Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 78: Ngoại Truyện Vợ Chồng Chu Thị (1) – Hạnh Phúc Đơn Giản
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:26:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một ngày nọ, Chu Tu Lâm công tác một tuần, bữa tiệc tối cuối cùng kết thúc, liền đáp chuyến bay cuối cùng đêm đó về nhà. Dù ở , mỗi khi bận rộn xã giao xong, điều nhớ nhung sâu thẳm nhất vẫn là cô và con trai.
Sáng hôm , Khương Hiểu mơ mơ màng màng thấy tiếng động trong phòng khách. Chỉ là tối qua cô xử lý scandal của một nghệ sĩ trong công ty, bận rộn đến rạng sáng, lúc mệt đến mức mở mắt .
Chu Tu Lâm nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ, liền thấy giường nhô lên một cục. Anh cởi áo khoác, đến mép giường, xuống. Mặt cô hơn nửa chôn trong chăn, giơ tay nhẹ nhàng sửa tóc cô. Cúi đầu, ghé sát cổ cô, giọng trầm thấp khàn khàn: “Chu thái thái, 7 giờ .”
Khương Hiểu mở mắt : “Anh về ! Em buồn ngủ quá!” Cô giơ tay khoanh lấy cổ .
Chu Tu Lâm : “Dậy ăn sáng ngủ tiếp.”
“Cho em ngủ thêm nửa tiếng .” Khương Hiểu mềm giọng cầu xin.
Chu Tu Lâm tự nhiên sẽ đồng ý, hôn đến tai cô, tay từ từ luồn vạt áo cô: “Được thôi, ngủ cùng em. Vừa lúc mấy tiếng máy bay, cần hoạt động gân cốt.”
Khương Hiểu phát hiện thích hợp, lập tức tỉnh táo, dùng sức kéo tay , cô thở phì phò nhắc nhở : “Chiều nay dẫn Mộ Mộ bơi đó.”
Chu Tu Lâm vài tiếng, dừng động tác, vỗ vỗ lưng cô, ôn hòa : “Dậy .”
Hai cùng bếp bữa sáng, ngoài cửa sổ, chim ch.óc hót líu lo cành cây. Khương Hiểu phụ giúp , thuần thục chiên trứng. Khi Giá Đỗ Nhỏ học mẫu giáo bé và lớp chồi, cô cũng thường dùng khuôn để chiên trứng hình trái tim. bây giờ Giá Đỗ Nhỏ học lớp lớn, sự đổi hề nhỏ.
Nhà họ Chu lén mời giáo viên ngoại ngữ cho bé, hiện giờ, trình độ khẩu ngữ của , nước ngoài giao tiếp trở ngại. Khương Hiểu và Chu Tu Lâm cũng bắt đầu chú trọng giáo d.ụ.c Giá Đỗ Nhỏ, tuy nhiên, Giá Đỗ Nhỏ cần họ bận tâm. Trong những đứa trẻ cùng tuổi, bé quả thật xuất sắc. Khi học lớp lớn, bé còn giành quán quân cuộc thi tiếng Anh dành cho trẻ em quốc.
Chu Tu Lâm và Khương Hiểu đều đến hiện trường xem thi đấu. Chu Tư Mộ khi thi đấu dường như một chút cũng căng thẳng.
Những lời cổ vũ Khương Hiểu chuẩn đều tác dụng. Ngược , Chu Tư Mộ còn an ủi cô: “Mụ mụ, mụ mụ đừng căng thẳng như . Ba ba , trọng ở tham gia, giành giải nhất quan trọng.”
“Vậy con giải nhất ?”
“Muốn ạ, chắc khó .”
Khương Hiểu: “……”
Chu Tu Lâm ôm lấy eo cô: “Được , con trai em tố chất tâm lý còn hơn em nữa.”
Khương Hiểu nghĩ đến Giá Đỗ Nhỏ, khóe miệng đều hiện ý .
Buổi chiều, hai vợ chồng đến nhà họ Chu đón Giá Đỗ Nhỏ. Tối thứ Sáu, Chu mẫu dẫn Giá Đỗ Nhỏ tham gia tiệc từ thiện, buổi tối, bé liền ở nhà ông bà nội cả đêm.
