Xông vào cửa ngõ Âm Dương (Tuyển tập truyện Huyền Nghi - Linh dị) - Chương 125

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:01:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

kết ấn là lập tức đuổi cô hồn dã quỷ.

 

Hai nhỏ m.á.u nước, cũng uống nước.

 

Cho nên những cô hồn dã quỷ gọi tới đều thể thấy họ.

 

Chỉ là kỳ lạ ở chỗ, dù thủ quyết của đạo gia đuổi , những cô hồn dã quỷ vẫn hề sợ hãi mà tiếp tục lao tới.

 

Thông thường, nếu lệ quỷ tà ác mạnh mẽ, cô hồn dã quỷ bình thường thấy thiên sư đều sẽ sợ hãi bỏ chạy.

 

đám cô hồn dã quỷ mắt hề sợ.

 

Nhìn chúng cũng giống ai điều khiển.

 

Ngược , thể thấy rõ chúng vô cùng phẫn nộ, giương nanh múa vuốt liên tiếp lao tới.

 

Trần Dương bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

Hắn đang định mở miệng quát đuổi chúng thì đột nhiên thấy tất cả cô hồn dã quỷ như cảm nhận thứ gì cực kỳ đáng sợ.

 

Chúng hoảng loạn tản bốn phía.

 

Ngay đó, Trần Dương thấy tiếng “đông… đông…”

 

Âm thanh đó vang lên từ hành lang bên ngoài, từng bước tiến gần phòng học.

 

Lý Tuệ và hai nam sinh dường như cũng thấy.

 

Dù họ nhắm mắt thấy gì, nhưng chính vì thấy mà chỉ thấy âm thanh khiến nỗi sợ trong lòng càng lớn hơn.

 

Biểu cảm của họ dần trở nên méo mó vì sợ hãi.

 

Mồ hôi lạnh chảy xuống trán, môi run rẩy.

 

họ vẫn dám mở mắt, cũng dám bỏ chạy dừng trò chiêu hồn.

 

Trần Dương và Khấu Tuyên Linh cùng đầu về phía cửa lớp.

 

Âm thanh dừng ngay cửa.

 

Tiếng “đông đông” biến mất.

 

Thay đó là tiếng “tí tách… tí tách…” giống như nước nhỏ xuống.

 

Dĩ nhiên Trần Dương ngốc đến mức nghĩ đó thật sự là nước.

 

Hắn nhớ rõ hội trưởng c.h.ặ.t thành nhiều mảnh.

 

Sau vài giây im lặng, cửa lớp đột nhiên đập mạnh.

 

“Rầm! Rầm!”

 

Cánh cửa rung lên dữ dội.

 

Một nam sinh trong ba vì quá sợ hãi mà kìm hét lên.

 

Bên ngoài lập tức im lặng trong giây lát.

 

Ngay giây tiếp theo, cánh cửa đập càng điên cuồng hơn.

 

Ngoài tiếng đập còn tiếng “thùng… thùng…” nặng nề.

 

Cuối cùng cánh cửa chịu nổi nữa, phá tung.

 

Ở cửa xuất hiện một bóng đen cao gầy, hình vặn vẹo.

 

Bóng đen nhảy trong lớp.

 

Mỗi bước chân chạm xuống sàn đều phát tiếng “thùng… thùng…”.

 

Ba phía sợ đến tột cùng.

 

Họ dám mở mắt, cũng dám phát bất kỳ âm thanh nào.

 

Bóng đen dừng ngay cửa lớp.

 

Ngay đó nó đột nhiên nhảy vọt tới mặt Trần Dương.

 

Ánh đèn yếu ớt chiếu xuống, lúc mới lộ rõ ràng bộ dạng của nó.

 

Gương mặt của hội trưởng xanh tím chuyển sang màu đen thâm, hai hốc mắt sâu hoắm, bên trong từng con thi trùng đang bò lúc nhúc.

 

Trên nàng khoác một tấm vải đỏ sẫm.

 

Tứ chi đều lộ bên ngoài, nhưng kỹ khiến cảm giác vô cùng quái dị, dường như tay chân và thể khớp với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-125.html.]

 

Khi nàng tiến gần, tiếng “tí tách… tí tách…” cũng càng lúc càng rõ.

