Bữa tiệc đính hôn đầy sóng gió
Nhiếp Xán đặt phòng Hải Yến Lâu của khách sạn Ngọc Đường Xuân Nãn.
Khương Dương, Hứa Thúy Liên cùng nhà họ Khương mặt ở bên trong. Khi thấy Lục lão thái thái và Lục Vân Tiêu bước , nhà họ Khương đều sửng sốt: Chuyện gì thế ? Chẳng lẽ chê đủ náo nhiệt ?
“Tiểu Quả Thực, đây với cụ cố nào.”
“Tiểu Quả Thực, đến chỗ cụ cố .”
Hai bà cụ đồng thời lên tiếng.
Hôm nay Hứa Thúy Liên là lớn nhất, ở vị trí chủ tọa đối diện với cửa . Bên cạnh bà vốn dĩ là Nhiếp nãi nãi, nhưng Nhiếp nãi nãi để Tiểu Quả Thực đó nên chủ động dời sang ghế bên cạnh. Qua đó một chút nữa là Lục nãi nãi, bên cạnh Lục nãi nãi cũng để trống một chỗ dành cho Tiểu Quả Thực.
Mọi một nữa đưa mắt . Tình hình là ? Sao trong khí nồng nặc mùi đao quang kiếm ảnh thế ?
Khương Y cảm thấy bữa cơm còn kinh tâm động phách hơn cả Hồng Môn Yến. Cô thật sự hiểu nổi hai vị lão thái thái đang nghĩ gì.
Chỉ Tiểu Quả Thực là thấy vui vẻ, đôi mắt to tròn đảo quanh một lúc, chợt lóe lên tia sáng: “Con .”
Cậu bé dùng hết sức bình sinh từ thời còn b.ú sữa , bê chiếc ghế nhỏ đặt giữa hai vị cụ cố lên đó. Bên trái là Lục thái nãi nãi, bên là Nhiếp thái nãi nãi, hai chân ngắn ngủn đung đưa, cả hai bên đều bé lấy lòng.
Người lớn mới bài toán lựa chọn, trẻ con là tất cả. Vẻ mặt bé đầy đắc ý, kiểu như “hôm nay con chính là cục cưng nhỏ nhất”. Mọi bé chọc , bầu khí nhờ đó cũng dịu đôi chút.
Nga
Thức ăn dọn lên, bày kín cả một bàn, tinh tế hơn ở lâu nhiều, qua là giá trị nhỏ. Hứa Thúy Liên vốn tính tiết kiệm, lập tức cảm thấy xót ruột, nhưng đồng thời cũng thấy an ủi vì thể thấy nhà họ Nhiếp coi trọng con gái bà đến mức nào.
Nhiếp nãi nãi hài lòng với sự sắp xếp của cháu trai, bà Hứa Thúy Liên: “Bà thông gia, dài bằng ngắn, danh sách sính lễ bà xem qua một chút nhé.”
“Danh sách sính lễ?” Lục lão thái thái và Lục Vân Tiêu đều kinh ngạc.
Danh sách sính lễ bằng giấy đỏ ép kim vô cùng long trọng, chữ bên to, bên cạnh thấy cũng khó.
Tiền sính lễ tám vạn tám?
Còn tivi màu, tủ lạnh, máy giặt, xe đạp cùng các món đồ lớn khác thiếu thứ gì. Ngoài còn một đôi vòng tay long phụng, một đôi khuyên tai ngọc trai, hai thùng rượu Mao Đài, hai sọt thịt lợn...
Lục Vân Tiêu mà chỉ tự chọc mù mắt .
Hứa Thúy Liên thốt lên: “Thế thì nhiều quá!” Trời ạ, con gái bà gả gia đình thế nào ?
Khương Y cũng cảm thấy quá khoa trương: “Bà nội, cho cháu mười mấy vạn tiền lì xì mà? Lần tiền sính lễ thì thôi ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-406.html.]
Sắc mặt Lục Vân Tiêu biến đổi, mười mấy vạn tiền lì xì? Đây rõ ràng là đang trắng trợn chế nhạo . Năm đó Khương Y bỏ học để chăm sóc , Lục nãi nãi chỉ cho một trăm tệ tiền lì xì, đến nhà cầu hôn cũng chỉ tám trăm tệ tiền sính lễ, đó là bộ gia tài của khi .
