Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:22:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiến Bảo

 

Lục Tiểu Hi tỉnh giấc, chỉ cảm thấy cổ họng đau, eo đau, chân đau, chỗ nào cũng đau, quả thực là đau đớn mà vẫn vui sướng.

 

“Tỉnh !” Tạ Vô Ương cũng tỉnh, giọng trầm khàn đầy gợi cảm.

 

“Ừm!” Lục Tiểu Hi chút ngượng ngùng, vùi mặt trong chăn.

 

“Nương t.ử, dậy ?” Đoan Vương phủ hiện tại chủ mẫu, Đoan Vương và Thái thượng hoàng nào nỡ yêu cầu Lục Tiểu Hi sáng sớm dâng cho họ. Việc đại hôn, Thái thượng hoàng dặn dò kỹ lưỡng . Bởi họ cũng sốt ruột dậy.

 

“Dậy thôi!” Lục Tiểu Hi định dậy, miệng ngừng rên rỉ vì đau.

 

Tạ Vô Ương xót xa, liền trực tiếp ôm nàng gian, để nàng tắm suối linh tuyền một lúc, mới thấy khá hơn đôi chút.

 

“Nam Nhạn, trong viện Thế t.ử nhà ngươi vẫn động tĩnh gì ?” Trong hoa sảnh, Đoan Vương cứ mãi cửa, sắp xuyên cả mắt .

 

“Bẩm chủ t.ử, Thế t.ử gia hình như dậy .”

 

“Sốt ruột cái gì chứ, thời gian hai đứa trẻ đều mệt rã rời , cứ để chúng ngủ thêm một lát !” Thái thượng hoàng xong cũng vươn cổ trong viện.

 

“Phải đó, chỉ lo nghĩ đến việc mang thai, cũng xem xét đến sức khỏe của các con chứ!” Phong thần y cũng vô thức cửa.

 

Lục Tiểu Hi ngày nào cũng quanh quẩn bên họ, bỗng nhiên thấy , mới đại hôn, luôn cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó.

 

“Đến !”

 

Lời Nam Nhạn dứt, mấy trong phòng đều bật .

 

Rất nhanh đó, Lục Tiểu Hi và Tạ Vô Ương tay trong tay bước phòng, từng một hành lễ dâng cho họ.

 

Lại thu hoạch một đống hồng bao, Lục Tiểu Hi đang vui vẻ, Đoan Vương sai bưng đến một cái khay đậy vải đỏ.

 

“Phụ vương?” Lục Tiểu Hi còn tưởng là bảo vật gia truyền gì đó, mắt nàng trợn tròn.

 

“Ồ, đây là tất cả chìa khóa của vương phủ, từ hôm nay, vương phủ sẽ giao cho con quản lý.”

 

“Phụ vương, cầu tha cho con dâu!” Xong , là chìa khóa vương phủ, Lục Tiểu Hi liền xụ mặt.

 

“Đừng sợ, quản gia sẽ giúp con!”

 

“Tướng công, mau khuyên nhủ phụ vương !” Lục Tiểu Hi bĩu môi, tủi cầu cứu Tạ Vô Ương.

 

“Phụ vương giao cho nàng là tín nhiệm nàng, huống hồ, việc quản lý nội vụ vương phủ cũng dễ thôi, nàng cứ nhận !” Tạ Vô Ương cưng chiều xoa đầu nương t.ử, cũng nỡ để nàng vất vả, nhưng vương phủ lớn như thể cứ giao cho hạ nhân quản lý mãi .

 

“Đứa trẻ , nhà khác vì vị trí chủ mẫu mà tranh giành đầu rơi m.á.u chảy, nàng còn , ngốc !” Thái thượng hoàng cưng chiều liếc Lục Tiểu Hi một cái.

 

“Vậy, !” Lục Tiểu Hi miễn cưỡng chấp nhận.

 

đó, nàng suýt chút nữa bật .

 

“Tiểu Hi nhi, con mấy cái rương trong viện xem, bên trong đều là sổ sách, lúc rảnh rỗi con dạy họ , Phụ vương thấy cách ghi sổ sách của con , rõ ràng rành mạch.”

 

“Hả? Nhiều như ? Vậy xem đến bao giờ đây?”

 

“Cứ từ từ xem, cần vội!”

 

“Nhắc đến sổ sách Tiểu Hi nha đầu ghi, lão phu thấy, cách ghi sổ sách đó thật sự tệ, , Tiểu Hi thể dạy cho Lận gia gia ?”

 

“Có thể chứ, bảo tướng công sắp xếp các phương pháp ghi sổ thành văn tự , lát nữa bảo mang đến cho ngài.”

 

“Tốt , Lận gia gia xin cảm ơn Tiểu Hi nhi , chỉ là con vì sắp xếp thành văn tự ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-143.html.]

“Vốn dĩ, để Vô Ương đưa cho Hoàng bá bá, để thêm một phần lợi thế triều đình. mà, hiện tại xem hình như cần nữa !”

 

“Cái gì cần nữa?” Hoàng đế nghênh ngang từ ngoài cửa bước .

 

“Ha ha, Hoàng bá bá đến thật đúng lúc a! Ha ha!” Lục Tiểu Hi gượng gạo.

