Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 6: Vì Con, Em Sẽ Dũng Cảm
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:23:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hôm đó, Khương Hiểu vẫn luôn mất ngủ đến rạng sáng. Tay cô vẫn luôn đặt bụng nhỏ, tại Giá Đỗ Nhỏ nảy mầm trong bụng cô chứ? Hơn nữa cố tình lúc .
Cô lầm bầm một tiếng: “Nếu con thể tới trễ chút thì .” Nhắm mắt , trong đầu tất cả đều là khuôn mặt của Chu Tu Lâm, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Ban ngày là đang cầu hôn ?
Tuy rằng điểm miễn cưỡng, bất quá cô vẫn vui vẻ.
Anh yêu cô, ít nhất chứng minh là đàn ông trách nhiệm.
Hồi cấp ba, cô cùng Lâm Vu còn từng đùa, về ai kết hôn , phù dâu.
Lâm Vu còn học thạc sĩ, học tiến sĩ cũng chừng. Bản cô hiện tại trong tình huống , ngày tháng năm nào mới kết hôn đây.
Khương Hiểu trằn trọc giường, đến rạng sáng mới dần dần giấc ngủ.
Chu Tu Lâm rời khỏi Đại học J, buổi tối về đến nhà, Chu phụ Chu mẫu đợi từ lâu.
Chu mẫu năm nay hơn 50 tuổi, khí chất ưu nhã, qua trẻ hơn tuổi thật đến mười mấy tuổi. “Tu Lâm, xảy chuyện gì thế? Buổi chiều vội vàng như .”
Chu Tu Lâm mỉm : “Yên tâm, con thể xử lý .”
Chu mẫu thấy thần sắc mang theo chút mệt mỏi, trong lòng tràn đầy đau lòng.
Chu phụ cho là đúng, ông lúc bằng tuổi Chu Tu Lâm, so với còn đối mặt với nhiều thứ hơn. Con trai nhà họ Chu từ nhỏ trải qua các loại huấn luyện, năng lực chịu đựng tâm lý mạnh hơn bình thường nhiều. Đặc biệt là Chu Tu Lâm, từ nhỏ đến lớn từng khiến họ bận tâm, cái gì cũng thể nhất. Từ Harvard nghiệp thạc sĩ xong, trở trong nước, bắt đầu gây dựng sự nghiệp. Tuy rằng nhà họ Chu cung cấp cho ít thuận lợi, nhưng thành tích hiện tại của cũng đáng khen ngợi. Đặc biệt là Hoa Hạ Phim Ảnh do một tay sáng lập, chỉ trong một hai năm ngắn ngủi phát triển thành thục, mấy bộ tác phẩm chất lượng cao thu hút ít sự chú ý.
Chu Tu Lâm trái : “Nhất Nghiên ạ?”
Chu mẫu : “Giận con đấy, đang ở lầu.”
Chu Tu Lâm : “Con lên xem con bé.”
Anh lên lầu hai, gõ cửa phòng Chu Nhất Nghiên, bên trong phản ứng. “Nhất Nghiên, nhé.”
Đẩy cửa , Chu Nhất Nghiên sô pha, lười biếng liếc một cái, còn sự nhiệt tình ngày thường.
Anh hỏi: “Chuyến thuận lợi ?”
Chu Nhất Nghiên mím môi, nhịn : “Anh, đột nhiên cho bọn em leo cây? Rốt cuộc chuyện gì quan trọng hơn cả việc gặp nhà chúng chứ?”
Chu Tu Lâm giơ tay sửa tóc cho cô: “Chuyện quan trọng, cho nên hiện tại vẫn đang suy xét ngày mai nên thế nào?”
Chu Nhất Nghiên nghĩ tới trai cũng sẽ chuyện khó xử: “Anh đừng lúc nào cũng một gánh vác, công ty chỉ . Mấy giám đốc nhận lương cao là để họ việc mà.”
Chu Tu Lâm : “Xem mấy năm nay em thu hoạch ít.”
Chu Nhất Nghiên dậy, dép lê, mặt , dáng cô cao gầy, khuôn mặt xinh , nay đều là tiêu điểm ánh của . “Anh, em chuẩn tiến quân giới giải trí.”
