Xuân Phong Độ - 8

Cập nhật lúc: 2025-07-28 21:38:36
Lượt xem: 5,826

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đây sức khỏe của hoàng thượng cũng , từ khi mùa đông đến lâm bệnh nhiều .

 

Lúc , thái t.ử đương nhiên gánh vác trọng trách.

 

Hoàng hậu cảm thấy chuyện chắc chắn , rõ ràng, nhiều cũng nghĩ như .

 

Ta: “...”

 

Vì thế đành tìm Vân Cảnh, nhẹ nhàng với chuyện nạp .

 

“Điện hạ, hoàng hậu nương nương tam tiểu thư của thượng thư bộ Lễ ngưỡng mộ từ lâu, nghĩ ?”

 

Ánh mắt Vân Cảnh khẽ động.

 

“Miểu Miểu ý gì?”

 

Ta hồi tưởng : “Tuy tam tiểu thư của nhà họ Lý là con thứ, nhưng tính tình dịu dàng, đ.á.n.h cờ giỏi, nếu nàng phủ hầu hạ, chắc hẳn điện hạ sẽ vui vẻ hơn nhiều.”

 

Vân Cảnh hỏi ngược : “Vậy Miểu Miểu giận ?”

 

Ta ngạc nhiên: “Ta giận gì cơ?”

 

Đôi mắt phượng của Vân Cảnh khẽ nheo , giọng đột nhiên trầm xuống vài phần:

 

“Nếu nàng phủ, lẽ sẽ thể ngày ngày cùng Miểu Miểu dùng bữa, nghỉ ngơi nữa.”

 

Hả?

 

nhỉ! Sao quên mất chuyện ?

 

mà...

 

“Điện hạ phận cao quý, Miểu Miểu vốn nên nghĩ đến chuyện độc chiếm. Nếu cùng hầu hạ điện hạ, vui vẻ, Miểu Miểu đương nhiên cũng vui.”

 

Ta chớp mắt, ánh mắt chân thành, diễn tròn vai một vương phi hiểu lý lẽ.

 

ngờ, Vân Cảnh ăn miếng .

 

Hắn tùy tiện vứt quyển sách tay lên bàn, giọng bình thản.

 

“Thân thể của bản vương, một Miểu Miểu đủ mệt , nạp thêm phủ, chỉ e là chịu nổi.”

 

Ta: ……???

 

Tỉnh , phát hiện ánh mắt của mấy nha và tiểu tư trong sân khác thường vô cùng.

 

Cơn tức trong lòng bùng lên ngùn ngụt!

 

Vân Cảnh!

 

Ngươi đang bậy bạ gì hả!?

 

11

 

Nỗi oán hận của vô cùng nặng nề!

 

Vốn dĩ đang vương phi , cả phủ đều dành cho những lời khen ngợi, giờ thì , một câu của Vân Cảnh phá hỏng hết!

 

Cái gì mà một đủ mệt ? Ngươi gì hả!?

 

Ta ngày ngày hầu hạ ngươi uống t.h.u.ố.c, mặc áo, ủ ấm chăn, còn ngươi thì !?

 

Ta phẫn nộ rời , chạy đến phủ quận chúa thưởng hoa.

 

“Ngươi thực sự thế?” Quận chúa Tân Dương vỗ tay đầy thán phục: “Giỏi thật, quá giỏi.”

 

Ta bực đến c.h.ế.t: “Trước giờ phát hiện nam nhân khó hầu hạ đến ? Làm gì chính phi nào đoan trang, dịu dàng, thấu hiểu như chứ?”

 

Vậy mà vẫn lòng?

 

Quận chúa Tân Dương hừ một tiếng, rút một mũi tên từ ống tên.

 

“Nếu thực lòng thích một , thể thản nhiên đó ở bên khác . Còn ngươi thì , chẳng những ghen, còn chủ động se duyên, ngươi bảo tứ điện hạ nghĩ ?”

 

Lòng “thịch” một tiếng.

 

Xong !

 

Ý ... chẳng Vân Cảnh giờ chỉ giả vờ thôi ?

 

Chẳng trách lúc đó sắc mặt !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuan-phong-do/8.html.]