 

Trần Dương khẽ rũ mắt xuống, thoáng thấy từ tấm vải đỏ nàng đang nhỏ xuống từng giọt m.á.u, rơi xuống nền nhà lạnh lẽo.

 

Hội trưởng mặt Trần Dương, chằm chằm .

 

Có lẽ vì ngửi thấy nhân khí , nhưng ngửi thấy mùi thi du quen thuộc của chính nên nàng tỏ nghi hoặc.

 

Một lát nàng nhảy sang mặt Khấu Tuyên Linh.

 

Nàng ghé sát mặt gần, như đang quan sát thật kỹ.

 

Mỗi khi nàng nhảy lên, tấm vải đỏ vì quán tính mà căng c.h.ặ.t, tạo thành một đường cong kỳ dị.

 

Nhìn giống như bên trong tấm vải thể.

 

Khấu Tuyên Linh vẫn yên, hề động tĩnh gì lớn.

 

Thấy , hội trưởng nhảy sang kế tiếp, lượt dò xét từng .

 

Trong ba học sinh còn , ngoài Lý Tuệ thì hai tâm lý đều vững.

 

Họ run rẩy đến mức suýt nữa để lộ sơ hở, khiến hội trưởng nghi ngờ.

 

Khi hội trưởng vòng đến mặt Lý Tuệ, một con mắt của nàng bỗng rơi khỏi hốc.

 

Con mắt đó rơi xuống vai Lý Tuệ lăn xuống đất, kéo theo một vệt m.á.u mảnh.

 

Lý Tuệ dường như cảm nhận điều gì đó nên gương mặt lộ vẻ sợ hãi.

 

nàng vẫn cố gắng mở miệng hỏi: “Năm ngoái… rốt cuộc là ai đem chuyện của cho ban lãnh đạo nhà trường, khiến cha gọi đến?”

 

Hội trưởng bất động, đôi mắt còn chằm chằm Lý Tuệ lâu.

 

Sau một hồi, nàng mới cất giọng khàn khàn đáng sợ: “Quan Hinh Ngữ.”

 

Lý Tuệ lập tức c.ắ.n c.h.ặ.t quai hàm.

 

Trên mặt nàng lộ vẻ phẫn nộ cực độ.

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Mà gương mặt cứng đờ, thối rữa của hội trưởng lúc khẽ cong lên, như đang nở một nụ mỉa mai.

 

Bởi vì tên của hội trưởng… chính là Quan Hinh Ngữ.

 

Tiếp theo đến lượt Trần Dương hỏi.

 

Hắn thẳng hội trưởng : “Thân thể của ngươi đang ở ?”

 

Hội trưởng đáp bằng giọng âm trầm: “Sau núi.”

 

Khấu Tuyên Linh hỏi tiếp: “Ban ngày những quỷ hồn trong trường đều ở ?”

 

“Không .”

 

Khấu Tuyên Linh truy hỏi: “Vì quỷ hồn trong trường dám giả âm binh?”

 

Hội trưởng lạnh lùng đáp: “Vô tri nên sợ.”

 

Lý Tuệ lập tức quát lên: “Chỉ hỏi một câu thôi! Đừng lãng phí thời gian!”

 

Đến lượt nam sinh kế tiếp đặt câu hỏi.

 

hỏi một câu chẳng liên quan gì.

 

Đến cuối cùng, vì quá căng thẳng nên đầu óc trống rỗng.

 

Hắn lắp bắp mãi cũng câu nào.

 

Lý Tuệ sốt ruột thúc giục.

 

Nam sinh đột nhiên buột miệng hỏi: “Ai g.i.ế.c ngươi?”

 

Ngay khoảnh khắc đó, cả phòng học lập tức trở nên lạnh lẽo đáng sợ.

 

Hội trưởng bỗng biến sắc, gương mặt trở nên dữ tợn khủng khiếp.

 

Nàng lao thẳng về phía nam sinh gào lên: “Ngươi g.i.ế.c !”

 

Trong nghi thức thỉnh quỷ hỏi quỷ hai điều cấm kỵ.

 

Một là hỏi oan tình.

 

Hai là tuyệt đối hỏi cách c.h.ế.t.

 

Loading...