Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 4: Ký Ức Đêm Say Và Quyết Định Đau Lòng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:23:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự ồn ào náo động của ban ngày dần dần lắng xuống khi màn đêm buông xuống.

Chu Tu Lâm cầm di động, bên cửa sổ, bóng dáng nhẹ nhàng, trầm mặt đối phương báo cáo.

“Cô Khương từ khách sạn đó, xe về trường học. Cô đến một tiệm mì gần trường ăn một bát mì.” Đối phương nhấn mạnh một chút: “Một bát mì ăn sạch sẽ.”

Chu Tu Lâm bỗng dưng : “Tiếp tục theo cô , đừng để cô phát hiện.”

Màn buổi tối thể là do quá căng thẳng, thế nhưng nảy sinh ý nghĩ . Nếu Khương Hiểu lúc con...

Anh thở hắt một , trong lòng thế nhưng vài phần chờ mong.

Chỉ là xem thái độ hiện tại của Khương Hiểu đối với , e là cũng dính dáng gì đến . Anh từ khi nào khiến bài xích như .

Chu Tu Lâm đèn neon ngũ sắc lấp lánh ngoài cửa sổ, chậm rãi rũ mi mắt, nhớ tới tối hôm đó, đại khái là do sống một lâu .

Đêm đó công ty tổ chức tiệc nhỏ, vài vị cổ đông cùng với vài vị minh tinh điện ảnh đang hot của Hoa Hạ. Tan cuộc, ai về nhà nấy. Không Khương Hiểu thế nào lên tầng cao nhất, cô vẫn luôn cúi đầu giống như đang tìm cái gì đó mặt đất, thần sắc chuyên chú nôn nóng, thế cho nên căn bản phát hiện ở đó lâu.

Trong tay cầm thẻ phòng, đột nhiên mở miệng : “Thẻ hỏng .”

Khương Hiểu ngước mắt , một thoáng kinh ngạc, đôi mắt càng ngày càng thẫm. Cô do dự nhận lấy thẻ phòng từ tay , thử một chút, cửa mở. Cô nghiêng đầu: “Chu , thẻ hỏng.” Cô nhẹ nhàng lầm bầm một câu: “Xem say .”

Chu Tu Lâm nở nụ : “Cảm ơn.”

Khương Hiểu chớp chớp mắt, đẩy cửa giúp .

Chu Tu Lâm gầy yếu của cô chống cửa, đơn giản giả say. Cô hảo tâm đỡ , để giường.

Cô nửa xổm bên mép giường: “Chu ... Chu tổng...”

Trong phòng một mảnh yên tĩnh.

ấn tắt vài cái đèn, chỉ để một ngọn đèn tường, ánh sáng trong phòng ngủ nháy mắt tối vài phần.

lấy một chai nước khoáng, vặn nắp để ở đầu giường.

Anh nhắm hai mắt, động tĩnh trong phòng rõ ràng. Bên tai là tiếng hít thở nhàn nhạt của cô, mở miệng, đột nhiên môi truyền đến xúc cảm mềm mại.

Cô đang trộm hôn , chỉ là ngắn ngủi một chút liền rời .

Anh cô lẩm bẩm một câu: “Lạnh lạnh, mùi vị gì a.”

Anh thiếu chút nữa phá công mà , duỗi tay kéo cô trong nháy mắt đó, cô kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Anh hôn sâu cô, hết thảy cứ như xảy .

Cô khả năng cho rằng say, gọi một tiếng tên .

“Chu Tu Lâm...” Nguyên lai cô là .

Cô nhẹ nhàng : “ tên là Khương Hiểu, Khương trong Khương T.ử Nha, Hiểu trong tảng sáng.”

Không thính giác sai lệch , ẩn ẩn một câu: “Đã lâu gặp.”

Chỉ là động tình, rảnh suy tư.

Anh kìm lòng đậu vuốt ve tóc cô, tóc Khương Hiểu xén một nửa. Sợi tóc đảo qua ch.óp mũi , mùi hương thanh nhàn nhạt, hương vị dễ ngửi, nhịn ôm cô c.h.ặ.t hơn.

Sáng hôm , mở mắt , cô thấy . Nhấc chăn xuống giường, tay ẩn ẩn đau, là do cô c.ắ.n. Thịt đều c.ắ.n rách, bất quá nhớ kỹ chiếc răng khểnh của cô.

Chờ trở công ty, tìm cô thì phát hiện cô công tác nơi khác.

Tưởng Cần , một tháng.

