Lý Hà Hoa trầm ngâm suy nghĩ một chốc, lên tiếng hỏi cô bé: “Cháu điểm tâm ?”
Cô bé mở to đôi mắt, do dự một lát rụt rè gật đầu: “Cháu ạ. cháu chỉ món điểm tâm bình thường thôi. Cha từng dạy cho cháu món đó, những món khác cháu ạ.”
“Vậy cháu món điểm tâm gì nào?”
“Cháu bánh đậu đỏ ạ.”
Lý Hà Hoa khẽ mỉm . Bánh đậu đỏ , trùng hợp đây cũng là một trong những món điểm tâm mà sạp hàng của nàng đang bày bán. Chẳng cô bé bánh đậu đỏ hồn , thực sự năng khiếu với nghề điểm tâm .
ngặt nỗi hiện tại sạp hàng sẵn dụng cụ và nguyên liệu bánh. Yêu cầu cô bé trổ tài ngay lúc là điều bất khả thi, đành chờ đến khi dọn sạp về nhà mới kiểm tra tay nghề .
Nghĩ , Lý Hà Hoa lên tiếng: “Ta xem tay nghề điểm tâm của hai cháu . hiện tại điều kiện ở sạp cho phép, đành đợi đến chiều khi dọn sạp xong, hai cháu theo về nhà thử. Các cháu đồng ý ?”
Hai đưa mắt , im lặng trao đổi ánh mắt. Một lúc , bé gật đầu ưng thuận: “Được ạ, chúng cháu sẽ chờ dì dọn sạp.”
Lý Hà Hoa gật đầu hài lòng: “Được , từ giờ đến chiều dọn sạp hãy còn sớm. Các cháu cứ về nhà , chờ qua giờ trưa hãy .”
Nghe , bé tịnh vội vã rời . Cậu đưa mắt quanh sạp hàng sang Lý Hà Hoa: “Chúng cháu thể nán đây ạ? Chúng cháu thể phụ dì một tay, việc gì chúng cháu cũng .” Phụ khi còn sống vẫn thường dặn dò, học nghề thì tay chân lanh lẹ, mắt tinh tường. Phải chủ động tìm việc để chứ tịnh ỷ chờ sư phụ sai bảo, nếu thì khó mà thành tài. Giờ đây, hai em vô cùng trân trọng cơ hội , quyết tâm thể hiện bản thật , phép lười biếng. Dẫu cho cuối cùng lão bản nương ưng thuận nhận họ, thì phụ giúp một chút cũng là lẽ đương nhiên.
Lý Hà Hoa ngờ hai đứa trẻ chủ động xin nán phụ giúp. Chuyện chúng nhận vẫn ngã ngũ, nếu cuối cùng nàng chọn chúng, thì những nỗ lực sẽ thành công cốc.
Hai đứa trẻ quả thực chịu thương chịu khó...
Lý Hà Hoa suy tính một lúc, cũng ưng thuận: “Được , hai cháu phụ dọn dẹp bàn ghế nhé. Khách ăn xong thì nhanh tay dọn dẹp để khách mới chỗ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-nang-tru-nuong-chon-thon-que/chuong-182.html.]
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu, bắt chước Đại Hà và Tạ Xa thoăn thoắt dọn dẹp bàn ghế. Thao tác của chúng vô cùng nhanh nhẹn, tỉ mỉ và cẩn thận.
Nhìn bộ dạng chăm chỉ của chúng, Lý Hà Hoa khẽ mỉm hài lòng.
Hai đứa trẻ cứ thế lẽo đẽo theo Lý Hà Hoa phụ việc cho đến tận xế chiều khi sạp hàng dọn dẹp xong xuôi. Suốt thời gian đó, chúng tịnh hề tỏ lười biếng chểnh mảng chỉ vì là tiểu nhị học đồ chính thức của sạp. Thậm chí, thái độ việc của chúng còn nghiêm túc và cần mẫn hơn cả Đại Hà và Tạ Xa.
Lý Hà Hoa thầm nghĩ, dẫu rõ kỹ năng nấu nướng của chúng đến , nhưng chỉ nhân phẩm và tính cần cù thì hai đứa trẻ đáng ngợi khen.
Nếu cô bé thực sự thiên bẩm điểm tâm, thì nàng thể thu nhận cả hai em. Tính tính , cặp quả là một "món hời" hiếm .
Đợi khi khách khứa vãn dần, Lý Hà Hoa đích xuống bếp một suất cơm rưới thịt băm hảo hạng cho , dĩ nhiên là cả phần của hai đứa trẻ. “Nào nào nào, ăn cơm . Chắc ai cũng đói meo nhỉ.”
Đại Hà sung sướng reo hò, bưng ngay bát cơm của lên hì hục ăn ngấu nghiến. Tạ Xa cũng ngoại lệ. Chỉ riêng hai tỷ là vẫn rụt rè dám đụng đũa, ánh mắt thoáng chút lo âu, bồn chồn. Chúng tịnh ngờ rằng lão bản nương rộng rãi thiết đãi chúng một bữa cơm thịnh soạn đến thế. Đây là cơm trắng tinh tươm, còn cả thịt thà đầy ắp. Những kẻ đến xin học việc như chúng cũng ưu ái thưởng thức món ngon vật lạ thế ?
Thấy hai đứa trẻ còn e ngại, Lý Hà Hoa mỉm ấm áp: “Hai đứa mau ăn . Phụ giúp cả buổi trời, chắc bụng đói cồn cào ? Cứ tự nhiên nhé, đừng khách sáo.”
Cặp bát cơm thơm lừng, nuốt nước bọt ừng ực, nhưng vẫn chần chừ dám ăn.
Lý Hà Hoa đành tiến tới, ấn nhẹ vai hai đứa trẻ xuống ghế, nhét đũa tay chúng: “Thôi nào, ngoan ngoãn ăn . Đây là phần thưởng xứng đáng cho công sức hai đứa bỏ phụ giúp hôm nay mà.”
Nghe , hai đứa trẻ mới dám tin đây là sự thật. Chúng siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay, đưa mắt cúi đầu bắt đầu thưởng thức bữa ăn.