 

Thấy Hoàng thượng đến, trừ Thái thượng hoàng , tất cả đều dậy, chuẩn vấn an Hoàng thượng. Hoàng thượng chỉ khẽ vẫy tay, miễn cho khỏi hành lễ, : “Ừm, trẫm đến xem .”

 

“Hoàng bá bá xin mời an tọa, cháu còn định lát nữa dẫn Tiểu Hi cung thỉnh an đây!”

 

“Biết các ngươi sẽ , trẫm vô sự liền đến đây! , các ngươi đang về phương pháp ghi sổ sách gì đó?”

 

“Hoàng bá bá, đợi một lát, cháu đây liền lấy đến cho xem, Tiểu Hi còn chuẩn những thứ khác cho , cùng xem luôn !”

 

“Tốt a!”

 

Tạ Vô Ương khom cáo lui, về thư phòng.

 

“Phụ hoàng, nhi thần thấy hôm qua uống ít rượu, thể khỏe ?”

 

Mèo Dịch Truyện

“Hắc hắc, vô ngại, hiện tại lắm a!” Thái thượng hoàng nhớ ngày hôm qua, liền vui vẻ thôi. Khi mấy con trai của thành hôn, đều do Lễ bộ lo liệu, chỉ hỏi qua một chút, đến ngày thành hôn, nhiều nhất cũng chỉ là qua nghi lễ.

 

Còn hỷ sự của Tạ Vô Ương, từ đầu đến cuối đều tham gia, tuy bận rộn một chút, nhưng thấy hai đứa trẻ bái thiên địa, tràn đầy cảm giác thành tựu.

 

“Xem Phụ vương hưởng thụ niềm vui thiên luân vô cùng mãn nguyện a!”

 

“Ừm, già , đây thể , nghĩ sớm hoàng lăng cũng hẳn là chuyện . nay mới , những ngày tháng như mỹ diệu đến thế, lão già hiện tại sống còn đủ nữa.”

 

“Vô Ương và Tiểu Hi nhi đều là những đứa trẻ hiếu thuận, Phụ hoàng thật phúc. Đợi nhi thần đến tuổi như , e rằng phúc phận .”

 

“Hoàng bá bá, cháu thương lượng với tướng công , chuẩn xây thêm mấy cái viện ở trang viên, trong đó một cái dành riêng cho . Tuy rằng, vẻ khí phái như cung điện của , nhưng cháu bảo đảm tuyệt đối ấm cúng, nhất định sẽ khiến cảm giác như về nhà. Đợi xây xong, thể tùy ý đến trang viên ở.”

 

Hoàng đế đang nâng chén , tay khẽ dừng . Hai chữ "về nhà" tựa ánh dương ấm áp xua giá lạnh mùa đông, chiếu rọi lòng . Khắp thiên hạ cũng là vương thổ, giang sơn đều là của , nhưng một nơi nào thể khiến an cư một góc. Cung điện nguy nga lộng lẫy, tưởng chừng hùng vĩ khí phái, nhưng chỉ , ngay cả ba ngày nóng nhất, trong cung điện vẫn lạnh lẽo băng giá.

 

“Đứa trẻ ngoan, Hoàng bá bá nhớ kỹ .” Người nhớ kỹ là phần tình nghĩa và sự quan tâm . Mười mấy con của , từng ai nghĩ đến phụ hoàng như cần gì, luôn chỉ từ nhiều hơn.

 

“Hoàng bá bá.” Tạ Vô Ương cầm một xấp giấy, bước .

 

“Ngài xem .”

 

Hoa sảnh khôi phục yên tĩnh, chỉ tiếng giấy lật khe khẽ. Hoàng thượng ban đầu còn đôi chút hồ nghi, nhưng Tạ Vô Ương bắt đầu giải thích từng điều một. Hoàng thượng từ chỗ cau mày, dần dần giãn mày giãn mặt, liên tục gật đầu.

 

“Tốt, lắm. Lát nữa trẫm sẽ giao cho của Hộ Bộ mang nghiên cứu...” Lời còn dứt, mắt Hoàng thượng trừng lớn.

 

“Đây... là...” Hoàng thượng vội vàng tìm bóng dáng Lưu Đức Nhiên, thấy đang cùng Nam Nhạn và bọn họ ở cửa, liền dặn dò một tiếng: “Đức Nhiên, canh giữ cửa cho , những kẻ nhàn rỗi gần!”

 

“Tuân chỉ!” Lưu Đức Nhiên đóng kỹ cửa hoa sảnh, gác ở cửa.

 

Nam Nhạn và Bắc Hạc , liền vội vàng lui sân, đồng thời cho lui những hạ nhân đang hầu hạ.

 

“Hoàng , chuyện gì ?”

 

“Ngươi, ngươi mau xem giúp trẫm, đây là thứ trẫm đang nghĩ tới .”

 

Đoan Vương với vẻ mặt ngưng trọng nhận lấy bản vẽ, nhanh, vẻ mặt ngưng trọng mặt dần phai nhạt, đó là một vẻ hân hoan.

 

“Đây là vật đó, Hoàng . Thiết kỵ Đại Ninh nếu thể trang cung tên như thế , tất sẽ bách chiến bách thắng.”

 

“Thật ?” Giọng Hoàng thượng run rẩy đôi chút. Dù hiện tại chiến sự, nhưng đạo lý cư an tư nguy là bài học bắt buộc của một đế vương.

 

“Thật!”

 

 

Loading...