"Sảy t.h.a.i ? Tam Hoa sảy t.h.a.i về nhà ? Con còn tưởng nàng về thăm nhà ngoại chứ."
Đại tẩu Hà Quý nhỏ giọng lẩm bẩm, hai hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t một chỗ.
" , nàng gả Bặc gia trấn, nếu sảy t.h.a.i thì cũng nên ở Bặc gia tĩnh dưỡng, về thôn ?"
Mẫu Hà Quý phụ họa lời con dâu cả, cũng là một vẻ mặt trăm đường hiểu nổi.
Hà Quý thấy mẫu và tẩu t.ử như , liền lập tức đem tin tức từ chỗ Hà Truyền Tông kể cho họ một lượt.
Mẫu và đại tẩu Hà Quý xong lời thuật của , cả hai đều khỏi thở dài một hồi.
"Nhị , Tam Hoa cũng là kẻ khổ." Đại tẩu Hà Quý .
Mèo Dịch Truyện
"A Quý, con đừng lo lắng nữa. Nương nhớ Tam Hoa thích ăn canh gà hầm nấm hương, sáng mai nương dậy sẽ hầm ngay, con mang sang cho Tam Hoa."
Mẫu Hà Quý rõ chuyện năm xưa giữa con trai và Hà Tam Hoa vốn luôn là một tâm bệnh của Hà Quý. Chỉ là chuông buộc còn cần tháo, giờ đây buộc chuông trở về, cho cùng cũng là một chuyện .
Chỉ là mấy đồng tiền đồng trong tay Hà Quý, mẫu Hà Quý cảm thấy tức giận, bà là nhỏ mọn như ? Chẳng qua chỉ là chút canh gà, con trai bà đúng thật là coi bà như ngoài .
Nghĩ đến đây, mẫu Hà Quý đưa tay chỉ chỉ mấy đồng tiền trong tay Hà Quý.
"Cầm mấy đồng tiền thối của con về cho lão nương!" Lại còn dám lấy tiền sỉ nhục mẫu ruột, coi thường ai chứ.
Chưa đến việc Tam Hoa năm đó suýt nữa thành con dâu bà, chỉ riêng việc Tam Hoa gặp mẫu như , bà thấy thương xót cho nàng .
"Nương, con..." Hà Quý mẫu mắng như , liền cúi đầu, gò má ửng đỏ.
"Được , con cứ yên tâm ." Mẫu Hà Quý phất tay một cái, liền đuổi Hà Quý .
Bà theo bóng lưng Hà Quý, trong mắt nửa mừng nửa lo: "Cũng nàng trở về rốt cuộc là chuyện chuyện nữa."
Đại tẩu Hà Quý khoác tay bà bà an ủi: "Con thấy dáng vẻ của nhị hơn nhiều. Tam Hoa thể trở về là chuyện . Sau nhị mong đợi , chừng..."
Đại tẩu đoạn khẽ thành tiếng.
"Hiện giờ Kim Lương cũng bản lĩnh, kiếm tiền . Nương cứ yên tâm , cái nhà của chúng sẽ ngày càng hơn. Để lát nữa con với A Tài một tiếng, đợi đến lúc nhị thành , nhất định sẽ chuẩn cho một cái hồng bao thật lớn!"
Người tên A Tài trong miệng đại tẩu chính là trưởng của Hà Quý, Hà Tài.
Mẫu Hà Quý lời con dâu cả, nhịn mà tưởng tượng đến cảnh tượng khi con trai út thành , cũng tự chủ mà nở nụ .
Tuổi già sức yếu , bà mong nhất chính là thấy các con đều yên bề gia thất, con cháu đầy đàn, vui vầy bên gối.
Nguyên bản tưởng rằng đời Hà Quý hết hy vọng, nhưng nay thêm một tia mong manh, tâm tình mẫu Hà Quý cũng nhẹ nhõm ít.
Bà thở dài: "Ta chỉ lo lão bà t.ử khi nào gây chuyện gì nữa ..."
Mẫu Hà Quý lo lắng là phía Mạnh Lan xảy biến cố gì. Nếu năm đó vì Mạnh Lan, con trai bà sớm cưới Hà Tam Hoa .
Hà Quý nghĩ thầm canh gà mẫu nấu, nhưng vẫn luôn tự tay chút gì đó cho Hà Tam Hoa. Chỉ là trời tối muộn, Hà Quý đành tạm thời gác ý định .
Sáng sớm ngày hôm , khi trời hửng sáng, mẫu Hà Quý dậy sớm bận rộn nấu canh gà nấm hương.