Chu Tu Lâm thu thần sắc: “Nhất Nghiên, em thích hợp.”
Chu Nhất Nghiên kéo tay : “Anh, tin em thế. Em với ba . Em dựa gia đình, cũng sẽ xông một mảnh thành tích.”
Mày Chu Tu Lâm nhíu .
Chu Nhất Nghiên tính cả, giống như khi còn nhỏ nũng: “Anh, đồng ý mà.”
Chu Tu Lâm em gái , cấm nghĩ tới Khương Hiểu. Nhất Nghiên từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, gì nấy, bao giờ lo lắng vì sinh hoạt, mà Khương Hiểu giống . Cô ngay cả học phí đại học cũng là dựa học bổng hàng năm mới đóng nổi. Cũng chính cảnh như tạo nên tính cách cứng cỏi của cô.
Đối với việc Chu Nhất Nghiên giới giải trí phát triển, Chu Tu Lâm phản đối nữa, nhưng từ đầu đến cuối đều tán thành.
Chu Nhất Nghiên thấy lời nào, chuyển đề tài: “Bất quá em nghỉ ngơi một hai tuần . Hai ngày bạn học cấp ba của bọn em tụ tập một chút.”
“Bạn học cấp ba của các em còn liên lạc ?”
“Ngày thường liên lạc mấy, bất quá em về, định tổ chức họp lớp. Vừa lúc lớp em năm nay nghiệp đại học, vài cũng về Tấn Thành việc.”
Chu Tu Lâm như suy tư gì đó gật gật đầu: “Em về, tối nay nghỉ ngơi sớm .”
Chu Nhất Nghiên : “Tuân mệnh.” Bởi vì là con gái, em gái nhỏ hơn trai 6 tuổi, trong nhà đều sủng cô. Có trai như Chu Tu Lâm, cũng là niềm kiêu ngạo của cô. Từ nhỏ, bạn học bạn chơi cùng đều hâm mộ cô trai giống như hoàng t.ử.
Nửa đêm, Chu Nhất Nghiên đang chuyện phiếm với bạn học cũ, lầu gara truyền đến động tĩnh.
Thanh âm trong đêm yên tĩnh vẻ phá lệ rõ ràng. Cô kéo rèm cửa, thò . Muộn thế , trai còn ngoài.
Chu Nhất Nghiên lòng tràn đầy nghi hoặc, chẳng lẽ trai gặp bạn gái? Bằng tối muộn còn ngoài bàn công việc?
Là gặp Trình Ảnh ?
Hôm nào cô hỏi một chút.
Sáng hôm , Khương Hiểu mơ mơ màng màng tỉnh , rửa mặt quần áo. Hơn 7 giờ, cô nhận một tin nhắn.
“ đang ở lầu. ”
Khương Hiểu chằm chằm di động vài giây, mới cầm túi xuống lầu.
Vừa khỏi ký túc xá liền thấy xe của . Cô nhíu mày, bằng cách nào. May mắn tòa nhà đều là sinh viên năm tư sắp nghiệp là chủ yếu, nhiều đều rời trường.
Chu Tu Lâm xuống xe, cách một xa gần, ánh mắt hai chạm .
Khương Hiểu căng da đầu một chữ: “Chào.”
Chu Tu Lâm một xe nửa đêm. Anh cô, một váy dài màu xám, đeo túi vải canvas màu đen, tóc xõa xuống, còn đeo kính gọng đen, đại khái là để che giấu chính .
Thỉnh thoảng qua, Khương Hiểu nhanh ch.óng rời , miễn cho quen thấy. chung quy vẫn thấy , còn là bạn học cùng lớp.
“Khương Hiểu...” Bạn học cô, Chu Tu Lâm bên cạnh, mặt tràn đầy kinh ngạc, may mắn còn thể khắc chế chính .
Khương Hiểu nhíu mày, cô ở giới giải trí cũng một thời gian, kiến thức nhiều, cho nên cô đối với nhan sắc của Chu Tu Lâm cũng tự động miễn dịch. Nói thật, Chu Tu Lâm nếu giới giải trí phát triển khẳng định thể nổi như cồn. Cô thể như , đại biểu khác thấy Chu Tu Lâm mê mẩn.
