Xuân Phong Độ - 5
Cập nhật lúc: 2025-07-28 21:34:18
Lượt xem: 6,597
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử tuy vóc dáng vững chắc, nhưng giỏi nhất là sách, về võ nghệ thì khá kém.
Cũng khó trách quận chúa Tân Dương phản ứng như .
Thêm đó, phận của nàng quá cao quý, đến cả hoàng thượng cũng kiêng dè phụ nàng ba phần, nên nàng ngại thẳng như thế.
Dù thái t.ử ở đây, e là nàng cũng chẳng ngại mặt.
Ta bước cùng Vân Cảnh, đột nhiên lớp tuyết chân lún xuống, suýt nữa thì ngã.
May Vân Cảnh kịp thời đỡ lấy eo .
“Miểu Miểu, chứ?”
Dưới ánh nắng, hàng mi dài của khẽ rũ xuống, gió lạnh thổi qua, đôi môi dường như nhợt nhạt thêm vài phần.
Mặt đỏ lên.
Không vì ngượng, mà là vì hổ.
Ta!
Tiểu bá vương tung hoành thôn dã! Vậy mà để một kẻ yếu nhược đỡ lấy!
Nhục nhã! Mất mặt!
Ta vội vàng ôm lấy cánh tay : “Không , khỏe lắm!”
Ánh mắt hóng hớt của quận chúa Tân Dương đảo qua đảo giữa hai chúng , mặt bỗng nở nụ kỳ lạ.
“Xem tối qua vương phi vất vả chăm sóc cho điện hạ .”
???
Nói chuyện thì chuyện, cớ gì như !?
Vân Cảnh để ý đến lời của nàng, chỉ khẽ đưa tay sờ trán , cau mày.
“Nàng phát sốt .”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Hắn sang quận chúa Tân Dương: “Phiền xem qua cho Miểu Miểu .”
Quận chúa Tân Dương “chậc” một tiếng, tỏ vẻ tiếc nuối phất tay gọi đại phu tới.
...
Sau khi trở về, mới rằng, đêm qua xảy nhiều chuyện.
Tam điện hạ sai ám sát thái t.ử, khiến thái t.ử trọng thương, thánh thượng nổi giận, tống tam điện hạ ngục.
Chỉ trong một đêm, triều đình chấn động.
Còn và Vân Cảnh kẹt trong núi suốt một ngày, may mắn tránh chuyện.
Tuy nhiên, tình trạng của Vân Cảnh cũng chẳng khá hơn, tuyết lớn kèm gió núi khiến bệnh của nặng thêm, giường nửa tháng.
Ta trong sân mà lo lắng.
“Du Lan, ngươi xem, hôn lễ của Cố Chi Phương và thái t.ử hoãn , chẳng tang lễ của sẽ đến sớm hơn ?”
Ánh mắt của Du Lan tràn đầy tuyệt vọng.
Ta: “Ngươi cũng thấy khả năng ?”
Một giọng quen thuộc từ phía vang lên, kèm theo vài tiếng ho khẽ.
“...Bản vương hứa sẽ sinh cho nàng một đứa con, giờ vẫn , lẽ... khụ khụ... sẽ sớm ...”
07
Có c.h.ế.t, nhưng vẫn sống.
Có còn sống, nhưng nàng c.h.ế.t từ lâu.
Ta nghĩ lúc ánh mắt của còn tuyệt vọng hơn cả Du Lan.
Nói , bắt gặp một đủ, mà còn bắt quả tang thứ hai!
Ta nhanh ch.óng điều chỉnh tâm trạng, xoay lao thẳng lòng Vân Cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuan-phong-do/5.html.]
“Điện hạ! Người cuối cùng cũng tỉnh !”
Vân Cảnh đ.â.m lảo đảo, nhưng cuối cùng vẫn vững, nửa nửa thở dài, đưa tay xoa đầu .
“Khóc gì .”