Chu Tu Lâm mỗi năm đều các hoạt động từ thiện, với Chu Tư Mộ, thế giới còn nhiều đứa trẻ đủ ăn, học. Chu Tư Mộ chờ bé lớn, cùng ba ba giúp đỡ những bạn nhỏ đó.
Cho nên Chu mẫu dẫn bé đến tham gia tiệc từ thiện, bé liền đến.
Gặp Lương Nguyệt, mặt Chu mẫu cũng biến đổi lớn.
Hai đơn giản chào hỏi một tiếng.
Lương Nguyệt xổm xuống, ánh mắt Giá Đỗ Nhỏ: “Mộ Mộ, còn nhớ bác ?”
Chu Tư Mộ mặc vest nhỏ, trai đáng yêu, bé cô, gật đầu: “Bà nội khỏe ạ.”
Lương Nguyệt cong khóe miệng, giơ tay xoa xoa đầu bé: “Cháu khỏe . Lâu gặp, cháu cao lên .”
“ . Cháu bây giờ mặc quần đều lớn hơn một cỡ, mụ mụ cháu , cháu sẽ cao bằng ba ba.”
Lương Nguyệt nheo mắt: “Sẽ. Bác xem cháu thi tiếng Anh , cháu giỏi.”
Chu Tư Mộ mím môi : “Cảm ơn bà nội, cháu sẽ tiếp tục cố gắng, lớn lên giỏi như ba ba.”
“Tại giống ba ba cháu?”
“Bởi vì mụ mụ cháu ba ba cháu nhất, nàng yêu ba ba nhất. Mộ Mộ lớn lên cũng chăm sóc mụ mụ. Ai cũng mụ mụ, nhưng mụ mụ cháu từ nhỏ mụ mụ, mụ mụ cháu đáng thương lắm.”
Lương Nguyệt trầm mặc.
Chu mẫu vội vàng kéo tay Chu Tư Mộ: “Mộ Mộ, cháu ăn điểm tâm ? Ở phía cháu tự lấy .”
“Vâng ạ.” Cậu bé Lương Nguyệt: “Bà nội, tạm biệt.”
Lương Nguyệt sâu bóng dáng bé: “Họ giáo d.ụ.c Mộ Mộ .”
Chu mẫu kéo một nụ : “Hôm nay cô cũng đến.”
Lương Nguyệt chuyển ánh mắt: “Cô yên tâm, hiểu rõ.”
“Vậy thì . Cô cũng Hiểu Hiểu cuộc sống bình yên, đứa trẻ Mộ Mộ thật tính tình vẫn giống Hiểu Hiểu nhiều hơn một chút, họ đều thiện lương. Chúng cũng hy vọng, gây tin tức lung tung rối loạn gì.”
Sắc mặt Lương Nguyệt trắng bệch. Hai năm nay, cô thể gặp Chu Tu Lâm ở nhiều trường hợp, nhưng từng gặp Khương Hiểu một nào.
Khương Hiểu là bất kỳ liên hệ nào với cô nữa.
“Ba ba mụ mụ, tối qua con gặp của dì nhỏ Xu Ngôn. Bà nội khen con đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-78-ngoai-truyen-vo-chong-chu-thi-1-hanh-phuc-don-gian.html.]
Khương Hiểu xoa xoa đầu bé, sắc mặt nhàn nhạt, khóe miệng ngậm ý : “Vậy con cũng kiêu ngạo.”
“ mà, con cứ thấy bà nội chút kỳ lạ.”
“Sao ?”
“Mỗi bà thấy con, hình như chút buồn bã ạ.”
“Không . Bởi vì bà nội tuổi lớn, thấy con, nghĩ đến chuyện thời trẻ của bà , buồn bã, chỉ là cảm khái thôi.”
Giá Đỗ Nhỏ nửa hiểu nửa .
Không tất cả tiếc nuối, đều thể bù đắp.
Cả nhà ba đến một khách sạn trong thành phố, cách xa nội thành, cảnh sắc gần đó , là nơi lý tưởng để nghỉ dưỡng cuối tuần. Nơi đây nhiều hạng mục vận động. vì phí cao, ngày thường cũng quá nhiều.
