Xuyên Không 80: Mẹ Đơn Thân Làm Giàu, Thủ Trưởng Mau Tránh ! - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-05-08 08:44:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự thất bại của Dương nữ sĩ và sự hèn hạ của Tô Uyển Thanh

Lão Lý cũng kinh ngạc, vội vàng : “Vâng , hiểu .” Ông còn về hưu thuận lợi mà.

Sau đó Nhiếp lão thái thái chậm rãi dậy, Nhiếp Kỳ vội vàng bước lên đỡ bà. Nhiếp lão thái thái cháu dâu tương lai đang ngây , chút vẻ ghét bỏ: “Sau loại như thế , ngay cả cửa cũng đừng cho .” Nói ai thì cần cũng .

Khương Y:!! Bà lão quá uy vũ.

Dương nữ sĩ còn chút phục nhưng lão Lý kéo . “Cháu , e là bác cũng bảo vệ cháu ...”

Hiệu trưởng Ôn vẫn ngơ ngác đó. là ai, đang ở , xảy chuyện gì ? Mối quan hệ ông chuẩn sử dụng cần dùng đến. Bà lão một chiến cả đám, vài câu giải quyết xong xuôi!

Nhiếp lão thái thái vị hiệu trưởng ngốc nghếch , chút lo lắng: “Quân lệnh trạng 35% vẫn đổi nhé, thời gian ngẩn thì chi bằng nghĩ xem để thành .”

Tô Uyển Thanh vốn định xem trò của Khương Y bên ngoài cửa sổ kính, móng tay bấm sâu da thịt. Bà lão đó là ai? Vận may của Khương Y tại như chứ. Trước đây là Lục lão thái thái, bây giờ là bà lão . Nhìn mày mắt đó, cô mơ hồ cảm giác quen thuộc. Cô về phía Nhiếp Xán và Tiểu Quả Thực...

“Họ Tô , xem đủ ?” Phan Cường giơ nắm đ.ấ.m mặt cô . Anh thường đ.á.n.h phụ nữ, trừ những đặc biệt đáng đ.á.n.h.

Tô Uyển Thanh giật : “Anh gì?”

hỏi cô gì thì ?” Ánh mắt Phan Cường chút hung dữ như g.i.ế.c , “Cô sớm muộn gì cũng sẽ báo ứng thôi.”

Báo ứng ? Tô Uyển Thanh tin. Ngược , sẽ sống . Khóe miệng cô lóe lên một nụ lạnh thì đột nhiên một cây chổi đ.á.n.h tới. Cô hét lên một tiếng né sang một bên, liền thấy Khương Y đang trừng mắt , vẻ mặt như mụ xoa.

Khương Y cũng là lúc Phan Cường ngoài mới thấy Tô Uyển Thanh: “Cô còn dám đến đây ?”

“Tại dám? Khương Y, cô bản lĩnh gì chứ, chỉ là may mắn giúp đỡ mà thôi.”

Khương Y cố ý thăm dò cô : “ , may mắn giúp, còn cô thì ? Anh trai cô , cô cô đơn lẻ loi, chỉ một bà già thôi.”

“Ai , còn đại—” Tô Uyển Thanh dừng , “ còn Vân Tiêu nữa. Cô tại ngang qua đây ? Vì Vân Tiêu tin Tiểu Diệp bệnh viện lo lắng vô cùng, đến thăm nó ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-286.html.]

Khương Y thầm nghĩ, lắm, hai các thành một đôi thì thật với Khâu Hiểu. Đồng thời cô cũng mừng vì sống một , nếu thật sự buồn nôn ói. Cô lạnh: “Thủ đoạn của cô chỉ một chiêu thôi ? Lúc nào cũng lợi dụng con , con của cô cũng thật đáng thương.”