Ta níu c.h.ặ.t vạt áo của , ấm ức : “Miểu Miểu ăn ngủ một , điện hạ luôn ở bên Miểu Miểu, ?”
Trong khoé mắt, thấy Du Lan liên tục nháy mắt với .
—— Tiểu thư! Còn đang ở mặt đó, bao nhiêu đang kìa!
nào còn để ý đến hổ nữa?
Nếu thể hiện chút tình cảm chân thành lúc , liệu còn cứu ?
Tay Vân Cảnh khựng , đó khẽ một tiếng.
“Được.”
Thật đúng là lời của sắp c.h.ế.t, câu nào cũng .
Nhìn Vân Cảnh lúc , thấy càng thêm dễ mến.
Người nam nhân tuy thể , nhưng thực sự là .
Vân Cảnh đầu ho nhẹ vài tiếng, đó dịu dàng hỏi:
“Phải , quận chúa Tân Dương gửi thiệp mời nàng đến phủ thưởng hoa?”
Ta lắc đầu: “Điện hạ thể khoẻ, tâm trạng qua đó.”
Vân Cảnh khẽ : “Ta , hiếm khi nàng một bạn hợp duyên ở kinh thành. Hay để cùng nàng?”
Dù tỉnh , nhưng thể để vất vả ? Nhỡ bệnh thêm thì ?
Vì , vẫn quyết định tự .
Thực , giữa tiết đầu đông thế , hoa gì để thưởng? Quận chúa Tân Dương chẳng qua chỉ mời đến trò chuyện mà thôi.
Nghe dạo Cố Chi Phương thường xuyên lui tới phủ thái t.ử, cố gắng hết sức thể hiện dáng vẻ hiền thục của một trắc phi.
Còn quận chúa Tân Dương thì hoặc là cưỡi ngựa b.ắ.n cung, hoặc là thưởng hoa uống rượu.
So sánh hai bên, quận chúa Tân Dương tránh khỏi vẻ ngạo mạn.
ai bảo cha nàng là quyền thế lớn?
Dù thái t.ử hài lòng, cũng dám nửa lời, chỉ thể thông qua việc ban thưởng cho Cố Chi Phương để thể hiện sự sủng ái, cố gắng lôi kéo chút thế trận.
“Hừ, những thứ ban thưởng chẳng lọt mắt , chỉ những kẻ từng thấy qua mới lấy báu vật, khoe khoang suốt ngày.”
Quận chúa Tân Dương bốc một nắm hạt dưa, vẻ mặt đầy khinh thường.
Ta gật đầu đồng tình.
Quả thật nàng đúng, quận chúa Tân Dương yêu thương vô cùng, còn giàu sang hơn cả thái t.ử.
“Này, giúp chọn xem, cái nào hơn?” Quận chúa Tân Dương , bảo mang một chồng tranh.
Người đến là một thiếu niên hình gầy gò, mặt mày lãnh đạm, lưng thẳng tắp.
Ta tò mò mở , lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Hoá thứ mà nàng gọi là thưởng hoa, chính là... thưởng ?
Dù quận chúa Tân Dương nuôi một đám nam sủng, nhưng cảnh chọn công khai thế , vẫn là đầu tiên thấy.
Thấy im lặng gì, quận chúa Tân Dương thúc nhẹ khuỷu tay .
“Từ lúc ngươi chọn gả cho tứ điện hạ, mắt thẩm mỹ của ngươi ! Mau giúp chọn một !”
Ta: “......???”
Nàng rốt cuộc là đang khen mắng ?
Ta một hồi, rút một bức: “Người .”
Quận chúa Tân Dương liếc : “Kỷ Dương? Ánh mắt ngươi đấy, đây là chọn đầu bảng ở Thu Phong Các, tốn ít bạc !”
Ta hạ giọng: “Thực thấy những còn bằng thiếu niên mang tranh đến.”