Xuyên Đến Thập Niên 60: Cô Chủ Tư Bản Cướp Hai Rương Vàng Của Anh Trai Cặn Bã - Chương 351: Chị em tâm sự đêm trên tàu hỏa
Cập nhật lúc: 2026-01-19 17:53:30
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Hồng Tuyết cho xuống xe ở ngoại thành.
Nhị Trân hỏi: "Chị Hồng Tuyết, xe thế , cần nữa ạ?"
Phó Hồng Tuyết : "Chị bạn quen ở Bao Đầu, sẽ bảo đến lấy xe, ."
"Lúc đến chị cũng tới đây, xem chuyến xe về , hôm nay kịp nữa, xem thể mua vé xe ngày mai , chúng đến nhà khách ở ."
Cô lấy hai tờ giấy giới thiệu, đây đều là tối hôm qua lén đến ủy ban thôn "tiện tay lấy".
Hầu Vệ Đông tìm đại đội trưởng giấy giới thiệu, cô trực tiếp theo , mò đến nơi.
Ngũ T.ử và em trai một tờ, là Kinh Thị khám bệnh cho em trai.
Nhị Trân và Mạnh Tiểu Tĩnh xin nghỉ, về thăm .
Bốn đều tên giả.
Trong xe hai cái túi xách, đựng ít đồ dùng vệ sinh cá nhân và bánh kem, bánh quy, thịt hộp.
Mạnh Tiểu Tĩnh xách một túi, Ngũ T.ử xách một túi, bọn họ về hướng nội thành .
Phó Hồng Tuyết ở phía , đợi họ thấy, lặng lẽ thu xe tải gian, đó mới đuổi theo.
Năm một đường tìm đến ga tàu hỏa, dùng giấy giới thiệu xếp hàng mua vé .
Kết quả, vé ngày mai hết , đành mua vé hai giờ chiều ngày chạy.
Mỗi tấm vé mười bốn đồng, đối với thời đại mà , đây là đắt đỏ.
Cho nên bình thường sẽ dễ dàng xa một chuyến, về về tàu hỏa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Sơn Oa chiều cao vượt quá một mét ba, cũng mua vé phần.
Năm tấm vé tới tay, bọn họ hỏi thăm, đến nhà khách quốc doanh ga.
Ngày mai , nên trực tiếp lấy ba phòng, ở hai đêm.
Phó Hồng Tuyết lái xe xuyên đêm, đến nhà khách, cảm thấy mệt mỏi.
Cô lấy mấy tấm phiếu lương thực quốc, bảo Ngũ T.ử và Mạnh Tiểu Tĩnh tiệm cơm quốc doanh gần đó mua cơm về ăn.
Nhị Trân hiện tại tuy khỏi bảy tám phần, thành bộ ít, vẫn nên nghỉ ngơi chút .
Sức khỏe cô thật sự cần bồi dưỡng cho .
Phó Hồng Tuyết : "Ngũ Tử, và Tiểu Tĩnh mua cơm, cần mang phần cho , còn bánh kem."
Mọi Phó Hồng Tuyết lái xe tải cả đêm, chắc chắn đặc biệt buồn ngủ mệt mỏi, vội vàng bảo cô về phòng ngủ, bọn họ tự lo bữa tối.
Đều đến Bao Đầu , giấy giới thiệu, sẽ việc gì.
Phó Hồng Tuyết nhét cho Ngũ T.ử năm mươi đồng, thịt hộp cũng còn mấy hộp, đều mang ăn.
Sắp xếp xong cho , cô về phòng nghỉ ngơi .
Khóa cửa, gian du thuyền, Phó Hồng Tuyết cởi quần áo, nhanh ch.óng tắm nước nóng, tắm xong vội vàng xuống ngủ.
Trên đường lái xe, một cô trong buồng lái, ăn đồ ăn tùy ý lấy, đều ăn , bây giờ chỉ buồn ngủ ~
Giấc ngủ đến tối tăm mặt mũi, từ hơn sáu giờ chiều, ngủ đến tám giờ sáng hôm , cuối cùng cũng coi như sức.
Phó Hồng Tuyết dùng nước giếng Linh Tuyền pha cà phê, mỹ mãn trong nhà hàng ngắm biển một uống cà phê.
Trong gian ngoại trừ tiếng sóng biển, âm thanh nào khác, vô cùng yên tĩnh, cô vô cùng hưởng thụ thế giới nhỏ chỉ thuộc về một .
Chín giờ, cô dùng tinh thần lực một cái, Nhị Trân và những khác ở phòng bên cạnh cũng đều dậy , đang ăn bánh bao chay, uống cháo kê.
Còn mang cho cô một phần, để ở một bên.
Phó Hồng Tuyết mặc quần áo, rời khỏi gian, sang phòng bên cạnh.
Mạnh Tiểu Tĩnh vội vàng : "Chị Hồng Tuyết, chị ngủ thế nào? Nào, đây là cháo và bánh bao của chị, còn ấm đấy ~"
Phó Hồng Tuyết thực ăn no căng , tượng trưng ăn một cái bánh bao nhỏ.
"Chị ăn bánh kem , no , các em chia ăn ~"
Cuối cùng những thứ đều bụng Ngũ Tử.
Nhị Trân kể cho Phó Hồng Tuyết, hôm qua bọn họ còn nhà tắm nhân dân bên cạnh nhà khách tắm rửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-60-co-chu-tu-ban-cuop-hai-ruong-vang-cua-anh-trai-can-ba/chuong-351-chi-em-tam-su-dem-tren-tau-hoa.html.]
