Đêm đó, cầu xin Thần Phật hết đến khác, mong bình an.
Sáng hôm sớm lên trấn, mở tiệm, chỉ để tin.
Đến khi Tạ Doãn bình an vô sự, mới nhớ ba ngày tưới thảo d.ư.ợ.c.
Khi hoa phượng tiên nở đợt thứ hai, rốt cuộc tin Nhung quốc đầu hàng.
“Tạ tướng quân lấy ít địch nhiều, đại thắng !”
“Không hổ danh Chiến thần khiến tên khiếp sợ! Đánh lui Bắc địch, thắng Kim nhân, đ.á.n.h bại Nhung quốc! Tạ tướng quân thật giỏi!”
Ngay cả trấn nhỏ biên thùy hẻo lánh như chúng cũng truyền tụng chiến tích của .
Tim đập thình thịch, nắm c.h.ặ.t chủy thủ giấu trong , trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.
“Tạ Doãn đến tìm ?”
Tin tức truyền tới đây, ắt thắng mấy ngày. Hắn giờ đang ở Tây Bắc, hồi kinh?
Tối hôm , về nhà, liền thấy cầm ngũ cốc, rải chuồng gà, khiến lũ gà “cục tác” kêu vang.
Nghe động tĩnh lưng, đầu, mỉm với :
“Triều Triều, đây.”
…
Tạ Doãn trở về.
Trên thêm vô vết thương mới. Chỉ cần vén tay áo lên, cánh tay chi chít sẹo đao kiếm.
vui:
“Triều Triều, kẻ địch của Đại Ngụy đều đ.á.n.h bại . Ta thể tháo giáp về quê .”
Ta nhớ đến lời hứa nấu canh gà mái cho , liền định bắt một con gà để bồi bổ thể.
Tạ Doãn ngăn :
“Triều Triều, mai . Tối nay đừng bận rộn nữa, ở chuyện với .”
Thì đường hồi kinh phục mệnh, đặc biệt vòng qua thôn Phượng Tiên để báo bình an cho .
Đêm , cùng mái nhà tranh ngắm , kể chuyện chiến trường.
Khi kể đến lúc vó ngựa quân địch suýt giẫm lên , trải qua cửu t.ử nhất sinh, sang :
“Lúc nghĩ, vẫn còn vì mà nhớ mong, chờ về nhà. Cho nên nhất định sống cho thật .”
Hắn bỗng đỏ mặt, khẽ hỏi:
“Triều Triều, tâm ý của nàng… còn như ?”
Ta trả lời, chỉ nghiêng về phía , khép mắt .
Trong hoảng hốt, môi rơi xuống một mảnh tuyết, nhẹ nhàng mềm mại, đến nỗi ánh trăng đêm cũng hổ dám .
Sáng sớm hôm , Tạ Doãn lên đường hồi kinh.
Hắn lưng ngựa, ánh nắng, một tay nắm dây cương, tay còn vẫy với :
“Triều Triều, đợi trở về cưới nàng.”
Sơn hà yên, cuối cùng cũng cho một lời hứa.
“Triều Triều của chúng , từ nay sẽ còn một nữa.”
Ta nghĩ, A nương tuy tính sai phu quân của , nhưng tính đúng một điều.
Ta gặp một , .
Ta yêu , cũng yêu .
Khi Tạ Doãn thúc ngựa rời , trong mắt còn ánh sáng.
Khi tưởng rằng gặp sẽ là bên trọn đời.
Nào ngờ, đó là cuối thấy .
…
Mùng bảy tháng mười, nhận hai tin.
Một, Tạ Doãn hồi kinh với ý đồ mưu nghịch. Hoàng thượng nổi giận, c.h.é.m đầu tại chỗ. Cả phủ Trung Dũng hầu, một trăm bảy mươi sáu mạng , bộ mất mạng.
Hai, Hoàng thượng sai đến hỏi nhập cung .
Vẫn là vị ma ma .
Bà mà như :
“Hoàng thượng , nay cô nương chỉ còn là chỗ dựa, chẳng lẽ còn ?”
