Xuyên Không 80: Mẹ Đơn Thân Làm Giàu, Thủ Trưởng Mau Tránh ! - Chương 496

Cập nhật lúc: 2026-05-09 18:37:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm sự của Nhiếp Xán

“Không, chỉ một cái thôi.”

Thần sắc Nhiếp Xán u ám: “Năm nào cũng , chỉ từ xa một cái. Xem họ Phó bắt nạt bà , xem đứa con trai mới của bà càng lớn càng khó coi , xem bà sống hạnh phúc . Nếu hạnh phúc, sẽ hả hê nghĩ: Nhìn xem, đây chính là quả báo cho việc bà vứt bỏ con trai.”

Nói nhếch mép với cô: “Anh biến thái ?”

mà, chuyện biến thái hơn nữa cũng .

Trong lòng Khương Y thắt . Tên ngốc , thực sự nghĩ như ? Cô thể tưởng tượng mỗi thấy cảnh tượng một nhà ba hạnh phúc bên , mà loại hạnh phúc liên quan gì đến , thì tâm trạng sẽ .

Đột nhiên cô chút hiểu , tại con lúc . Khương Y vươn tay ôm lấy : “Rồi nữa?”

“Đợi bao nhiêu năm như , cuối cùng, hôm nay thấy trợ lý của họ Phó dẫn một bé gái lên xe. Đứa trẻ đó cao hơn Tiểu Quả Thực nửa cái đầu, khi lên xe, thấy trong xe một , giống như họ Phó.”

Nhiếp Xán nghịch ngón tay cô: “Anh hình như vui cho lắm.”

Giờ phút , Khương Y xót xa cho đến mức thể diễn tả bằng lời. mà, khoan : “Anh gì cơ? Một bé gái?”

Cô nhớ gặp cữu cữu ở . Lúc đó cô ở Cảng Thành, cùng giáo sư hướng dẫn tham gia hội thảo giao lưu học tập của Đại học Hồng Kông, một hôm dạo linh tinh, mua một tờ tuần san giải trí. Trang bìa chính là Phó Thành Đống.

Tuần san giải trí của Cảng Thành mà, đủ kiểu phóng đại, thật thật giả giả, đối với loại cẩu huyết hào môn , cô chỉ cho qua chuyện. Và cùng ngày hôm đó, Phó Thành Đống còn đến Đại học Hồng Kông diễn thuyết nữa. Có một sinh viên hỏi ông về chuyện , ông còn nhẹ nhàng bâng quơ : “Chó săn bắt bóng bắt gió, sẽ khởi kiện tòa.”

Ngay lúc buổi diễn thuyết sắp kết thúc, bên ngoài đột nhiên xông : “Họ Phó , ông đây cho !”

Khương Y ngoài một cái, chỉ thấy khuôn mặt đàn ông lướt qua, nhanh đàn ông đó vệ sĩ kéo . Người đàn ông đó chính là Trương cữu cữu.

Lẽ nào… Khương Y nhất thời cũng gì cho , dù vẫn là chuyện bằng chứng: “Vậy định thế nào?”

“Anh đợi bao nhiêu năm như , chỉ chờ bà gặp xui xẻo, đương nhiên điều tra.” Giọng điệu Nhiếp Xán tản mạn, vẫn đang . Nói cách khác, đó sẽ để Trương Minh Minh .

Anh hôn lên đỉnh đầu cô: “Mau ngủ .”

Khương Y ngủ : “Tết Trung thu em cùng về Bắc Thành thăm nội.” Năm nay Tết Trung thu lễ Quốc khánh hai ngày, chắc sẽ nghỉ ba ngày.

Để học muộn, năm giờ sáng bọn họ xuất phát. Khương Y bế lên, bàn chải đ.á.n.h răng là Nhiếp Xán nhét miệng cô, mặt cũng là Nhiếp Xán lau, quần áo cũng là Nhiếp Xán mặc giúp. Lần đầu tiên, cô chiều chuộng như một nàng công chúa cơm bưng nước rót.

Thực khá là ngại ngùng, nhưng cô chính là động đậy. Nhiếp Xán hầu hạ xong nàng công chúa của , còn một vị tiểu vương t.ử nữa. Bởi vì kịp thời gian, Nhiếp Xán lượt đặt cô và Tiểu Quả Thực trong xe, còn gói cho bọn họ mấy cái bánh bao.

Hai con ngủ khò khò xe. Nhiếp Xán một cái, mỉm . Anh còn đến khu chung cư đón Phan Cường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-496.html.]

Đây là cái thế đạo gì ? Ông chủ xuất phát , vệ sĩ vẫn đến.

Phan Cường và Khương Dao đang ở lầu khu chung cư. Đi Cảng Thành ngang qua một cửa hàng đồng hồ, mua một chiếc tặng Khương Dao. tối qua Hứa Thúy Liên ở đó tiện, tặng , đợi hơn nửa đêm, đến sáng nay Khương Dao mới xuống.

Phan Cường vốn dĩ sắp héo rũ , đột nhiên tưới một gáo nước, lập tức sống : “Tặng em, xem giờ cho tiện.”

Nhìn hai mắt gấu trúc của , Khương Dao lườm một cái: “Anh sẽ ở đây cả đêm chứ, năm giờ sáng gặp ?”

“Anh mà, mới đến thôi.” Cậu dám , chỉ là căn nhà cô ở, cô ở bên trong, là một loại hạnh phúc .

Khương Dao lúc mới thở phào nhẹ nhõm, : “Cảm ơn, .”

Hai im lặng vài giây.

Nga

“Anh…”

“Em…”

Bọn họ đồng thanh , một cái, Khương Dao phụt , tầm mắt rơi xuống miệng . Trong lòng Phan Cường, đột nhiên đập thình thịch. Lẽ nào cô hôn ?

Ngay lúc cái miệng nhỏ nhắn thơm tho của Khương Dao sắp ghé sát , đột nhiên “bíp” một tiếng. Tiếng còi ô tô trong buổi sáng sớm tĩnh lặng đặc biệt lanh lảnh vang dội.

Khương Dao sững , giây tiếp theo mặt đỏ bừng, dùng sức đẩy một cái: “Anh rể và chị em đến , mau .”

Phan Cường hu hu hu. Lão đại đến thật đúng lúc. mà, đây cũng từng phá hỏng chuyện của một , chính là lúc và chị còn đang hiểu lầm . Coi như hòa.

“Vậy đây.” Trong lòng Phan Cường ngứa ngáy, cuối cùng vẫn nhịn , bước lên một bước, hôn chụt một cái thật nhanh lên má cô. Hôn xong, lắp bắp: “Anh sẽ chịu trách nhiệm.”

Quay bỏ chạy. Khương Dao ở phía : “Đồ ngốc.”

Nhiếp Xán bước khỏi ghế lái, liếc một cái: “Làm gì đấy, sắc mặt như đ.í.t khỉ .”

Phan Cường vội vàng về phía ghế , may mà chị ngủ : “Lão đại, hì hì.” Cười đến là bỉ ổi.

Nhiếp Xán buồn , lên ghế phụ, để tránh ảnh hưởng đến phụ nữ và trẻ em ngủ: “Đợi thành nhiệm vụ, cho chuyển chính thức.”

“Thật ạ!” Phan Cường , đây là chỉ việc chuyển chính thức phận của . “Cảm ơn lão đại, em nhất định cúc cung tận tụy đến c.h.ế.t mới thôi.”

 

 

Loading...