Hà Quý cũng nhàn rỗi, nhờ ánh sáng lờ mờ xuyên qua tầng mây từ xa, mò mẫm lên hậu sơn. Hắn nhớ núi mấy cây sơn tra, lúc chắc hẳn là lúc sơn tra chín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-cung-he-thong-sieu-thi-ta-nuoi-dan-con-chau-phan-dien/chuong-72-lac-hoang-nhi-dao-chay-tron-trong-hoang-loan.html.]
Thời còn trẻ, cứ đến mùa thu, cách vài ngày hái một ít quả sơn tra mang tặng cho Hà Tam Hoa. Vị chua chua ngọt ngọt đó cũng là thứ Tam Hoa thích ăn.
Dựa trí nhớ mơ hồ, Hà Quý cuối cùng cũng tìm thấy mấy cây sơn tra đó. Hắn hái đầy hơn nửa sọt mới dừng tay xuống núi, tranh thủ thời gian về, vặn lúc mẫu hầm xong canh gà.
Mẫu Hà Quý tìm một cái vò gốm rửa sạch, đó đổ thịt gà, nấm và nước canh bên trong.
Bà đặt vò canh gà trong giỏ trúc, đặt thêm một cái bát, bên trong đựng bốn năm quả trứng gà luộc chín.
Hà Quý xách giỏ trúc, lưng còn cõng thêm nửa sọt sơn tra, bước chân hăng hái tiến về phía con đường dẫn đến nhà Mạnh Lan.
Con đường tuy Hà Quý nhiều năm qua, nhưng vô cùng quen thuộc. Đã bao nhiêu năm , và Tam Hoa từng vô qua con đường .
Khi đến cửa nhà Mạnh Lan, tim Hà Quý bỗng nhiên đập nhanh liên hồi.
Hắn hít sâu vài để bình phục cảm xúc, đó mới đưa tay gõ vang cánh cửa lớn nhà Mạnh Lan.
"Cộc cộc cộc--"
"Ai đó?"
Bên trong truyền đến một giọng nữ nhi non nớt, đó cánh cửa lớn liền từ bên trong mở .
Hà Quý thấy từ cửa thò một cái đầu nhỏ lông tơ, gương mặt đó cũng khiến thấy quen mắt, mở cửa chính là nữ nhi của Hà Nhị Hoa, Phụ Dẫn Chương.
"A Quý thúc?"
Phụ Dẫn Chương thấy Hà Quý liền lập tức nhận . Đây chính là A Quý thúc mà hôm đó mẫu bảo chào, là bạn thiết từ thuở của mẫu .
Hà Quý mỉm với Phụ Dẫn Chương, khẽ gật đầu: "Dẫn Chương."
Thấy Hà Quý đến, Phụ Dẫn Chương vui mừng, giọng điệu mang theo vài phần hớn hở: "A Quý thúc, thúc tới đây?"
Nghe Phụ Dẫn Chương hỏi, Hà Quý mới lấy từ lưng những thứ mang tới: "Thúc đến đưa chút đồ cho Tam Hoa."
"Ồ ồ, ạ, A Quý thúc đợi một lát, con gọi Tam di ngay." Phụ Dẫn Chương là đồ cho dì ba, liền nhấc chân định chạy gọi Hà Tam Hoa.
Thấy hành động của Phụ Dẫn Chương, Hà Quý trong lòng hoảng hốt, vội vàng ngăn : "Dẫn Chương, con , đừng gọi Tam Hoa."
Phụ Dẫn Chương , tuy trong lòng chút nghi hoặc hiểu vì A Quý thúc cho gọi dì ba , nhưng vẫn ngoan ngoãn thu chân , Hà Quý với ánh mắt dò hỏi.
"Dẫn Chương, con cứ mang những thứ cho dì ba là , dì ba con sức khỏe , cứ để dì trong phòng nghỉ ngơi ."
Nói xong câu , Hà Quý đặt đồ xuống cửa lớn, nhân lúc Phụ Dẫn Chương còn kịp phản ứng, xoay rời .
Hắn gặp Hà Tam Hoa, chỉ là đột nhiên thấy sợ hãi.
Hắn sợ Tam Hoa sẽ trách , trách bao nhiêu năm qua hề đến thăm nàng, trách bản lĩnh, năm xưa thể đưa nàng ...
Hắn đối mặt với Tam Hoa thế nào, năm xưa là một nam nhân vô dụng, giờ đây trở thành một kẻ đào ngũ nhát gan.
Cuối cùng, khi đặt đồ xuống, Hà Quý bỏ chạy trong hoảng loạn.
"Dẫn Chương tỷ, là ai ạ?"
Thấy Phụ Dẫn Chương ở cửa lâu như , Hà Chiêu Đệ cũng chú ý tới động tĩnh phía , nhịn mà lên tiếng hỏi.