Chu Tu Lâm tự nhiên nghĩ tới, một tháng gặp , Khương Hiểu giống như chuyện gì cũng từng xảy , bình tĩnh đến lợi hại. Nói chuyện với ngữ điệu bằng phẳng, chút nào chột . Chỉ là Chu Tu Lâm phát hiện, đó đều là cô ngụy trang, hai giao phong một hồi, cô liền bắt đầu lộ tẩy.

Mà cô cứ căng thẳng, đôi mắt liền sẽ tự giác mà mở to.

Di động của nữa vang lên.

“Anh... đoán xem em đang ở ?” Giọng thanh thúy của Chu Nhất Nghiên truyền tới.

“Đến Hong Kong chuyển cơ ?” Chu Tu Lâm .

“Haizz, cái gì cũng giấu .” Chu Nhất Nghiên thở dài. “Em cùng ba mua chút quà, chiều ngày bay. Anh thời gian tới đón bọn em ?”

“Ngày cuộc họp, bảo tài xế đón .”

Chu Nhất Nghiên hừ một tiếng: “Anh...”

Chu Tu Lâm : “Biết .”

“Anh, thật . Vậy ngày gặp.”

“Chú ý an .”

“Anh, ngày nếu mang nào tới đón bọn em, em nghĩ ba sẽ vui đấy.” Chu Nhất Nghiên học ở nước ngoài, cũng thường thường chú ý tin tức giới giải trí trong nước. Anh trai cô vài cùng Trình Ảnh lên trang nhất, nghĩ đến bọn họ chi gian hẳn là gì đó.

“Cô nhóc ...”

“Em 22 , đừng coi em là trẻ con.”

Chu Tu Lâm sững sờ, Khương Hiểu cũng 22, bất quá Khương Hiểu cùng Nhất Nghiên tính cách bất đồng, hai cảnh sinh hoạt bất đồng, tính cách tự nhiên giống .

Chu Nhất Nghiên thấy Chu Tu Lâm nữa: “Anh, em quấy rầy nghỉ ngơi nữa. Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Trưa hôm , Khương Hiểu cùng Hoàng Á, Lý Lị ba hẹn cùng ăn cơm trưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-4-ky-uc-dem-say-va-quyet-dinh-dau-long.html.]

Lúc ăn cơm, suy xét đến việc Lý Lị mang thai, ba đều gọi món thanh đạm.

Lý Lị ngại ngùng: “Gọi món các thích ăn . Khương Hiểu, thích ăn cay ? Gọi thêm một đĩa thịt bò cay .”

Khương Hiểu vội vàng mở miệng: “Không cần , tớ gần đây đang dưỡng sinh, ăn chút thanh đạm thôi.”

Hoàng Á : “ , tớ chứng.”

Lý Lị gật đầu: “Khương Hiểu, các công việc bận rộn, ngày thường xác thật chú ý ẩm thực.”

“Ở đoàn phim biện pháp, trừ bỏ cơm hộp chính là cơm hộp.”

, còn một việc, tớ hiện tại thiếu một phù dâu, hai các ai thể phù dâu cho tớ?”

Hoàng Á chỉ chỉ Khương Hiểu.

“Tớ .” Khương Hiểu lắc đầu.

Lý Lị cùng Hoàng Á đều cô.

Khương Hiểu căng da đầu: “Tớ thích hợp, tình huống nhà tớ... Kết hôn là nhiều chú trọng.”

Phù dâu, tìm phúc khí, cô thích hợp.

“Cậu bậy gì đó.” Lý Lị vẻ mặt nghiêm túc, “Khương Hiểu, chúng học cùng bốn năm, như thế nào tớ còn ?”

Hoàng Á mở miệng: “Vậy để tớ , tớ còn bao giờ .”

Khương Hiểu l.i.ế.m l.i.ế.m khóe miệng, .

Một bữa cơm, ba trò chuyện khí thế ngất trời. Lý Lị đều kể về chuyện cô mang thai, Khương Hiểu nghiêm túc, thường thường đặt câu hỏi.

Hoàng Á trêu chọc : “Khương Hiểu, đột nhiên đối với em bé cảm thấy hứng thú như , cũng sinh con ?”

Tay Khương Hiểu run lên, thiếu chút nữa đổ ly nước trái cây. “Chỉ là cảm thấy thực thần kỳ, trong bụng đột nhiên liền em bé.”

“Vậy nhanh lên kết hôn , liền cần hâm mộ Lý Lị.”

Sắc mặt Khương Hiểu cứng đờ: “Tớ hiện tại lo sự nghiệp .”

Lý Lị than nhẹ: “Thật hâm mộ các , từ nay về , tớ chính là bà thím già .”

