Nụ hôn thầm kín và sự trở của Nhiếp Xán
Hứa Thúy Liên lúc mới chịu ngậm miệng, bà nhét một tờ một trăm tệ tay cô, mặt hiện rõ nụ mãn nguyện. Có lẽ kiếp , gia đình họ Khương sẽ vì mà gánh chịu bất hạnh nữa.
Chỉ là nỗi nhớ nhung khi càng đè nén càng trở nên mãnh liệt. Đêm lễ Quốc khánh, công tác về và cố ý ngang qua Tuệ Thành để ghé thăm Sơn Đại. Vì sắp nghỉ lễ nên các sinh viên ai nấy đều hớn hở, thấy Khương Y đang cùng bạn học .
Lục Vân Tiêu vốn định cứ thế rời , nhưng khi chuẩn nổ máy xe thì bạn học của cô tinh mắt gọi lớn: “Khương Y kìa, đằng một chiếc xe Jeep, bạn của trai đến đón ? Cái Trạm gì đó .”
Anh thấy Khương Y tới, nhưng vì rõ bên trong nên cô gõ nhẹ cửa sổ xe. Khi hạ kính xuống, cô trừng to mắt kinh ngạc: “Là ?”
Nhìn biểu cảm của cô, dường như cô đang mong đợi một khác. Là ai chứ?
Anh giả vờ tự nhiên: “Chiến hữu của em trai học ở đây, cùng đến đón em.”
“Ồ, chiến hữu của ?”
“... Cậu đón em trai nên , cũng... chuẩn đây.” Anh nổ máy xe.
Khương Y chỉ gì. Lúc cô định , trong lòng xẹt qua một tia đau nhói lan tỏa khắp cơ thể: “Khương Y!”
Cô ngạc nhiên : “Hả?”
“Cô về Vân Thành ? cũng về, cô thể nhờ xe của .” Thấy cô kịp trả lời, thêm: “Sắc trời lắm, lẽ sắp mưa .”
“Vậy cảm ơn .” Thái độ của cô vẫn xa cách.
Anh xuống xe, mở cửa ghế phụ cho cô. Khoảnh khắc , đột nhiên sợ cô sẽ từ chối hoặc đòi ghế . Dù kiếp cô cũng vô cùng bài xích việc ghế phụ: “Ngồi phía sẽ thoải mái hơn một chút.” May mắn là cô từ chối.
“Cuộc sống đại học vẫn quen chứ?”
“Rất .”
Sau đó, giữa hai còn lời nào dư thừa nữa. Không lâu trời quả nhiên đổ mưa, tiếng mưa rơi tí tách khiến gian trở nên thư giãn hơn. Khi xe khỏi thành phố, Khương Y ngủ từ lúc nào. Anh lặng lẽ giảm tốc độ xe, thỉnh thoảng đầu cô một cái. Anh đột nhiên ước ao đoạn đường vĩnh viễn điểm dừng.
cuối cùng họ vẫn về đến Vân Thành, cô vẫn tỉnh giấc. Lục Vân Tiêu đỗ chiếc xe Jeep cách khu tập thể của Khương Dương vài trăm mét lẳng lặng ngắm cô. Hàng mi cô rủ xuống in bóng dịu dàng, khuôn mặt trắng ngần tĩnh lặng, đôi môi đỏ mọng chu lên đầy vẻ thơ ngây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-642.html.]
Cổ họng khô chát. Anh lấy ấm nước uống mấy ngụm liền nhưng vẫn thấy đỡ. Sự khao khát vô hạn trong lòng là cơn khát mà nước thể giải tỏa . Anh đè nén quá lâu . Sâu thẳm trong lòng mỗi đàn ông đều trú ngụ một con ác quỷ, và cũng ngoại lệ.
Ba mươi năm đó, khi bận rộn với công việc thấy khó chịu lắm, nhưng những đêm khuya thanh vắng, nhớ cô da diết. Nhớ lúc cô mới gả cho , cũng chính là dáng vẻ như bây giờ. Và giờ đây, trở thời điểm cô rực rỡ động lòng nhất. Con ác quỷ trong lòng xúi giục tiến gần cô.
Tim đập thình thịch, khi cúi qua, mu bàn tay chống lưng ghế nổi đầy gân xanh. Môi in lên môi cô. Dây cung trong cơ thể căng c.h.ặ.t, khi chạm sự mềm mại đó, trong đầu như phát một tiếng vang chấn động. Chỉ hai giây , rời . Bí mật , lẽ Khương Y vĩnh viễn sẽ bao giờ .
Một lúc lâu cô mới tỉnh , vẻ mặt mơ màng: “Có ngủ lâu lắm ?”
“Cũng lâu lắm, chỉ là một giấc ngủ dọc đường thôi.”
Cô chút ngại ngùng: “Làm phiền , về đây.”
Nga
Mưa lớn, cô định xuống xe thì Lục Vân Tiêu kéo : “Cầm theo ô .”
“Cảm ơn.” Khi cô nhận lấy chiếc ô, hai trong vài giây, ai gì. Khương Y dời mắt : “Tạm biệt.”
Khi cô lưng , gắt gao theo bóng dáng cô. Anh đang chật vật đến mức nào. Lúc rời , vô tình gương chiếu hậu, đàn ông trong gương hai mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo như một con thú nhốt.
Mùa đông ở Vân Thành thập niên 80 dường như lạnh hơn . Lúc trời bắt đầu đóng sương, Lục Vân Tiêu mua cho bà nội nhiều quần áo giữ ấm, tích trữ gạo ngô và nhờ từ Cảng Thành gửi về các loại t.h.u.ố.c trợ tim, dầu xoa bóp... vốn khó kiếm lúc bấy giờ. Anh còn nhờ mời Lâm di đến chăm sóc bà. Con dâu Lâm di mắc bệnh bạch cầu, bà đang cần tiền nên công việc bảo mẫu giải quyết khó khăn mắt.
Bà nội hỏi: “Cái đứa nhỏ , bà vẫn còn , mời bảo mẫu gì cho tốn kém.” Anh bà xót vất vả. Nhờ chăm chỉ nhiệm vụ, tiền thưởng của cao, còn thăng chức Phó doanh trưởng, còn Doanh trưởng chính là Tôn Hiểu Phong. Lục Vân Tiêu dùng tiền thưởng mua đồ, phần còn đưa hết cho bà nội. Lý Mỹ Trân thấy thì chua xót: “Sao phần?” Anh thèm để ý đến bà .
Lúc ăn Tết, với bà nội: “Bà thể mang gói nhân sâm tặng cho của Khương Y ? Bà cứ là để cảm ơn con gái bà chăm sóc cháu trai bà.”
“Có cháu vẫn còn tình cảm với con bé ? Nếu thì cứ theo đuổi .” Bà nội khó hiểu.
“Không chuyện đó ạ.”
Bà nội hồ nghi thở dài: “Haiz, thật sẽ hời cho trai nhà nào đây.”
Trong lòng thắt , Nhiếp Xán trở về. Vào ngày sinh nhật của Hứa Thúy Liên, Nhiếp Xán cũng mặt. Anh ngóng chuyện từ chỗ Dương Thạc. Dương Thạc vốn ở doanh trại Dương Thành, khi cùng Nhiếp Xán tham gia một nhiệm vụ điều đến Vân Thành, e là Nhiếp Tinh Hoa hoặc Nhiếp Xán bắt đầu nghi ngờ.