Xuyên Đến Thập Niên 60: Cô Chủ Tư Bản Cướp Hai Rương Vàng Của Anh Trai Cặn Bã - Chương 334: Chăm Sóc Người Ở Nông Trường
Cập nhật lúc: 2026-01-19 17:53:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục T.ử vội vàng tìm sổ và b.út, đưa cho Thủy Sinh, ba liền bắt đầu bàn bạc.
Gạo, bột mì trắng mỗi loại lấy một vạn cân.
Kê năm ngàn cân, hạt ngô lấy bốn vạn cân, đậu nành năm ngàn cân.
Bông ba ngàn cân, vải bông một trăm cuộn, vải mười cuộn...
Cuối cùng liệt kê xong danh sách, tổng cộng tám vạn đồng tiền hàng.
Thủy Sinh hỏi: "Tiểu Diệp, cái đồng hồ đeo tay còn ?"
Phó Hồng Tuyết gật đầu, cái mang theo luôn .
Cô từ trong ba lô của lấy ba mươi chiếc đồng hồ nam, trực tiếp đưa cho bọn họ bán, thu mỗi chiếc đồng hồ 110 đồng.
Vật tư khác chuẩn hai ngày, mười một giờ đêm ngày , phái đưa hàng vẫn để ở hai cái viện bên .
Bảo bọn họ mười hai giờ đêm hãy qua kiểm đếm, sắp xếp, hoặc là chia một ít chuyển đến nơi khác bảo quản.
Thủy Sinh hai lời, lấy ba ngàn ba trăm đồng tiền, thanh toán tiền đồng hồ.
Chút tiền vẫn là tiện tay thì lấy .
Bọn họ tiếp tục tán gẫu thêm một lúc.
Phó Hồng Tuyết hỏi: "Vợ chồng chị vợ của Lao Văn Quang, Lý Cảnh Điền và Hàn Bội Hoa, vẫn đang hạ phóng ở nông trường, hai năm nay gửi vật tư cho họ ?"
Đó là bố của Lý Thúy và Lý Đào, cải tạo ở nông trường ngoại ô Kinh, nhưng vấn đề của họ tính là quá nghiêm trọng, qua vài năm thể thả về.
Trước Lao Văn Quang đưa tiền, nhờ bọn Đại Khánh đổi thành vật tư, mỗi năm giúp gửi một hai .
Đại Khánh là việc, cảm thấy gửi qua bưu điện , là phái em đích , còn tìm quen chiếu cố một hai.
Sau , việc tự nhiên cũng rơi xuống đầu Thủy Sinh.
Thủy Sinh : "Hai đó cũng , chỉ điều hồi tháng ba năm nay, chuyển đến một nông trường ở Trương Gia Khẩu , khá xa, hai trăm cây ."
" mà, ngóng, Chu Lỗi họ hàng ở bên đó, ngay tại công xã gần nông trường, khéo còn chuyện với trường trưởng."
"... dứt khoát gửi đồ cho họ hàng đó của Chu Lỗi, nhờ ông đích đưa , là đáng tin cậy, con trai cả nhà dì của Lỗi Tử, họ ."
Phó Hồng Tuyết , bỗng nhiên nghĩ đến điều gì.
"Là nông trường gì ở Trương Gia Khẩu?"
Thủy Sinh đáp: "Nông trường Nam Pha Tử."
Phó Hồng Tuyết gật đầu, thật đúng là khéo.
Bố Chu Diệu cũng hạ phóng ở nông trường đó, là chuyện giữa năm nay.
"À, Thủy Sinh, thật khéo, bố một bạn của , cách đây lâu cũng hạ phóng đến nông trường , là cùng chăm sóc luôn ."
"... Cứ nửa năm, gửi đồ một là , ngày mang qua, đều để cho ."
Miền Bắc trời lạnh thế , chắc chắn gửi chút áo bông, lương thực, t.h.u.ố.c men gì đó.
Nếu quen, thì tiện , ít nhất thể nhận , sẽ chặn .
Thủy Sinh sảng khoái : "Chuyện đó gì ! Việc cô giao phó chắc chắn sẽ cẩn thận."
"... Hay là qua hai ngày nữa trực tiếp bảo Chu Lỗi đích chạy một chuyến, nhất định đưa đến tận tay đối phương, ông tên là gì?"
Phó Hồng Tuyết nghĩ, như cũng , Chu Diệu gây chuyện , g.i.ế.c hai , mang theo Chu Đình bỏ trốn, còn bố bọn họ tin .
Tuy ba trai trẻ đó lúc dùng vải buộc mặt, coi như là bịt mặt.
công an cũng ăn chay, điều tra, còn thể khớp .
