Một tiếng ‘ầm’ kịch liệt vang lên khi cánh cửa va chạm trực diện với Hà An An. Cô bé bật ngược trở , bám c.h.ặ.t lấy trần nhà như một con thạch sùng, trừng mắt chằm chằm Trần Dương.
Trong cổ họng cô bé phát những tiếng ùng ục, giống như tiếng bong bóng từ vũng nước bẩn đang vỡ tan, khó khiến buồn nôn.
Trần Dương tháo chuỗi tiền xu bằng đồng cổ đeo tay , kéo dài sợi dây thừng đỏ khẽ vung lên, sợi dây lập tức biến thành một thanh kiếm bằng tiền cổ cứng cáp.
Hà An An vô cùng sợ hãi luồng dương khí lăng lệ toát từ thanh kiếm, cô bé lùi vài bước.
Khi thấy bóng đèn đỉnh đầu, cô định dùng trò cũ để chấn vỡ ánh sáng, nhưng tiếc là mới mở miệng thanh kiếm đồng của Trần Dương ném tới sượt qua, đau đớn né tránh nên sớm quên mất việc phát tiếng rít.
“Câm miệng !” Trần Dương bắt lấy thanh kiếm, lộn một vòng trở tay ném lên cánh tay, thanh kiếm lập tức ngoan ngoãn thu gọn thành vòng tay đeo sát da thịt.
Hắn nhanh tay dán một đạo trấn tà phù lên Hà An An khiến cô bé thể nhúc nhích, dù , đôi mắt kép vẫn ghen ghét trừng trừng .
Trần Dương hừ lạnh một tiếng, đưa mắt về phía cái bụng đang phồng to bất thường của cô bé.
Bàn tay áp vùng bụng đó, bên im lặng, nhịp đập của sự sống.
Vợ chồng Hà Trường Thọ chật vật bò tới, chạm con gái nhưng dám đưa tay: “Đại... đại sư, An An rốt cuộc là ? Tại bụng của con bé to như thế ? Mấy ngày vẫn còn bình thường mà, là trúng tà ?”
“Trúng tà , nhất định là trúng tà thật .”
Hà thái thái run rẩy lẩm bẩm, ngón tay đứt lìa vẫn đang tuôn m.á.u ngừng, nhưng lúc dường như bà đ.á.n.h mất cảm giác đau đớn vì quá sợ hãi.
Trần Dương dùng một đạo cầm m.á.u chú giúp bà ngăn dòng m.á.u , đó nghiêm giọng bảo Hà Trường Thọ: “Đưa bà xuống băng bó vết thương .”
Nghĩ đoạn, đưa thêm một lá trấn tà phù cho bà : “Bà hiện giờ tinh thần đang hoảng loạn, ba hồn bảy vía dễ xuất khiếu, đừng để bà chịu thêm kinh động nào nữa.
Nếu hồn phách lạc mất thì việc tìm sẽ vô cùng phiền phức, nhớ kỹ luôn gọi tên bà , dắt c.h.ặ.t t.a.y bà đừng buông.”
Hà Trường Thọ vội vàng gật đầu như tế : “Vậy còn An An thì đại sư...”
“Chuyện của con bé ngày một ngày hai mà thành, tự nhiên cũng thể giải quyết xong ngay trong một sớm một chiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-370.html.]
Hà Trường Thọ nhớ lời dặn dò của giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng lúc , cả những lời chất vấn đanh thép của Trần Dương . Ông bỗng thấy hối hận vô cùng.
Nếu bản quan tâm đến con gái sớm hơn một chút, liệu t.h.ả.m kịch ngày hôm nay thể tránh ?
Trần Dương thèm đầu , phất tay lệnh: “Chỗ nào an thì mau trốn đó , các ở đây chỉ vướng chân vướng tay thêm thôi.”
Hà Trường Thọ dù lo cho con gái, nhưng lúc cũng chỉ thể dìu vợ căn phòng gần đó để lẩn tránh.
May mắn là trong phòng tủ t.h.u.ố.c gia đình nên thể tạm thời xử lý vết thương. Trần Dương lúc mới xổm xuống quan sát Hà An An, cô bé vẫn dùng ánh mắt ghen ghét tột độ rời.
Có thể thấy rõ, tâm bệnh của cô bé chính là sự ghen ghét. Sự ghen ghét ăn mòn ngũ tạng lục phủ, cung cấp cho quỷ t.ử một nguồn sinh khí nồng đậm và tà ác.
Tuy nhiên, tốc độ suy kiệt của Hà An An cũng vì thế mà nhanh hơn, một khi quỷ t.ử sinh , e rằng cô bé sẽ kịp chờ đến lúc tiếp viện sinh khí.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Trần Dương nheo mắt , dán một đạo trấn tà linh phù lên bụng Hà An An, dùng thêm hai lá thanh tâm phù dán hai bên huyệt thái dương trầm giọng niệm thanh tâm chú.
Hà An An đau đớn đến cực điểm, ngũ quan vặn vẹo điên cuồng, nhưng dần dần đôi mắt kép biến mất, cô bé tỉnh và nhận thức tình cảnh kinh hoàng của , bắt đầu run rẩy vì sợ hãi.
Cô bé nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của Trần Dương, khẩn cầu trong nước mắt: “Cứu... cứu cháu với.”
Trần Dương thở dài một tiếng, nhỏ giọng an ủi: “Yên tâm . Cháu hãy ngủ một giấc thật sâu, sáng mai chuyện sẽ thôi.
Cháu vẫn là đứa trẻ thông minh nhất, là học sinh mà thầy cô yêu quý, bạn bè tin tưởng, và là niềm tự hào lớn nhất của ba cháu.”
Hà An An mấp máy đôi môi nhợt nhạt, nỗ lực nặn một nụ yếu ớt dần dần chìm sâu giấc ngủ mê.
Khi tâm bệnh ghen ghét cuồng loạn trong lòng cô bé tạm thời hóa giải, luồng sinh khí nồng đậm vốn là nguồn nuôi dưỡng quỷ t.ử cũng theo đó mà tiêu tán, trực tiếp chậm quá trình chuyển kinh hoàng của bào t.h.a.i ác quỷ.
Hà An An, vì áp lực trở nên mỹ trong mắt cha , lún sâu hố đen đố kỵ đến mức mất lý trí, biến thành một kẻ tham ăn điên cuồng, sẵn sàng ngấu nghiến thứ chỉ để lấp đầy trống trong linh hồn.
Phía bên cửa sắt, quỷ t.ử trong bụng cô bé nhận thấy nguồn tiếp tế sinh khí cắt đứt, bắt đầu cựa quậy dữ dội hòng thoát ngoài.
Tuy nhiên, đạo trấn tà phù của Trần Dương như một phong ấn ngàn cân, bịt kín con đường sinh lộ của nó.
lúc , Ma Mẫu La Sát từ ngoài cửa lù lù bước . Đôi mắt kép quái dị của mụ thèm liếc đứa con đang kẹt của , mà thu hút bởi Hà Thiên Na.