Vân Quốc Đống đôi tay đôi chân nhỏ bé của cô, lắc đầu, “Con gái nhỏ mũm mĩm mới , ăn nhanh ."
Thấy Vân Nguyệt Nhi vẻ khó xử, Vân Tiểu Lâm chủ động gắp miếng thịt kho tàu , “Ba, ba hiểu , chị, để em ăn giúp chị miếng mỡ to ."
“Cảm ơn em, Tiểu Lâm."
lúc , bên ngoài truyền đến một giọng , “Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi."
Mắt Vân Tiểu Lâm sáng lên, “Là Ngôn Thanh."
Một đàn ông tuấn tú xuất hiện ở cửa, tay xách túi lớn túi nhỏ, ánh mắt nóng bỏng Vân Nguyệt Nhi.
Vân Nguyệt Nhi dậy, rạng rỡ gọi, “Anh Ngôn Thanh, về khi nào thế?"
“Anh về là qua xem em ngay, em..."
Dư Ngôn Thanh đặt đồ xuống, tự nhiên nắm lấy tay Vân Nguyệt Nhi, thận trọng hỏi, “Không chịu ủy khuất gì chứ?"
Anh công tác về chuyện con thật con giả nhà họ Vân, ngay cả quần áo cũng kịp chạy tới.
Hốc mắt Vân Nguyệt Nhi đỏ hoe, nước mắt lấp lánh, ủy khuất chịu nổi, khiến Dư Ngôn Thanh xót xa vô cùng.
Vân Tiểu Lâm bên cạnh la lối om sòm, “Anh Ngôn Thanh, chị em suýt chút nữa bóp ch-ết..."
Ánh mắt Dư Ngôn Thanh lạnh xuống, “Là ai?"
“Là..."
Vân Quốc Đống bực bội quát, “Vân Tiểu Lâm, câm miệng, đừng mà sợ thiên hạ loạn."
Tính khí Vân Hoán Hoán , chuyện gì cũng thể , chọc giận cô lợi lộc gì.
Chân mày Dư Ngôn Thanh cau , chút vui, “Bác Vân, gì thể ?"
Vân Tiểu Lâm chẳng sợ ba , lớn tiếng gào lên, “Là Vân Hoán Hoán, cái đứa con gái đột nhiên chạy đến nhận đó, mặt mũi xí, tính khí đặc biệt tệ, thô lỗ dã man."
Dư Ngôn Thanh càng nhiều, sắc mặt càng tệ.
Đứa con gái ruột Vân Hoán Hoán nhà họ Vân?
“Tại cô bóp cổ Nguyệt Nhi?"
Chưa kịp gặp mặt, cực kỳ chán ghét đứa con gái đó.
Vân Tiểu Lâm hừ lạnh một tiếng, “Oán hận chị em cướp mất phận của cô , ghen tị đến mức g-iết chứ ."
Ánh mắt Dư Ngôn Thanh càng lúc càng lạnh, đảo mắt xung quanh, “Cô ?"
Vân Tiểu Lâm giọng mỉa mai, “Một đêm về, cũng là chơi bời lêu lổng với thằng đàn ông nào ."
Sự ác ý gần như xông tận lên trời.
Vân Quốc Đống quát lớn, “Tiểu Lâm, đừng bậy, đó là chị con."
Vân Tiểu Lâm đầu tiên trong đời con gái đuổi đ.á.n.h, đau tức, thể diện đều giẫm đạp chân.
“Con bậy nào?
Con gái nhà lành nào mà qua đêm về?
Con chỉ một chị thôi, chị con thì bao giờ như , tám giờ nhất định sẽ ngoan ngoãn về nhà."
“Anh Ngôn Thanh, gặp chị em là phúc của đấy."
Dư Ngôn Thanh thâm tình Vân Nguyệt Nhi, Vân Nguyệt Nhi dường như chịu nổi ánh mắt nóng bỏng của , khẽ đầu , lộ vết bóp tím ngắt cổ, sắc mặt Dư Ngôn Thanh đổi.
“Đứa con gái thực sự tệ đến ?"
Vân Tiểu Lâm gật đầu lia lịa, “, phẩm hạnh tệ, dối thành quen, lừa ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-den-luc-thien-kim-that-bi-bat-coc-thap-nien-70/chuong-34.html.]
Một giọng lạnh lùng vang lên, “Mọi đang về ?"