Khương Hiểu cùng Hoàng Á đồng thời hư thanh khinh bỉ cô . Hai phun tào cô : “Một tay bằng nghiệp, một tay giấy hôn thú, sáu tháng đón chào bảo bảo của . Người thắng cuộc đời ?”

Lý Lị nhạt: “Đó là các thấy tớ hai ngày phản ứng thế nào , tóm , m.a.n.g t.h.a.i dễ dàng. Bất quá tiểu gia hỏa ở trong bụng tớ, tớ tổng cảm giác nó là cảm giác.”

Hoàng Á cảm thấy thể tưởng tượng: “Nhỏ như liền cảm giác?”

Lý Lị gật đầu: “Chờ các tương lai m.a.n.g t.h.a.i sẽ , sinh mệnh thần kỳ lắm.”

Nhìn thấy bộ dáng vẻ mặt hạnh phúc của Lý Lị, đáy lòng Khương Hiểu càng thêm bất an. Bữa cơm hề đ.á.n.h tan ý niệm của cô, cô thể giữ đứa bé .

Sáng sớm hôm , Khương Hiểu một đến bệnh viện. Cô đeo khẩu trang, đội mũ, xếp hàng đăng ký, một dị thường bình tĩnh.

Nhiều năm như , cô sớm thói quen dựa dẫm bất luận kẻ nào.

Chỉ là rốt cuộc quen khác dùng ánh mắt thương hại . Khương Hiểu cảm thấy chính bao nhiêu đáng thương, đây là cái giá trả cho một thứ cô .

Khương Hiểu là thực tế, cô sẽ mơ. Một hai năm nay, cô cũng gặp qua qua ít chuyện xưa nữ tinh nương tựa con cái để thượng vị.

Chu Tu Lâm mấy năm nay gặp loại chuyện ?

chính về hối hận , chỉ là đáy lòng vẫn chút đau, giống như ong vò vẽ chích, đau đớn từng chút từng chút ăn mòn cô.

Phẫu thuật xếp buổi chiều, khi ký tên, đáy lòng cô nên lời cảm giác gì, trống rỗng. Khoảnh khắc xuống tên , chỉ chính cô hạ quyết tâm lớn bao nhiêu, thật giống như chọc thủng một quả bóng bay mà tâm tâm niệm niệm mua .

Cô sờ sờ bụng, trong lòng thì thầm: Giá Đỗ Nhỏ, xin con.

Chu Tu Lâm hôm nay sân bay, khi xe đang ở đường cao tốc, di động vang lên. Anh thấy rõ ràng là ai gọi đến, giữa mày đột nhiên nhíu .

“Chu tổng, cô Khương bệnh viện .”

Sắc mặt Chu Tu Lâm bỗng chốc biến đổi: “Cô ?”

“Cô Khương hẹn phẫu thuật phá thai.”

Chu Tu Lâm từ đến nay bình tĩnh, cảm xúc lộ ngoài, lúc sắc mặt căng c.h.ặ.t. Anh cúp điện thoại, lập tức gọi cho Tưởng Cần.

Anh từng câu từng chữ rõ ràng phân phó: “Cậu hiện tại lập tức gọi Khương Hiểu về công ty, mặc kệ dùng biện pháp gì.”

Tưởng Cần đầu tiên ngữ khí khẩn trương cấp bách như của Chu Tu Lâm. “Vâng, Chu tổng.”

“Đừng nhắc đến , an ủi cô cho , đại khái hai tiếng nữa sẽ về đến nơi.”

hiểu .” Tưởng Cần hoảng sợ, Khương Hiểu rốt cuộc cái gì mà khiến Chu tổng động can qua lớn như . Chẳng lẽ Khương Hiểu trộm cơ mật công ty?

Cúp điện thoại, Chu Tu Lâm với tài xế: “Về công ty.”

Tài xế kinh ngạc: “Không đón ông bà chủ và cô chủ ạ?” Lại thấy ánh mắt dọa của Chu Tu Lâm, một tiếng: “ vòng từ đường hầm, nhanh thôi.”

Chu Tu Lâm lạnh mặt, cau mày, một lời. Từ khi thành lập Hoa Hạ Phim Ảnh, tựa hồ từng gặp chuyện gì khiến khó giải quyết như hôm nay.

Giơ tay xoa xoa giữa mày, Khương Hiểu thật là...

Anh chậm rãi bình tĩnh trở , gọi cho Tưởng Cần một cuộc điện thoại: “Nói chuyện đàng hoàng với cô , đừng sợ.”

Tưởng Cần nhưng thật dọa tới , thái dương toát mồ hôi. Ai thể cho , rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

 

Loading...