Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 21: Lời Lẽ Dọa Người

Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:51:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời Ôn Thanh Nhã và hiệu trưởng Hồng kinh ngạc.

 

“Hi Hi, chuyên ngành quân y khó lắm, hơn nữa vóc dáng của con chịu khổ .” Chịu khổ là một chuyện, Ôn Thanh Nhã căn bản nỡ để cô chịu chút khổ nào.

 

Hiệu trưởng Hồng cũng sắc mặt, “ bạn học Thẩm, tuy chúng cũng hợp tác hai chiều với quân đội, nhưng quân y cho cùng vẫn dính đến chữ quân của lính, chỉ học lâm sàng y học, mà còn nhiều thứ khác học, ví dụ như điều cơ bản nhất, kiểm tra thể năng qua, kể đến những thứ như kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã.”

 

Đối với Thẩm Hi max cấp kinh nghiệm mà , cô rõ.

 

khiêm tốn, tuần tự nhi tiến.

 

“Con , con đều tìm hiểu qua, con chỉ thử xem .” Thái độ của Thẩm Hi kiên quyết, “Nếu hiệu trưởng Hồng cảm thấy khó xử, thể tìm giáo viên chuyên ngành quân y đề cho con, con thể tham gia kỳ thi .”

 

“Chuyện …” Hiệu trưởng Hồng thấy cô kiên quyết như , lặng lẽ Thẩm phu nhân.

 

Nhìn sắc mặt của Thẩm phu nhân, bà chắc chắn đồng ý.

 

Kết quả Thẩm phu nhân : “Lão Hồng, nếu khó xử thì cứ sắp xếp theo ý của nó .”

 

Hiệu trưởng Hồng , lập tức cảm thấy khó xử nữa.

 

“Chuyên ngành quân y của chúng hiện tại chỉ một lớp, vì học khá nhiều, chương trình cũng nhiều, tiến độ cũng nhanh, sắp xếp bạn học Thẩm , nếu theo kịp sẽ sắp xếp .” Hiệu trưởng Hồng .

 

“Được .” Ôn Thanh Nhã tủm tỉm, “Vừa hôm nay cả của con bé cũng đến, lát nữa ông tìm dẫn Thẩm Khởi dạo một vòng, xem thiếu thiết cơ sở vật chất gì , để Thẩm Khởi ghi nhớ.”

 

Hiệu trưởng Hồng , lập tức vui mặt.

 

Đừng bạn học Thẩm chuyên ngành quân y, chuyên ngành nào ông cũng đưa !

 

Thẩm Hi thấy sự lợi hại của năng lực đồng tiền, cô cảm thấy thật may mắn, ở thập niên 80 vật chất lạc hậu, một đôi bố siêu giàu, cần lo lắng vất vả vì cuộc sống.

 

Đã đến báo danh thì đó còn ít việc , ví dụ như gặp giáo viên, nhận sách giáo khoa…

 

Có hiệu trưởng Hồng ở đây, những chuyện chỉ là một câu .

 

Rất nhanh, chủ nhiệm lớp chuyên ngành quân y đến.

 

Chủ nhiệm lớp họ Tống, một đàn ông ba mươi tuổi, cằm cố ý để một vòng râu quai nón, hình vạm vỡ, khí chất đàn ông.

 

“Chào thầy Tống, em tên là Thẩm Hi.”

 

Thẩm Hi chủ động chào hỏi.

 

Tống Kiến Minh gì, mà cô từ xuống một lượt.

 

Thẩm Hi cảm thấy, vị thầy Tống dường như hài lòng với cô lắm.

 

Hiệu trưởng Hồng ho nhẹ một tiếng, “Thầy Tống, bạn học Thẩm ham học, chỉ hứng thú sâu sắc với việc học y, mà còn hướng về cuộc sống quân đội.”

 

Tống Kiến Minh “ừ” một tiếng, ông quen Ôn Thanh Nhã, gia đình lớn ở tỉnh thành, thiếu tiền.

 

thích học sinh nhét bằng quan hệ, nhưng vẫn nể mặt nhà họ Thẩm.

 

Nói khó một chút, nịnh bợ nhà họ Thẩm, chừng thể nhận một khoản kinh phí nghiên cứu nhỏ.

 

“Trước đây tìm hiểu về chuyên ngành ?” Tống Kiến Minh đổi tâm thái, hỏi Thẩm Hi.

 

Thẩm Hi gật đầu, “Tìm hiểu một chút ạ.”

 

“Một chút là bao nhiêu?”

 

Giọng điệu chút dọa .

 

Thẩm Hi , “Hay là thầy Tống cho em một bộ đề cơ bản?”

 

Tống Kiến Minh chút bất ngờ với câu trả lời của cô, đặc biệt là khi thấy ánh sáng lóe lên trong mắt cô.

 

“Được, theo .” Nói xong, Tống Kiến Minh khỏi phòng hiệu trưởng.

 

Thẩm Hi theo, nghĩ đến Ôn Thanh Nhã vẫn còn ở đây.