Lỡ như Chu phó , chừng mấy tháng nay lo lắng bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-60-co-chu-tu-ban-cuop-hai-ruong-vang-cua-anh-trai-can-ba/chuong-334-cham-soc-nguoi-o-nong-truong.html.]
Cô với Thủy Sinh: "Được, nếu như thì càng , về một bức thư ngắn, dứt khoát bảo Chu Lỗi mang luôn."
"... Đối phương tên là Chu Mậu Xương, là bố bạn , còn là cán bộ sống ở đại viện, con trai ông tên là Chu Diệu, thời gian phạm án, trốn sang Cảng Thành."
Nhờ việc, luôn rõ sự thật, trong lòng nắm chắc.
Ngô Thủy Sinh đều ghi nhớ trong lòng, hiểu .
Phó Hồng Tuyết cuối cùng : "Nếu tiện truyền thư, bảo Chu Lỗi lặng lẽ với Chu Mậu Xương một tiếng cũng , cứ là, Chu Diệu và Chu Đình bình an đến Cảng Thành, bạn bè đáng tin cậy chăm sóc, sống ."
Ngô Thủy Sinh gật đầu: "Được, hiểu ."
Thời gian còn sớm, Phó Hồng Tuyết nhận lấy chìa khóa dự phòng của hai cái viện nhà kho , nhét túi.
Liền cáo từ rời , tối ngày qua.
Cô đội mũ quàng khăn, đạp xe đạp về nhà.
...
Một đêm chuyện.
Sáng hôm khi ngủ dậy, Phó Hồng Tuyết tắm rửa trong gian, ăn cơm xong, lúc mới khỏi gian, sang phòng phía Đông chuyện với ông ngoại.
Cô lấy hai túi lớn bánh mì và bánh bông lan, bánh quy, những thứ đều là kệ hàng trong gian "quét" , mỗi ngày đều cập nhật, ăn cũng hết.
"Ông ngoại, ông chọn cái ông thích ăn giữ ăn, còn đưa cho bà cô, bảo bà mang về cho bọn trẻ ăn."
"... Cháu dậy muộn, ông cần mang bữa sáng cho cháu, cháu ăn bánh mì, pha cốc sữa bột là ."
"Tối qua cháu còn mang về hai cái chân giò lợn, mười cân thịt ba chỉ, một làn trứng gà, một bao tải cải thảo và củ cải, đều để ở phòng chứa đồ trong sân ."
"Ông thời gian cũng thể cứ ngoài mãi, cứ ở nhà ăn những thứ ."
Bành Bảo Xương gật đầu, lấy sáu cái bánh mì lớn, hai cân bánh quy, giữ ăn.
Còn , chiều nay Bành Lị qua bảo bà mang về.
Vốn tưởng bà chiều mới qua, kết quả mười giờ rưỡi sáng đến .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Vào cửa, ba giường lò phòng phía Đông tán gẫu.
"Hồng Tuyết , Bảo Xương, hôm qua bọn chị về, với hai vợ chồng Chí Phong chuyện của Nhị Trân, bọn chị bàn bạc đến tận khuya, hai đứa nó đều đồng ý."
"Bất kể thế nào, chỉ cần Nhị Trân chịu khổ, thể một tiền đồ là !"
Bành Bảo Xương cũng phụ họa: " chị cả, chị cứ nghĩ thế , Nhị Trân cho dù Cảng Thành, cũng giống như là gặp a, con bé chẳng cứ ở mãi vùng Đại Tây Bắc đúng ."
"Nhị Trân ở mắt em, em tự nhiên là nhất định chăm sóc con bé thật , hơn nữa, con bé theo Hồng Tuyết, sẽ kém !"
Phó Hồng Tuyết cũng gật đầu: "Bà cô, cả nhà yên tâm , cũng gặp nữa."
"Qua vài năm, cơ hội cháu lén đưa em và ông ngoại về, tụ họp với , giống như thế ..."
Bành Lị kéo tay Hồng Tuyết, cảm kích : "Nhà thể do nhân duyên trùng hợp, quen với cháu, đây là duyên phận to lớn, cũng là phúc phận của Nhị Trân."
Bà bỗng nhiên thở dài một thật sâu.
"Haizz... sự việc đến nước , quyết định chuyện , Nhị Trân theo hai rời , đây là chuyện lớn cả đời, còn một nỗi niềm thầm kín cho hai ."
Hửm? Đến đến .
Phó Hồng Tuyết ở trong lòng, "hai cái tai dựng lên", nghiêm túc tiếp.
Cô cảm thấy Nhị Trân lẽ thực sự bí mật.
Bành Bảo Xương thì ngẩn , chằm chằm chị cả cũng chăm chú .
Bành Lị trầm giọng kể: "Thực Nhị Trân con gái ruột của Tố Xuân và Chí Phong, là do chị tận tay bế về."