Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 79: Toàn Văn Hoàn – Tình Yêu Vĩnh Cửu

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:26:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng Ba, cỏ xanh chim hót, thời tiết dần dần ấm áp hơn nhiều.

Thoáng cái, sinh nhật 6 tuổi của Chu Tư Mộ sắp đến .

Khương Hiểu bóng gió hỏi vài , năm nay quà sinh nhật như thế nào. Kết quả tiểu gia hỏa thở dài một : “Mụ mụ, nếu con cho mụ mụ con gì, thật sự sẽ chút bất ngờ nào cả.”

Khương Hiểu bĩu môi: “Mụ mụ dở nhất khoản chọn quà.” Trẻ con trừ đồ chơi, sách, còn thể tặng gì nữa chứ. Cố tình nhà cô bé yêu cầu cực cao.

Chu Tư Mộ buồn bã : “ quà của ba ba mụ mụ mỗi đều nghĩ lâu.”

Khương Hiểu: “Đó là vì mụ mụ đối với quà của ba ba quá tùy tiện, bây giờ bù đắp cho ba ba con.”

Chu Tư Mộ chống cằm: “Hai chính là quá tùy tiện, mới con.”

Khương Hiểu xoa nhẹ đầu nhỏ của bé: “Cái đồ giá đỗ nhỏ già dặn !”

Chu Tư Mộ lộ một hàm răng trắng nhỏ, nháy nháy mắt với cô: “Mụ mụ còn một tuần thời gian đó.”

Buổi tối, Chu Tu Lâm ở thư phòng xử lý vài email, Khương Hiểu mang cho một chén nước . Tiện thể với về chuyện quà cáp, cô đau đầu thật sự. “Anh tặng quà gì đây?”

Chu Tu Lâm thản nhiên đối đãi, cho cô, chuẩn cho con trai một bộ bách khoa thư.

Khương Hiểu trầm ngâm một lát, ánh mắt chuyển: “Vậy năm nay chuẩn quà gì cho em đây?” Dù mỗi năm con trai ăn sinh nhật, cô đều sẽ nhận một phần quà.

Chu Tu Lâm khép máy tính, giơ tay nắm lấy tay cô: “Bây giờ thì còn chút bất ngờ nào, Chu thái thái xin hãy kiên nhẫn chờ đợi.”

Khương Hiểu nhún nhún vai: “Mộ Mộ chuyện quả thật giống y đúc.”

Chu Tu Lâm : “Trong vô thức, em cảm thấy và em bây giờ cũng chút giống .” Anh tựa đầu cô, bốn mắt .

Khương Hiểu cong khóe miệng: “Đây là tướng phu thê.”

“Ba ba —— đề đây?” Cửa thư phòng đẩy , Chu Tư Mộ một trận gió chạy .

Mặc dù Khương Hiểu và Chu Tu Lâm động tác nhanh, vẫn thấy. Cậu bé nhanh ch.óng bịt mắt: “Con thấy gì cả.”

Chu Tu Lâm hắng giọng: “Tư Mộ, ba , khi gõ cửa, đó là lễ phép.”

Chu Tư Mộ buông tay nhỏ, tủi nhăn hai hàng lông mày nhỏ: “Sorry! Daddy!”

Khương Hiểu vẫy tay với bé: “Đề mục gì con?”

Chu Tư Mộ mang đề toán học đến: “Đề ạ.”

Đề Olympic Toán lớp một. Khương Hiểu sức học tập nghiêm túc của con trai, trong lòng cảm thán, hơn nửa gen của con trai chắc chắn đều di truyền từ Chu Tu Lâm. Cô thời học sinh cũng là kiểu học hành chăm chỉ.

Hồi cấp ba, thi đấu Olympic Toán đoạt giải thì thi đại học thể cộng điểm, thậm chí báo danh trường danh tiếng. Lâm Vu và Tần Hoành hồi cấp một cùng tham gia thi đấu.

Chu Tu Lâm dậy, nhường chỗ cho Chu Tư Mộ. Anh một bên, từ từ phân tích đề mục cho bé.

Chu Tư Mộ gật đầu: “À, thì . Con hiểu . Ba ba giỏi thật!” Cậu bé còn giơ ngón cái lên.

Khương Hiểu cũng vẻ mặt sùng bái ông xã nhà : “Ông xã, thật sự giỏi!”

Chu Tu Lâm sớm quen với những lời ngọt ngào như , nhưng vẫn hưởng thụ.