Nói lưng bắt quả tang, Vân Tiểu Lâm giật b-ắn , trốn lưng Vân Quốc Đống, run rẩy, “Cô... cô đừng qua đây, đừng đ.á.n.h ."
Cậu đ.á.n.h nữa!
Vân Nguyệt Nhi dũng cảm , chắn ở phía , “Đừng đ.á.n.h Tiểu Lâm, đ.á.n.h thì đ.á.n.h ."
Vân Hoán Hoán phong cách quen thuộc , bắt đầu giả vờ giả vịt, khỏi lắc đầu, “Ui, thiết quá nhỉ, còn tưởng hai là chị em ruột đấy."
Hốc mắt Vân Nguyệt Nhi đỏ hoe, chực trào nước mắt.
Dư Ngôn Thanh kéo cô lưng, lạnh lùng lườm Vân Hoán Hoán, cô nên xuất hiện, nhà họ Vân một đứa con gái là đủ , đó nhất định là Vân Nguyệt Nhi, vị hôn thê của chỉ thể là Vân Nguyệt Nhi.
“Cô ăn kiểu gì ?"
Vân Hoán Hoán đ.á.n.h giá vài cái, mặt mũi cũng khá, chỉ là giọng điệu đáng đ.ấ.m quá, khiến khó chịu, “Anh là ai thế?
Đến nhà khác mà la lối om sòm, gia giáo ?"
Cô là nửa phần thiệt cũng chịu, khác đối xử với cô thế nào, cô đối xử với thế .
Vân Tiểu Lâm sợ ngang ngược, lớn tiếng hét lên, “Vị hôn phu của chị , Dư Ngôn Thanh, là quản lý công ty may mặc xuất khẩu, trẻ tuổi tài cao, cô đừng đ.á.n.h chủ ý ."
Vân Hoán Hoán nhịn , thấy chỗ nào mà bảo cô ý định?
Đàn ông thế giới nhiều như , tại cướp đồ chủ?
Cô còn chê bẩn đấy.
“Vị hôn phu?
Vân Nguyệt Nhi mới mười sáu tuổi thôi nhỉ, đính hôn sớm ?
Không là vợ bé từ nhỏ (đồng dưỡng tức) đấy chứ?"
Cô chỉ thuận miệng , nhưng nhanh ch.óng thấy biểu cảm của một đúng lắm.
“Họ là chỉ phúc vi hôn (đính ước từ trong bụng )..."
Vân Tiểu Lâm vẻ đắc ý, cũng đắc ý cái gì.
Sắc mặt đổi, Lâm Trân vội vàng quát, “Tiểu Lâm, câm miệng."
Vân Tiểu Lâm lúc mới phản ứng , hối hận thôi, chỉ là cảnh cáo Vân Hoán Hoán , đừng tranh giành đàn ông với Vân Nguyệt Nhi.
Vân Hoán Hoán thông minh đến thế, lập tức nắm bắt thông tin mấu chốt, “Chỉ phúc vi hôn?
Hóa , nhà họ Dư và nhà họ Giang ở nông thôn quan hệ thiết , đúng , cha ruột của Vân Nguyệt Nhi tù , nhà họ Dư các chạy chọt giúp họ ?"
Buồn ch-ết , thể quan hệ với nhà họ Giang?
Chắc là hôn ước giữa nhà họ Vân và nhà họ Dư, hôn ước của tiểu thư giả Vân Nguyệt Nhi cũng là cướp , thú vị thật.
Vân Nguyệt Nhi hận thể g-iết ch-ết cô, cô đúng là cố ý, phụ nữ độc ác quá.
Dư Ngôn Thanh mặt như nước, “Tội danh gì?"
Vân Hoán Hoán tủm tỉm , “Tội buôn , vết nhơ , ba đời thi công chức, nhập ngũ, chính trị."
Cô cô gái yếu đuối , “À, Vân Nguyệt Nhi, đứa con cô sinh tính là đời thứ ba đấy."
Cứ chỗ nào đau thì đ.â.m , nhát nào cũng thấu xương.
Vân Nguyệt Nhi chịu đả kích nặng nề, tối sầm mặt mũi, cơ thể ngã xuống.
“Nguyệt Nhi."
Dư Ngôn Thanh sợ đến gan mật vỡ vụn, ôm c.h.ặ.t lấy Vân Nguyệt Nhi, cảm xúc vô cùng kích động, “Đừng dọa , Nguyệt Nhi, em thể chuyện gì ."