 

“Đi , ở đây đợi con.” Ôn Thanh Nhã xua tay, phát hiện cô thật sự thích chuyên ngành .

 

Vào văn phòng giáo viên, trong văn phòng còn các giáo viên khác, đều tò mò sang.

 

Thẩm Hi xuống một chiếc bàn trống, đó thầy Tống lấy một bộ đề đặt mặt cô.

 

“Cần bao nhiêu thời gian?” Tống Kiến Minh hỏi.

 

Thẩm Hi liếc qua lượng câu hỏi, “Nửa tiếng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-21-loi-le-doa-nguoi.html.]

Tống Kiến Minh một nữa bất ngờ, cũng thêm gì.

 

Có thể thấy, thầy Tống cố ý khó cô, bộ đề đưa là giải phẫu học cơ bản nhất.

 

Người học qua chắc chắn sẽ thấy xa lạ, nhưng đối với cô, dễ như trở bàn tay.

 

“Đây là bạn học mới chuyển đến lớp các ?”

 

Các giáo viên khác đang bài ở góc phòng, nhịn mà đến hóng chuyện.

 

“Lão Tống, ông đào về ?”

 

Tống Kiến Minh gì.

 

“Sao thấy giống như nhét lớp lão Tống thế nhỉ? Quan hệ nhà nào ?”

 

“Sao thể, lão Tống là thế nào các còn ? Kỷ luật nghiêm minh! Sao thể vì đồng tiền mà cúi lưng, lão Tống?”

 

Lão Tống liếc một cái lạnh lùng khiến các giáo viên im bặt.

 

Nửa tiếng , Thẩm Hi nộp bài.

 

Tống Kiến Minh chấm bài ngay mặt cô, tuy ông biểu cảm gì, nhưng trong lòng dấy lên sóng gió.

 

Ông thật sự xem thường cô con gái nhà họ Thẩm .

 

Theo ông , Thẩm Hi đây ở trường từng tiếp xúc với những thứ , với một trang giấy trắng như cô, thể bộ đề đến mức … là một nhân tài thể mài giũa.

 

Chấm xong, ông hỏi: “Trước đây học qua?”

 

“Tự học tính ạ?” Thẩm Hi chớp mắt.

 

Tự học mà thể đạt đến trình độ , cũng lợi hại.

 

Chỉ là…

 

Thẩm Hi thấy ông từ đầu đến chân một lượt, đoán suy nghĩ trong lòng ông .

 

Cô cong tay lên , “Thầy Tống yên tâm, em sẽ tăng cường rèn luyện, để thể năng của tăng lên!”

 

Tống Kiến Minh “ừ” một tiếng, cất bài thi , tìm thời khóa biểu đưa cho cô.

 

“Cảm ơn thầy Tống!” Thẩm Hi kích động nhận lấy, cuối cùng cũng quỹ đạo !

 

Lo xong việc ở trường, Ôn Thanh Nhã vui vì tối nay con gái ở nhà, hơn nữa tiệc rượu hai nhà định cũng chỉ còn mấy ngày nữa.

 

Chỉ một điều Ôn Thanh Nhã lo lắng, đó là hôm nay Thẩm Ánh Chi xuất viện.

 

Sớm , để Thẩm Ánh Chi ở bệnh viện thêm một ngày.

 

Thẩm Khởi đưa họ về nhà họ Thẩm , gần đây bố Thẩm mới mở một nhà máy lớn, đều bận.

 

Thẩm Bạch sắp xếp cho Thẩm Ánh Chi xong xuống lầu, thấy Thẩm Hi theo về nhà, vẻ mặt lúng túng.

 

“Anh hai.”

 

Thẩm Hi rộng lượng chào hỏi, đó cô với Ôn Thanh Nhã sẽ thỏa hiệp một bước, .

 

“Hôm nay em về?” Nể mặt , Thẩm Bạch cực kỳ tự nhiên quan tâm một câu.

 

Rõ ràng là quan tâm, nhưng trong tai thành cố ý, “Con cái gì thế? Đây là nhà của Hi Hi, nó về lúc nào thì về lúc đó, cần con đồng ý ?”

 

Thẩm Bạch nhận thua, “Mẹ, con ý đó, con, con cũng là quan tâm em .”

 

“Bây giờ quan tâm , đây gì?” Ôn Thanh Nhã túm lấy mắng một trận.

 

Đáng đời.

 

Thẩm Hi lên lầu về phòng, cô sắp học , chuẩn cho .

 

lên lầu, Thẩm Ánh Chi chống nạng từ phòng , đối mặt với cô.

 

Đừng thấy Thẩm Ánh Chi t.a.i n.ạ.n xe viện mấy ngày, mấy ngày nay nuôi dưỡng đến mức xinh mơn mởn, còn tưởng hưởng phúc.

 

“Chị.”

 

Thẩm Ánh Chi lên tiếng gọi cô.

 

Thẩm Hi nhướng mày, chống nạng, bộ dạng đáng thương nhảy tới.

 

 

Loading...