Phương Quốc Khánh ông đổi đơn vị, hai còn từng tiếp xúc trong công việc, nhưng, thực sự thích :
“Đây là do ông tự gây ?
Trước đối xử với Vân Hoán Hoán thế nào, ông quên , quên, nhiều cũng quên.”
Cùng với việc địa vị của Vân Hoán Hoán ngày càng cao, thành tựu ngày càng lớn, Vân Quốc Đống càng khinh bỉ.
“ cũng quên, cả đời nhớ mãi quên.”
Vân Hoán Hoán vui vẻ , gọi Phương Quốc Khánh cùng cô:
“Tivi màu bán chạy ?”
Phương Quốc Khánh theo cô trong, hai từ đầu đến cuối hề thêm cặp vợ chồng lấy một cái.
Lâm Trân bóng lưng Vân Hoán Hoán xa, đầy u ám, vận khí của cô thật , nhưng thì ?
Vân Quốc Đống thở dài thườn thượt, ông bước chân đơn vị ngoại thương, tiếp xúc ít trong hệ thống ngoại sự, thấy cái tên Vân Hoán Hoán từ miệng bọn họ, càng nhiều, càng hối hận.
Ai thể ngờ , Vân Hoán Hoán còn bản lĩnh như chứ?
Phương Quốc Khánh dọc đường mày nở nụ , nụ mặt dứt:
“Tivi màu của chúng vô cùng , mắt cướp sạch, dây chuyền sản xuất 24 giờ ngừng nghỉ cũng đáp ứng nổi nhu cầu, hơn nữa, lời khen ngợi như thủy triều, là hiệu năng hơn cả tivi màu nhập khẩu mua ở cửa hàng Hữu Nghị, màn hình rõ nét hơn, màu sắc sống động hơn, âm thanh cũng chất cảm hơn.”
Họ hàng bạn bè của ông đều nhờ ông mua giúp một chiếc, ông khó xử ch-ết.
Vân Hoán Hoán mở cửa, để Dương Nham Tùng bê tivi màu :
“Đó là đương nhiên, dùng kỹ thuật mới của mà.”
Mọi cùng lắp đặt căn chỉnh tivi màu, màn hình hiện màu sắc bão hòa, rõ nét, thoải mái.
Dương Nham Tùng chằm chằm màn hình:
“Đây là 18 inch ?
Cảm giác khá lớn, thoải mái hơn.”
Kim Ngọc thích xem tivi, màn hình rõ thật đấy:
“Chị cũng thấy chất lượng hơn tivi màu thị trường.”
Vương Tiểu Hổ gật đầu:
“Mọi hiệu năng hơn thể thấy bằng mắt thường, bảo bán chạy như thế.”
Phương Quốc Khánh ha hả:
“Vì , đây là đặc biệt mang tới cảm ơn cô, đây, tiền cũng mang tới cho cô .”
Khoản tiền thu về đến tài khoản, ông mang phần của Vân Hoán Hoán tới, tránh để tiêu việc khác.
Mắt Vân Hoán Hoán sáng rực lên, oa, cô tiền , hai mươi vạn tiền mặt, để cô nghĩ xem tiền tiêu thế nào.
“Cảm ơn.”
Tâm trạng Phương Quốc Khánh vô cùng vui vẻ, tivi màu bán tới cháy hàng, kiếm món tiền lớn, cấp cấp đều vui mừng khôn xiết.
“Là chúng cảm ơn cô mới đúng, nếu cô, nhà máy tivi ngày hôm nay, chúng ép nộp một khoản học phí, đám Nhật c.h.é.m .”
Nhắc tới đám Nhật, ông chợt nhớ một chuyện:
“ , gã Inoue đó tới nhà máy tham quan.”
“Tham quan?”
Vân Hoán Hoán khẽ nhíu mày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-145.html.]
“Tại để tới?”
“Ý của cấp .”
Phương Quốc Khánh cho là đúng, họ thường xuyên tham quan khắp nơi, cũng thường xuyên chạy tới tham quan, chuyện thiếu gì.
“Cô lúc đó sắc mặt khó coi đến thế nào , như thể trong nhà ch-ết , ha ha ha.”