 

Ai mà vui nổi khi lừa chứ!

 

Ta liếc sang bên cạnh, nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

Tiêu Kỳ ngày ngày ở bên nhiều công t.ử như , cũng chẳng thấy ghen gì cả, xem thực sự thíc—”

 

*Phập!*

 

Quận chúa Tân Dương b.ắ.n một mũi tên đầy oán hận, khiến gương mặt tái mét của công t.ử trẻ tuổi bia phía càng trắng bệch hơn.

 

Mũi tên rung nhẹ ngay đỉnh đầu một tấc.

 

Ơ, vẻ quen quen, hình như là đầu Thu Phong Các , tên là Kỷ Dương thì ?

 

ngoài đời như trong tranh nhỉ... Dạo đều giả mạo thế ?

 

Quận chúa Tân Dương hiếm khi nổi giận: “Ai thèm thích chứ!”

 

Ta xòe tay: “Được , thèm, nhưng cả kinh thành đầy công t.ử tiểu thư xếp hàng thích đấy.”

 

Quận chúa Tân Dương ném phăng cung tên xuống, đầu bằng ánh mắt lạnh lùng.

 

“Hoa thưởng xong , ngươi về nhà . Có khi tứ điện hạ đang đợi ngươi ở trong phủ đấy.”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Lòng chùng xuống.

 

...

 

Ta ỉu xìu về vương phủ, bắt đầu tính toán tài sản.

 

Nếu Vân Cảnh giận đến mức cần nữa, thì chỉ thể gom góp tiền của về quê mà thôi.

 

May là Vân Cảnh gia sản phong phú, từ khi kết hôn đến nay, cũng thỉnh thoảng tặng ít thứ, tính cũng đủ đổi một khoản kha khá.

 

Trời tối, Du Lan cạnh cằn nhằn than thở.

 

“...Nghe khi rời , điện hạ vẫn ở trong thư phòng, đến giờ còn ngoài, cũng dùng bữa.”

 

Ta hung hăng c.ắ.n một miếng giò hầm nhà bếp mang tới.

 

Kệ ! Ăn ăn mặc !

 

“Dạ dày điện hạ vốn , nay bỏ bữa, e là sẽ đau dữ dội lắm...”

 

Ta tu ừng ực vài ngụm rượu nấu với đào.

 

“Thời tiết dạo lạnh, điện hạ ở một nhỡ nhiễm lạnh, lẽ sẽ liệt giường...”

 

Ta: “......”

 

Ta ! Ta ngay bây giờ, !

 

...

 

Vừa đến cửa thư phòng, thấy bên trong vang lên mấy tiếng ho khan đè nén.

 

Cơn giận trong lòng bỗng chốc tan biến, đó là chút hối hận.

 

Thôi , nam nhân chắc cũng chẳng còn sống bao lâu nữa, tính toán với nhiều gì?

 

Nói gì thì , từ lúc thành hôn đến giờ, Vân Cảnh đối xử với thực sự gì để chê trách.

 

Ta định giơ tay gõ cửa thì cửa phòng mở từ bên trong.

 

Trời tối đen, gió nhẹ mang theo tuyết nhỏ.

 

Ánh đèn lưu ly ngũ sắc chiếu lên gương mặt thanh tú như ngọc của , phủ lên một lớp sắc ấm, trong đôi mắt đen thẳm sâu dường như chất chứa vài cảm xúc khó tả.

 

Khoảnh khắc , bỗng nhiên cảm giác, dường như đợi lâu .

 

12

 

Sau trận cãi vã ban ngày, lúc gặp , chút ngại ngùng.

 

Ta đành mở miệng cứng nhắc: “Điện hạ thể chịu dày vò, muộn thế còn dùng bữa, lát nữa chịu khổ vẫn là thôi.”

 

Vân Cảnh nhẹ giọng đáp: “Miểu Miểu ở đây, ăn nổi.”

 

Ta: “......”

 

Ta thật căm giận! Sao luôn dễ mềm lòng lời nhẹ nhàng? Tại khi nhợt nhạt câu , cảm thấy là quá đáng?

Loading...