Ta đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuan-trieu-trieu/chuong-7.html.]
Chỉ cảm thấy thứ như mộng.
Một như Tạ Doãn, chẳng hứng thú quyền thế danh lợi, chỉ mong tháo giáp về quê, thể mưu phản?
Ta tin.
Ta hỏi ma ma, tin bên ngoài là lời đồn , Tạ Doãn thực vẫn còn sống .
Ma ma lạnh giọng:
“Hắn đ.á.n.h thắng thì ? Hắn chẳng vẫn là thần dân Đại Ngụy? Dưới phạm thượng, tội đáng tru diệt!”
“Ngươi còn , lúc xử trảm, một đao c.h.é.m đứt đầu. Đầu lăn lông lốc xuống đất, khi c.h.ế.t còn về phía Tây Bắc.”
Tây Bắc… là hướng thôn Phượng Tiên.
Ta ngơ ngác nghĩ, Tạ Doãn từng chiến trường bao , c.h.ế.t tay địch, c.h.ế.t trong tay ?
Con gà mái vẫn kêu “cục tác”.
Canh gà còn kịp nấu cho .
Hắn mới gom hết can đảm hứa sẽ cưới , thể thất hứa?
Vì thế đợi, đợi mãi.
Đợi đến một ngày A Ngưu mang thư đến, mang cho bức thư của Tạ Doãn, bình an.
Ta mong ở một khoảnh khắc nào đó, sẽ bỗng xuất hiện, dịu dàng gọi:
“Triều Triều.”
.
Ta bao giờ còn thấy Tạ Doãn nữa.
Cho đến khi bốn chữ “công cao lấn chủ”, mới hiểu .
Tạ Doãn thật sự c.h.ế.t.
Hóa khi lòng đau đến cực hạn, nước mắt cũng còn rơi nổi.
Chỉ còn tê dại, vô lực, như cái xác .
Tạ Doãn dẹp xong ngoại chiến, nhưng vì cái c.h.ế.t của , nội loạn nổi lên.
Cựu bộ của tin, ở Tây Bắc khởi binh loạn.
Tây Nam, Đông Nam cũng dân chúng bất mãn Giang thị, thấy liền dựng cờ nổi dậy.
Giang Nghiễn chẳng để tâm.
Trong mắt , đám dân hèn mọn thể nên sóng gió.
Ma ma đến ngày một nhiều, giọng Giang Nghiễn cũng ngày càng mềm mỏng.
“Hoàng thượng nhớ cô nương. Nhìn quen tiểu thư khuê các , thấy kiểu như cô nương cũng đáng yêu.”
“Món ăn Ngự thiện phòng quanh quẩn cũng chỉ mấy kiểu. Người uống canh gà cô nương nấu.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đến cuối cùng, bà còn :
“Hoàng thượng , thể phong cô nương Tần. Đây là vinh sủng bậc nào chứ.”
Giang Nghiễn là sĩ diện.
Hắn sẽ ép cung.
Một một nâng cao vị phân và đãi ngộ, là nhún nhường.
Lần , từ chối ma ma.
Ta bảo bà , ngày mai đến đón .
Sau khi bà , lên hậu sơn, đến ngôi mộ y quan của Tạ Doãn.
Hắn để t.h.i t.h.ể.
Chính xác hơn, Giang Nghiễn căn bản cho thây.
Mượn cớ mưu phản, lột da róc thịt, nghiền nát xương cốt.
Ta tìm hài cốt, chỉ thể lập mộ y quan.
Hôm , mộ , lải nhải nhiều.
Nói con trai Xuân thẩm cưới vợ, hôm nay hái nhiều phục linh, nhớ , nhớ .
Cuối cùng, mộ bay đến một con đom đóm, đậu đầu ngón tay .
Giống như đang giục , bảo khuya , Triều Triều về nhà .
“Tạ Doãn, thể ngày ngày đến thăm như nữa. Có lẽ sẽ lâu lắm mới trở . Lần … đến lượt chờ .”