô cũng chỉ mua cho một chiếc cà vạt quà, đó còn là chiếc cà vạt rẻ nhất trong cà vạt của .
Khương Hiểu ngẩn , : “Sau sinh nhật Giá Đỗ Nhỏ, năm nào em cũng sẽ tổ chức cho bé.” Lời hiếm khi mang theo vài phần nuông chiều.
Chu Tu Lâm chợt nhận mắt cô đỏ, trông như đang trĩu nặng tâm sự, chắc là do từ nhỏ thiếu thốn ấm gia đình nên cô càng thêm khát khao điều đó. “Được, tiên chúng sẽ tổ chức đầy tháng cho Giá Đỗ Nhỏ. Đừng vội ăn bánh sinh nhật của bé. Chu thái thái, tối nay mời em ăn khoai lang nướng.”