Năm xu một vé, mua bốn tấm vé, tắm gọi là sảng khoái.
Bốn bây giờ diện mạo đổi mới, ngay cả Sơn Oa cũng một chiếc áo bông mới, điều khá rộng, là cỡ nhỏ của lớn.
Đây là Anh Lý cho Ngũ Tử, cũng là cảm ơn Ngũ T.ử dắt mối, liên hệ một lô hàng .
Thế là lấy hai cái áo bông mới tặng cho , cái nếu bỏ tiền mua cũng hai mươi mấy đồng.
Thiểm Bắc khô hạn thiếu nước, đặc biệt là ở thôn Thổ Khanh, tắm rửa quả thực dễ dàng, đến Bao Đầu, mới nhà tắm công cộng, thể tắm rửa.
Trong cái túi xách Phó Hồng Tuyết đưa cho Mạnh Tiểu Tĩnh đựng mấy cái áo sơ mi mới, quần giữ nhiệt, tất mới, còn xà phòng thơm và đồ dùng vệ sinh.
Hai cô gái bây giờ cũng sạch sẽ gọn gàng, càng thêm xinh xắn.
Bọn họ chỉnh đốn ở Bao Đầu một ngày, ở thêm một đêm, ngày hôm cuối cùng cũng thuận lợi lên tàu hỏa Kinh Thị.
Hai giờ rưỡi chiều, tàu hỏa đúng giờ xuất phát, đây là ga xuất phát.
Nhị Trân và Mạnh Tiểu Tĩnh cửa sổ xe trong lòng thật sự phập phồng.
Nhị Trân là nhớ nhà, nhớ .
Mạnh Tiểu Tĩnh là chua xót, cô nhà và nhà chẳng khác gì , cô độc nơi nương tựa, hận thể sớm ngày rời , đến Cảng Thành bắt đầu cuộc đời mới.
cô cũng nhớ Tứ Cửu Thành cũ, dù đây là nơi cô lớn lên, nếu bố bệnh nặng, mất sớm như thì .
Còn Ngũ T.ử và Sơn Oa, thì là tràn đầy mới lạ.
Hai đứa trẻ Thiểm Bắc bọn họ, cả đời từng đến Kinh Thị, từng xem Thiên An Môn .
Lần thì , khi còn ở Kinh Thị một thời gian, thể dạo chơi thỏa thích, chắc chắn là tràn đầy hưng phấn.
Ban đêm, những khác đều ngủ , Nhị Trân tỉnh táo, ngủ.
Phó Hồng Tuyết dùng ca tráng men pha một ca sữa bột, bên trong pha nước giếng Linh Tuyền, bảo cô uống chút.
Nhị Trân ngửi mùi sữa bột thơm phức, về chuyện ba đứa sinh ba trong nhà hồi nhỏ uống sữa bột, cô và Tiểu Trân ở bên cạnh ngửi mùi.
Kết quả bà nội pha cho hai chị em hai bát, của Tiểu Trân là nửa bát, của cô là một bát.
Cô kể những hồi ức , khóe miệng bất giác nở nụ , tràn đầy cảm giác hạnh phúc.
Nói lúc đó đều mười bốn , còn bà nội đút sữa bột uống!
Chắc nhà ai như nữa.
Phó Hồng Tuyết thầm nghĩ trong lòng, Bành Lị đúng là , vị lão nhân gia nên báo đáp .
Có điều bà bây giờ con cháu đầy đàn, coi như hạnh phúc .
Lại qua hai năm nữa, con của Vĩnh Thành và Đại Trân lượt đời, đó chính là tứ đại đồng đường.
Bây giờ giải quyết xong tâm bệnh của bà, chuyện của Nhị Trân, thứ sẽ hảo.
Cô chỉ thầm nghĩ Nhị Trân về nhà, chắc chắn sẽ thông báo con ruột, đả kích .
Không ngờ, đột nhiên Nhị Trân đổi giọng, nghiêng mặt Phó Hồng Tuyết, khẽ .
"Chị Hồng Tuyết, em cho chị một bí mật, chuyện em chỉ với Tiểu Tĩnh... Em thực con gái ruột của bố ."
"... Chị xem, em xinh bằng Đại Trân, cũng cao bằng chị , Tiểu Trân đều cao hơn em ."
Phó Hồng Tuyết lập tức ngẩn , nên gì.
Cô là chuyện, an ủi nghĩ nhiều cũng , thừa nhận sự thật cũng ... đành Nhị Trân tiếp tục kể.
Nhị Trân đôi mắt lấp lánh ánh sáng tinh quái: "Chị đoán xem em thế nào?"
"... Chính là em sinh ba, truyền một túi m.á.u, chuyện với trong phòng bệnh về những cái ."
"... Em đưa cơm cho , thấy là nhóm m.á.u O, lúc đó đầu óc em ong lên."
"... Bố em cũng là nhóm m.á.u O mà, một đồng nghiệp đồn công an bắt tội phạm thương, bố còn hiến m.á.u, về nhà , em nhớ."
Nhị Trân đến đây, khẽ một cái.
"Chị Hồng Tuyết, năm mười hai tuổi em từng mổ ruột thừa, là nhóm m.á.u A... Nếu bố đều là nhóm m.á.u O, chắc chắn sinh đứa con nhóm m.á.u như em!"
"Mẹ Tiểu Tĩnh là ở khoa chuyên trách xét nghiệm m.á.u bệnh viện Hiệp Hòa, những cái đều là Tiểu Tĩnh kể cho em."