Chu Tu Lâm hứng thú cô: “Bạn học của em?”
Khương Hiểu ừ một tiếng: “Nhã Nam, chào buổi sáng. Cái , tớ còn chút việc nhé.”
Ánh mắt nữ bạn học chằm chằm Chu Tu Lâm.
Khương Hiểu thấy Chu Tu Lâm ý định lên xe, giơ tay kéo tay , thúc giục: “Đi thôi!”
Ánh mắt Chu Tu Lâm đổi, liếc qua tay cô, mặt cô, khóe miệng âm thầm . Lại giả vờ lão luyện thế nào, cô cũng vẫn là cô sinh viên mới nghiệp, sẽ thẹn thùng. Anh mở cửa ghế phụ, tư thế ưu nhã.
Khương Hiểu căn bản dám đầu bạn học của , cô , chuyện khẳng định sẽ truyền ngoài.
Quả nhiên, một lát di động của cô vang lên.
“ Trời ơi! Khương Hiểu, bạn trai trai quá! Xe của cũng thế! ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-6-vi-con-em-se-dung-cam.html.]
Khương Hiểu đập đầu tường, đầu : “Tại lái xe đến tận lầu ký túc xá?”
Chu Tu Lâm lặng im một lát: “ tới đón sinh viên năm tư, bảo vệ giấy tờ của liền cho .” Giọng khàn khàn khó phân biệt. “Đại khái là tưởng là nhà sinh viên năm tư, đón sinh viên về nhà .”
Khương Hiểu nghiến răng nghiến lợi.
Suốt dọc đường hai đều gì.
Đã trải qua một việc, Khương Hiểu thế nhưng quen với cảnh tượng như , đè nén sự hổ.
Tình hình giao thông buổi sáng cực kỳ , chỉ chốc lát , bọn họ liền đến một bệnh viện tư nhân.
Xe dừng hẳn, Chu Tu Lâm nghiêng đầu gọi tên cô: “Khương Hiểu...” Anh ẩn nhẫn cảm xúc của chính , tôn trọng lựa chọn của cô, nhưng hy vọng ngày hai hối hận.
Khương Hiểu ừ một tiếng, chờ đợi tiếp, nhưng cái gì cũng . “Đi thôi.”
Cũng giống , là một phen kiểm tra. Không giống chính là, cùng.
Các hạng mục kiểm tra đều phi thường nhanh, đến một giờ, bác sĩ cầm phiếu xét nghiệm : “Chu , một lời riêng với .”
Chu Tu Lâm thoáng qua Khương Hiểu: “Chờ một lát.”
Khương Hiểu , cứ ở đây , nhưng rốt cuộc đem lời nuốt xuống. “Hai chuyện , ngoài dạo một chút.”
Chu Tu Lâm mím khóe môi, như tự hỏi một chút: “Chú ý an .”
Cô .
Khương Hiểu , bác sĩ trực tiếp đem tình hình thực tế cho Chu Tu Lâm, chỉ thấy sắc mặt Chu Tu Lâm càng ngày càng kém.
Hồi lâu, rốt cuộc mở miệng, thanh âm khô khốc: “Hủy bỏ phẫu thuật.”
Khương Hiểu lang thang mục đích tới, đại não như cũ loạn, nhưng tâm cực kỳ bình tĩnh, bất tri bất giác cô tới khoa phụ sản. Cuối cùng dừng chân ở phòng trẻ sơ sinh. Những em bé mới sinh , từng đứa đều nhăn nhúm, ngủ còn giơ nắm tay nhỏ xíu lên.
Mấy tháng , Giá Đỗ Nhỏ cũng sẽ như . Cô đột nhiên hoảng sợ, trái tim mạc danh gia tốc nhảy lên. Khoảnh khắc đó, cô sờ tay em bé.
Không bao lâu, thẳng đến khi bên thêm một . Cô nghiêng đầu, thấy rõ tới.
Chu Tu Lâm quanh đều toát khí lạnh: “Khương Hiểu...”
“Chu Tu Lâm...” Cô cắt ngang lời , đây là đầu tiên cô gọi tên ngay mặt , “ sinh đứa bé .” Đôi mắt cô đen sáng, biểu tình bướng bỉnh.