“Hừ, cần cô thương hại ? Lo cho bản .” Tô Uyển Thanh sửa quần áo, giọng điệu còn chút đắc ý, “ lãng phí thời gian với cô nữa, Vân Tiêu chắc cũng sắp đến .”

Nga

Sau khi Tô Uyển Thanh , ánh mắt Khương Y tối . Cô phủ nhận việc lợi dụng con cái, lẽ đây Tôn Diệp thường xuyên bệnh thật sự là do cô cố ý hại. Vì Lục Vân Tiêu, cô thật sự mất hết lý trí. Khương Y gọi A Hồng đến: “Tiếp tục theo dõi cô cho .” Tiếc thật, cha của Tôn Hiểu Phong vẫn đến. Nếu thực hiện kế hoạch đó sớm hơn .

Bên , Tô Uyển Thanh ở bên đường đợi thêm nửa tiếng nữa. Đột nhiên thấy chiếc xe Jeep quen thuộc đến, cô vội vàng tới chặn xe . Chỉ là—

“Sao ?”

Dương Vân Bằng hạ cửa sổ xe xuống, chút kiên nhẫn: “Vân Tiêu đột nhiên chính ủy gọi , tiện đường về nhà nên đến thăm Tôn Diệp, lên xe .” Dương Vân Bằng đoán chắc là Lục Vân Tiêu đột nhiên đến nữa. Có lẽ là vì sắp đến ngày giỗ của Hiểu Phong nên tránh mặt? Sớm hơn thế ? Không đến cũng , Dương Vân Bằng cũng thấy em tiếp tục dây dưa với vợ góa của đồng đội, tự hủy hoại tiền đồ.

Tô Uyển Thanh thất vọng, đành lên xe: “Gần đây thật sự bận như ?”

, nổi tiếng là việc liều mạng mà.” Dương Vân Bằng tiết lộ quá nhiều. Đến bệnh viện, vài câu với đứa bé, bảo nó dũng cảm lời , đưa cho nó một trăm đồng: “Đây là tấm lòng của Vân Tiêu.”

Nói xong Dương Vân Bằng định thì Tôn Diệp níu lấy tay áo: “Chú Dương, đừng , cháu ở cùng , cháu ở cùng chú Lục, chú đưa cháu đến nhà chú ?” Tôn Diệp nước mắt nước mũi giàn giụa, bàn chân nhỏ bôi t.h.u.ố.c mỡ đen sì trông đáng thương. Dương Vân Bằng suýt nữa mềm lòng: “Không , cháu con của chú Lục, chỉ thể ở cùng thôi.”

“Cháu chính là con của chú Lục, cháu cháu chính là con của chú mà.”

“Cái gì! Cô—” Dương Vân Bằng Tô Uyển Thanh, thể tin , “Tô Uyển Thanh, cô xứng với Hiểu Phong ?” Người c.h.ế.t mà còn cắm sừng . Đây là loại phụ nữ gì ? Vân Tiêu vì một phụ nữ như mà ly hôn với Khương Y.

Tô Uyển Thanh hổ, nhưng lúc thanh minh. Hiểu lầm thì cứ để họ hiểu lầm . Dương Vân Bằng cũng mới nhận thức của về Tô Uyển Thanh: “Đừng tìm Vân Tiêu nữa, loại phụ nữ như cô chỉ kéo xuống địa ngục thôi.” Anh tức giận bỏ .

Tô Uyển Thanh siết c.h.ặ.t hai tay, vẻ mặt khó coi. Cô cam lòng, thể hại Vân Tiêu chứ, ngược là phúc tinh của mà. Họ nên ở bên mới đúng. Tối nay Lục Vân Tiêu đến, chỉ thể đợi đến ngày giỗ của Hiểu Phong, nhất định sẽ xuất hiện.

Bên , lúc Khương Y sắp ăn xong thì nhận điện thoại của A Hồng, Tô Uyển Thanh gặp Lục Vân Tiêu, đến lẽ là bạn của .

 

 

Loading...