Đối với quà của con trai, Khương Hiểu suy nghĩ , cuối cùng mua một con robot nhỏ. Ngày hôm đó, cô lấy robot, tiện thể gặp Triệu Hân Nhiên một mặt.

Triệu Hân Nhiên hai năm nay cơ bản ít về Tấn Thành, tâm ý đầu tư công việc, bên cạnh thiếu những đàn ông theo đuổi cô, nhưng cô đều chấp nhận. Cô hiện tại đầu tư phim ảnh, diễn phim truyền hình, cả so với hai năm tươi tắn hơn.

“Nhanh thật đó, Mộ Mộ 6 tuổi . Em cũng thành lão dì .”

“Già chỗ nào!” Triệu Hân Nhiên bảo dưỡng , qua vẫn như cô gái đôi mươi.

“Nhìn thấy những cô bé 17-18 tuổi đó, thật là hận thể năm nào cũng 18 tuổi.” Cô thở dài một : “Đây, quà cho Giá Đỗ Nhỏ.”

“Cảm ơn.” Khương Hiểu do dự một chút: “Khoảng thời gian , em gặp Mạc Dĩ Hằng.”

Triệu Hân Nhiên khuấy cà phê mặt: “Tháng em tham gia hoạt động còn thấy .”

“Hai ——” Khương Hiểu từng tin đồn, Mạc Dĩ Hằng dường như vẫn còn tình cảm với Triệu Hân Nhiên.

Triệu Hân Nhiên nhún nhún vai: “Có . Em hài lòng với cuộc sống hiện tại của , nếu thể gặp thích hợp, em vẫn sẽ yêu đương, sẽ kết hôn, chẳng qua thể là .” Cô chớp chớp mắt, khóe miệng thoáng hiện một chút chua xót. “Nếu lúc thể…… Con của em lẽ cũng nhà trẻ .”

Khương Hiểu bưng cà phê lên uống một ngụm, thật đắng, cô nhíu mày.

“Khương Hiểu, tất cả đàn ông đều giống Chu tổng như , em lúc em hâm mộ, ghen tị với chị đến mức nào.” Giọng cô dần dần nhỏ .

Trên đời t.h.u.ố.c hối hận.

Đầu ngón tay Khương Hiểu vuốt ve vành ly, lâu nên lời.

Ngày hôm , Chu Tu Lâm nhận lời phỏng vấn của Tạp chí VC Kinh tế Tài chính.

Ban đầu Chu Tu Lâm định nhận lời phỏng vấn, kết quả của VC trực tiếp đến công ty tìm . Đợi mấy tiếng, Tưởng Cần dẫn .

Phóng viên là một cô bé mới , vẻ mặt ngây thơ. Cô bé : “Chu tổng, mạo phiền ngài. Năm nay là kỷ niệm mười năm của VC, chúng vẫn luôn phỏng vấn ngài.”

Xuất phát từ lễ phép, Chu Tu Lâm cho cô bé mười phút.

Chờ cô bé xong, Chu Tu Lâm thoáng trầm ngâm: “Cô nghiệp Đại học J?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-79-toan-van-hoan-tinh-yeu-vinh-cuu.html.]

Tiểu phóng viên sửng sốt: “ .”

Chu Tu Lâm : “Vợ cũng nghiệp Đại học J.”

Tiểu phóng viên thả lỏng nhiều: “ . Khi chúng học, cũng thường xuyên nhắc đến học tỷ, học tỷ nổi tiếng trong chuyên ngành của chúng , giáo viên lên lớp cũng sẽ nhắc đến cô .”

Sau đó, Chu Tu Lâm đồng ý phỏng vấn VC.

Tiểu phóng viên chuẩn đầy đủ, các câu hỏi đều chuyên nghiệp, nhưng cô bé cũng hỏi ý kiến trợ lý Tưởng , liệu thể hỏi một vấn đề riêng tư của Chu tổng . Cô bé chút thấp thỏm, vì thế đưa mấy câu hỏi cho Tưởng Cần xem một . Được sự cho phép , cô bé mới dám yên tâm phỏng vấn.

Chu Tu Lâm là một vô cùng khiêm tốn, cuộc phỏng vấn diễn thuận lợi. Khi nhắc đến Khương Hiểu, khí chất cả đều đổi, thần sắc vài phần ôn hòa, sâu trong ánh mắt thể thấy tình yêu.

Phóng viên: Chu tổng, ngài và vợ ngài kết hôn 6 năm, cãi nào ?