Ông ha hả, hả giận, sướng chịu nổi, tivi màu của họ rõ ràng hơn nhà Inoue, , xem còn oai oai thế nào.
Vân Hoán Hoán nổi, cái tính chất xa của dân tộc Nhật , lúc cô mạnh, bọn họ tìm cách học cô, đó vượt qua cô, đ.á.n.h bại cô.
Bọn họ thực sự chỉ là tới tham quan thôi ?
Chẳng xa, cứ đến Đông y, bọn họ mua chuộc một nhóm tung tin đồn nhảm, khiến Hoa Quốc tin tưởng coi trọng Đông y, mà bọn họ nhân cơ hội đó cướp vô phương thu-ốc, dùng trộm dùng cướp dùng lừa, từ thủ đoạn chiếm lấy phương thu-ốc và cổ y thư của riêng, chiếm lĩnh bằng sáng chế, phương thu-ốc Đông y bỗng chốc biến thành thu-ốc bằng sáng chế của Nhật Bản, bán thế giới, kiếm tài sản khổng lồ.
Người trong nước du lịch Nhật Bản, còn quên đổ xô mua tích trữ những loại thu-ốc bằng sáng chế , thể , đây là một loại bi kịch.
Còn cái gì mà, sự kế thừa của Đông y là ở Nhật Bản, kiếp, đây là tiếng ?
Trôi qua vài chục năm nữa, chừng sẽ sửa đổi lịch sử, khiến hậu nhân tưởng rằng Đông y vốn là của nhà bọn họ.
“Coi chừng nảy sinh lòng đố kỵ, phá hoại.”
Phương Quốc Khánh mấy để tâm:
“Mọi đều canh chừng phòng cả , cô đám Nhật vô sỉ thế nào , mà còn đòi hỏi kỹ thuật liên quan với chúng , mỹ miều là chia sẻ.”
“Cười ch-ết mất, tại bọn chúng chia sẻ với chúng ?
Cái thứ mặt mũi da mặt.”
Ông ba la ba la kể lể một hồi, thể thấy, bình thường ấm ức thế nào.
“Ai, nghề chịu ấm ức, nước ngoài kỳ thị đủ kiểu, xem thường đủ kiểu, lúc thật cho bọn chúng một trận.”
Có lúc nhẫn nhịn tới mức sắp nổ tung , vẫn thể với bất kỳ ai.
Vân Hoán Hoán ở đây thì ngược thể , bản cô vốn là phái cấp tiến.
Vân Hoán Hoán thời kỳ vô cùng khó khăn, chỉ là ở quốc tế gây khó dễ đủ đường, tất cả đều đợi xem trò của chúng .
Chính là nhóm nhẫn nhục gánh vác , mới sự phát triển thần tốc của ngày mai.
“Vất vả , các cũng vì sự phát triển kinh tế của quốc gia mà nhẫn nhục gánh vác, nhẫn nhục nhất thời, ngày trăm trả .
Sao thế?
sai ?”
Phương Quốc Khánh vô cùng ngạc nhiên:
“Cô bình thường nóng nảy như , hở chút là đ.á.n.h với nước ngoài, ngờ hiểu chúng nhất là cô.”
Họ chịu sự ấm ức của nước ngoài, còn trong nước mắng là đồ xương mềm, bên trong bên ngoài đều là , nhưng, còn cách nào khác, vài việc luôn .
Sự phát triển của một dân tộc, cần tích lũy lắng đọng từ từ, luôn sẽ gặp vấn đề vấn đề nọ, cũng sẽ trải qua những thời khắc nhục nhã, luôn gánh chịu.
Vân Hoán Hoán hiểu nhiều đạo lý lớn, nhưng, vẫn chọn sống cuộc sống tùy tâm sở d.ụ.c:
“ chỉ là một bình thường, chỉ đại diện cho chính , phục thì đ.á.n.h, giống các đại diện cho quốc gia, cân nhắc tới lợi ích quốc gia, giống .”
Phương Quốc Khánh cảm khái vô vàn, cô quả thực bình thường:
“Cô sống thấu đáo, dám yêu dám hận, thật khiến ghen tị mà.”
“ , gã Inoue còn nhắc tới cô, là gặp cô đấy.”