Hôm nay bể bơi còn đến.
Chu Tu Lâm dẫn Giá Đỗ Nhỏ đồ xong, liền xuống nước . Giá Đỗ Nhỏ sự đồng hành của Chu Tu Lâm, bơi dáng.
Khương Hiểu khoác khăn tắm, bên bờ ngâm chân, nước mát lạnh, xua tan cái nóng bức.
Ngày tháng như thật là thư nhàn a.
Cô nheo mắt Chu Tu Lâm, chỉ mặc quần bơi, vai rộng hông hẹp, dáng sót gì. Cơ bắp rắn chắc, chút mỡ thừa nào. Anh ngày thường rèn luyện, hề uổng phí.
Khương Hiểu xem cơ thể , bụng béo hơn một chút, n.g.ự.c…… cũng lớn hơn một cỡ.
Hôm nay cô mang theo một bộ đồ bơi ba mảnh, bên ngoài vốn một chiếc khăn lụa, Giá Đỗ Nhỏ cất mất . Tính cách cô bảo thủ, cũng dám mặc đồ bơi hở hang như .
Chu Tu Lâm đến bên cạnh cô: “Bơi với hai vòng nhé?”
Khương Hiểu lắc đầu: “Em bơi .”
Chu Tu Lâm cô đối với tất cả các môn vận động đều nhiệt tình, đại khái là bệnh chung của con gái. Anh hai lời, duỗi tay kéo cô xuống. Tiện tay ném khăn tắm của cô sang một bên ghế.
Khương Hiểu một trận kinh hô, căng thẳng ôm lấy .
Chu Tu Lâm nâng cánh tay cô, mặt nước ướt, bọt nước từ từ chảy xuống theo gương mặt. “Còn sợ ?”
Khương Hiểu vội vàng gật đầu ngừng.
Chu Tu Lâm đơn giản ôm cô, hai da thịt kề sát.
Có ở đó, thể và tinh thần cô lập tức thả lỏng, chuẩn bơi hai vòng, thì kéo . Ánh mắt dừng n.g.ự.c cô, nơi đó vài chấm đỏ nhỏ.
Khương Hiểu trừng mắt một cái: “Em lên bờ một lát, tự bơi .”
Anh , ôm cô buông tay: “Gần đây béo lên nha.”
Khương Hiểu bĩu môi.
“ vẫn thể bế em lên .”
Nói , từ từ nâng thể cô lên, nửa của Khương Hiểu rời khỏi mặt nước.
“Chu Tu Lâm!”
Hai vợ chồng thừa dịp bốn bề vắng lặng, trẻ con đùa giỡn.
Giá Đỗ Nhỏ chậm rãi bơi tới: “Ba ba, con cũng nâng lên cao. Ơ —— mụ mụ, mụ mụ dị ứng ? Mèo mèo đó đỏ .”
Khương Hiểu: “……” Cô trừng mắt Chu Tu Lâm.
Chu Tu Lâm nhún nhún vai cố nén : “Lát nữa ba ba mua t.h.u.ố.c mỡ bôi cho mụ mụ là .”
Giá Đỗ Nhỏ ngây thơ gật đầu.
Chu Tu Lâm nghiêng đầu hôn hôn má cô: “Chu thái thái, bơi hai vòng, em thắng, đồng ý với em một yêu cầu.” Anh giơ tay xoa xoa mái tóc ướt sũng của cô, vẻ mặt cưng chiều.
Khương Hiểu cuối cùng cũng thi đấu với , rốt cuộc là gian lận thắng một trận.
Sau đó, cô đăng một tấm ảnh lên Weibo. Khoảng cách từ cuối cô cập nhật Weibo, nửa tháng .
Bên bờ nước lấp lánh sóng, Chu Tu Lâm nghiêng đỡ tay Giá Đỗ Nhỏ, sửa động tác cho bé. Giá Đỗ Nhỏ ở đó, dẩu cái m.ô.n.g nhỏ mũm mĩm, chiếc quần bơi siêu nhân màu đỏ thật sự bắt mắt.
Cô : Chỉ mong năm tháng bình an, thời gian già. Anh và em bầu bạn, cuộc đời đủ .