Chu Tu Lâm bỗng nhiên chằm chằm cô, ánh mắt nháy mắt d.a.o động.
“ bác sĩ gì với .” Cô nở nụ , “Nếu phẫu thuật phá thai, về khả năng đều thể con nữa. .”
Chu Tu Lâm cô đến đây, sắc mặt đen .
“ hiện tại sinh đứa bé . về sẽ đối mặt với cái gì, khả năng sẽ nhiều khó khăn, khả năng cũng là một . Cuộc đời quá nhiều điều xác định, nhưng hiện tại xác định, đứa bé .”
Yết hầu Chu Tu Lâm lăn lộn, thanh âm khàn: “ là ba của đứa bé.”
Khương Hiểu thở hắt một , cúi đầu bụng , nhẹ nhàng nhỏ: “ còn trẻ như , liền .” Đáy lòng sâu thẳm của cô vốn dĩ luyến tiếc, lời bác sĩ cô buông lỏng, thấy những em bé , cô cả đều thể nhẫn tâm bỏ Giá Đỗ Nhỏ trong bụng .
Chu Tu Lâm giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, sắc mặt rốt cuộc hoãn vài phần, tựa như băng đá tan chảy, giữa mày là ôn nhu: “Đứa bé cứ sinh ở đây .”
“Còn tám tháng nữa cơ mà.” Khương Hiểu bĩu môi trả lời. Cô tự động che chắn một việc, ví dụ như, ngày hôm qua —— kết hôn.
“Về .”
Khương Hiểu c.ắ.n răng: “Chu tổng...”
Mày Chu Tu Lâm nhíu , hình như vui.
“ một lời với .” Cô mất kiên nhẫn, cảm thấy một việc cần rõ ràng.
Chu Tu Lâm cô: “Đổi chỗ khác .”
Kết quả cái “chỗ khác” trong miệng chính là nơi ở của .
Khương Hiểu , liền cảm giác đập mặt là thở nam tính. Cô ở cửa, bước khó khăn.
“Chỗ chỉ nước khoáng.” Anh vặn một chai đưa cho cô, “Ngồi , em gì với ?”
Khương Hiểu c.ắ.n c.ắ.n khóe môi, ở một bên sô pha, lưng thẳng tắp, nắm c.h.ặ.t chai nước khoáng. Đàm phán cô cũng là đối thủ của Chu Tu Lâm.
Cô trầm mặc, cũng nên mở miệng như thế nào.
Chu Tu Lâm thấy cô vẻ mặt u uất, chậm rãi mở miệng: “ cảm thấy đứa trẻ nên trưởng thành trong một gia đình chỉnh.”
Khương Hiểu gật đầu. , cô cũng cho là như .
Anh cứ như cô, từng chữ từng chữ trầm giọng : “Khương Hiểu, chúng kết hôn .”
Khương Hiểu trầm mặc một lát mới : “Kết hôn là một chuyện thần thánh.”
Chu Tu Lâm chờ mong cô tiếp.
Cô hỏi: “Tại đứa bé như ?”
Chu Tu Lâm cô: “Vậy tại em ở phút cuối cùng từ bỏ quyết định ban đầu của ?”
Sắc mặt Khương Hiểu trầm xuống: “Anh xem, nào sẽ bởi vì nhóm m.á.u hiếm của , sợ về thể con nữa, mà lựa chọn sinh đứa con đầu lòng của ?” Biểu tình của cô nghiêm túc từng , một đáp án.
Chu Tu Lâm nên trả lời câu hỏi của cô như thế nào, Khương Hiểu là dùng câu hỏi của cô để mờ câu hỏi của . Anh cong cong khóe miệng: “Được , dẫn em xem phòng.”
“ ở chỗ của .”
“Đồ đạc của em hai ngày nữa cho chuyển.”
“ tự chuyển .”
“Nếu em khác quan hệ của chúng , chúng thể chỉ thủ tục, công khai với bên ngoài.”
“ kết hôn với .”
Cô như thói quen cứ trái với .
Chu Tu Lâm cũng tức giận: “Em tiếp tục đại diện, chờ sinh con xong, thể tiếp tục đến công ty .”
Khương Hiểu nghĩ lý do phản đối.