Chu Tu Lâm: Không , vợ nhỏ hơn sáu tuổi, dùng lời con trai , thể ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ.

Phóng viên: Chu tổng, chúng đều , Khương Hiểu là một đại diện xuất sắc, việc cô còn đại diện nữa, nhiều đều cảm thấy đáng tiếc, ý định trở ?

Chu Tu Lâm: Nếu cô nguyện ý , sẽ ngăn cản.

Phóng viên: Ngài sẽ tán thành ?

Chu Tu Lâm khẽ mỉm : Cô việc hăng say, mấy năm đại diện đó, gần như mỗi ngày đều liên hệ với Dịch Văn, Nhất Lộ và mấy khác, thậm chí ngay cả khách sạn Dịch Văn ở, cô cũng sắp xếp. Loại đãi ngộ , còn từng hưởng thụ.

Phóng viên: Chu tổng, ngài cảm thấy điều gì ở Khương Hiểu hấp dẫn ngài nhất?

Chu Tu Lâm gần như suy nghĩ: Kiên cường lạc quan. Vợ thời thơ ấu một thời gian dài lâu và cô độc, nhưng tính cách cô đặc biệt lạc quan và thiện lương.

Phóng viên: Ngài yêu vợ ngài.

Chu Tu Lâm gì nữa, đầu ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn ngón áp út.

Chiếc nhẫn , từ ngày và Khương Hiểu kết hôn, đeo ngón áp út.

Thoáng cái đến sinh nhật Chu Tư Mộ, tiểu gia hỏa hôm nay nhận ít quà.

Chu Nhất Nghiên và Tống Dịch Văn tặng bé một chiếc ô tô mini, giá cả xa xỉ.

Dưới sự giúp đỡ của Tống Dịch Văn, Chu Tư Mộ nhanh lái thành thạo, chạy trong nhà, khuôn mặt nhỏ treo nụ lớn.

Khương Hiểu kéo tay Chu Tu Lâm: “Em hỏi thằng bé, thích ô tô nhỏ , nó lắc đầu từ chối em.”

Chu Tu Lâm cố nén : “Em còn hiểu nó, nó chính là bất ngờ.”

Khương Hiểu: “Thật khó chiều quá.”

Lúc Khương Hiểu lén lút lấy con robot , tiểu gia hỏa bước những bước nhỏ đến bên cạnh Chu Tư Mộ: “Mộ Mộ —— Mộ Mộ ——”

Chu Tư Mộ dừng xe: “Mày là ai?”

Khương Hiểu nhướng mày: “Đây là bạn Tiểu Mộc. Bạn Tiểu Mộc, Bài hát chúc mừng sinh nhật.”

Bạn Tiểu Mộc: “Được ạ.”

Bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên.

Chu Tư Mộ vẻ mặt tò mò, bế con robot lên: “Nó còn gì nữa ạ?”

Khương Hiểu: “Biết kể chuyện, hát, về nhà con thể từ từ nghiên cứu.”

Chu Tư Mộ vẻ mặt nịnh nọt: “Mụ mụ, con yêu mụ mụ.”

Được , món quà , thật sự khiến bé yêu thích buông tay.

Buổi tối về nhà, Chu Tư Mộ liền mang con robot của về phòng.

Khương Hiểu Chu Tu Lâm, cô đưa tay : “Quà của em ——”

Chu Tu Lâm khỏi lắc đầu, từ trong túi lấy một chiếc hộp nhung, từ từ mở , lấy một sợi dây chuyền.

Khương Hiểu nheo mắt , chằm chằm chiếc vòng cổ.

Chu Tu Lâm đặt chiếc vòng cổ lòng bàn tay cô: “Châu về Hợp Phố.”

Khương Hiểu hít hít mũi: “Em cứ tưởng nó mất .”

Chu Tu Lâm ôm cô lòng: “Mặt trang sức sửa nữa.”

Đôi mắt Khương Hiểu ướt át: “Đây là vòng cổ em để .”

Anh hôn hôn mái tóc cô: “Anh . Xin , bây giờ mới cho em.”

Khương Hiểu ngẩng đầu , nghĩ : “Hóa thật sự sớm là của em.”

Anh khẽ , nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan : “Chu thái thái, mưu đồ em từ lâu .”

6 năm , nhặt một chiếc vòng cổ t.h.ả.m hành lang khách sạn, lâu , cô đến tìm kiếm.

Đêm hôm đó, họ ở bên , thu hoạch một tiểu thiên sứ ngoài ý .

“ Toàn văn kết thúc ”

Loading...