Anh giống như rạch một nhát d.a.o thật mạnh lòng, đau thấu tim gan.
Thực tế, Nhiếp nãi nãi hề ý chê bai nhà họ Lục nghèo nàn, mà bà chỉ bọn họ thấy nhà họ Nhiếp coi trọng Khương Y đến mức nào. Người mà bọn họ trân trọng, tự khắc sẽ khác cưng chiều như báu vật.
Khương Y hiểu rõ tâm ý đó, trong lòng thấy ấm áp và nặng trĩu tình cảm.
Bất thình lình, từ phía đối diện truyền đến một giọng : “Các thật sự kết hôn?” Lục Vân Tiêu trừng mắt cô và Nhiếp Xán: “ đồng ý.”
Nhiếp Xán còn kịp trả lời, chú hai Nhiếp bên cạnh bốc đồng, nhanh miệng : “Ha ha, cần một thằng chồng cũ như đồng ý cái quái gì? Cậu cứ mở to mắt mà là .” Nhìn cho tức c.h.ế.t luôn.
Sắc mặt Lục Vân Tiêu vô cùng khó coi: “Khương Dương, còn thì , cũng đồng ý? Cậu Nhiếp Xán nghề gì ?”
Khương Dương vẻ mặt ngơ ngác: “Mở hãng xe, ăn buôn bán mà.” Chẳng lẽ Lục Vân Tiêu cũng chuyện gì khác?
Nhiếp Xán bình thản mỉm : “Lục đoàn trưởng nhà ở bờ biển , quản rộng thế?” Ánh mắt ngầm chứa sự cảnh cáo sắc lạnh. Nói xong, về phía Nhiếp lão thái thái: “Bà nội, cháu và Khương Y định đính hôn .”
“Đính hôn?” Nụ của Nhiếp nãi nãi biến mất: “Không là kết hôn luôn ? Thế giống với kế hoạch ban đầu.”
Tất nhiên, bà nhanh hiểu nguyên nhân là gì. Nhiếp nãi nãi thất vọng bao nhiêu thì Lục nãi nãi đắc ý bấy nhiêu, bà cụ họ Lục mỉm : “Ây da, còn tưởng định đưa thiệp cưới cho cơ đấy, hóa chỉ là đính hôn thôi .”
Nhiếp nãi nãi nghẹn họng, sắc mặt chút khó coi. Lục nãi nãi gỡ gạc một ván, thần sắc phức tạp sang Khương Y: “Y Y , sự coi trọng mà bọn họ chính là ngay cả một tờ giấy đăng ký kết hôn giá 2 tệ cũng cho cháu ?”
Nhiếp Xán sững . Trong khí dường như một khoảnh khắc tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lục nãi nãi đang mỉm đắc thắng thì thấy Khương Y lên: “Đây là chuyện chúng cháu bàn bạc kỹ .” Nói xong, cô còn chủ động nắm lấy tay Nhiếp Xán.
Lần đến lượt Lục nãi nãi sững sờ. Lục Vân Tiêu cũng ngẩn . Bàn tay , hơn ba mươi năm qua còn nắm mấy , mà hôm nay Nhiếp Xán nắm đến hai .
Bàn tay to lớn của Nhiếp Xán bao trọn lấy tay Khương Y, khóe miệng nhếch lên đầy khiêu khích: “Thế là gì? Lục đoàn trưởng chịu đựng nổi ?”
Lục Vân Tiêu gắt gao chằm chằm hai bàn tay đang đan .
Thần sắc Khương Y nghiêm túc: “Những đây đều , từng một cuộc hôn nhân hạnh phúc, vì thậm chí nảy sinh sự sợ hãi đối với hôn nhân. Chính Nhiếp Xán giúp bước khỏi bóng tối đó. cảm ơn , thích và nguyện ý gả cho . Tại đây, xin chứng.”
Bàn tay Nhiếp Xán đang nắm tay cô siết c.h.ặ.t , nơi đáy mắt như ngọn lửa đang cuộn trào mãnh liệt.