Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:23:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cách xa ngàn dặm ở Yên Đô thành, Kiêu Vương đang nghi hoặc một đống than đen mà ám vệ mang về.

 

“Ngươi lặp lời cho bổn vương một nữa!”

 

“Bẩm Vương gia, những phái Tê Hà Sơn, chỉ còn hai thuộc hạ, Chu Tước đại nhân bảo chúng thuộc hạ mang... bọn họ về, tiện thể gửi cho ngài một lời nhắn, , tay của ngài... vươn quá dài .”

 

“Rầm!” Một chén rơi mạnh xuống đất.

 

“Các ngươi chạy ngừng nghỉ mười mấy ngày, chỉ mang về cho bổn vương một đống thứ , còn lão đạo sĩ ?”

 

“Bẩm Vương gia, , Chu Tước đại nhân cứu ạ.”

 

“Rồi nữa?” Trán Chiến Bắc Kiêu nổi gân xanh, ngón tay cũng bóp ken két.

 

“Rồi, Chu Tước đại nhân, phất tay một cái, liền ném đống than đen cho chúng thuộc hạ.”

 

“Phất tay một cái? Y chỉ là một con chim ?”

 

“Khi y xuất hiện quả thật là một con chim, nhưng chớp mắt liền biến thành .”

 

Khuôn mặt vốn đang giận dữ bỗng ngẩn trong khoảnh khắc, nhanh đó tràn đầy sự âm u.

 

Chiến Bắc Kiêu tuy tức giận, nhưng y cũng , Chu Tước là tồn tại mà y thể đối kháng, cũng y thể sai khiến, y chỉ bắt lão đạo sĩ về, tìm hiểu thêm về Chu Tước, nhưng ngờ, vì thế mà đắc tội với Chu Tước đại nhân.

 

Gió đêm se lạnh, trăng sáng thưa, biên giới phía Tây Nam của Đại Ninh Quốc, xuất hiện một chiếc xe ngựa rộng rãi và chắc chắn, hai con tuấn mã kéo xe, cao lớn vạm vỡ, oai phong phi phàm, còn trong khoang xe, hai bóng dáng đang quấn quýt ngừng.

 

Không qua bao lâu, những âm thanh ái mới dần dần tĩnh lặng.

 

“Tạ Vô Ương, đây phát hiện , ... như .” Lục Tiểu Hi mặt đỏ bừng, khóe mắt ướt át, giọng khàn.

 

“Sao cơ?”

 

Lục Tiểu Hi cố ý nâng cao giọng: “Thật hổ!”

 

“Nương t.ử...” Tạ Vô Ương vùi đầu hõm cổ Lục Tiểu Hi.

 

“Tránh !” Lục Tiểu Hi đẩy y , nhưng giờ mềm nhũn cả .

 

“Ôm thêm một lát , đến quân doanh thì thể ôm nữa.” Tạ Vô Ương tủi lầm bầm một tiếng.

 

Lục Tiểu Hi thở dài một , xong , nàng Tạ Vô Ương nắm thóp . Rõ ràng trong lòng nàng rõ Tạ Vô Ương đang giả vờ đáng thương, nhưng còn cách nào, phu quân của , nàng cưng chiều, lẽ nào chờ khác cưng chiều ?

 

“Thi xong trạng nguyên, còn gì cần thi nữa , cứ thi tiếp , cũng tiện nghỉ ngơi.”

 

“Nương t.ử mệt ? Vi phu giúp nàng xoa eo!”

 

“Không , chính là thấy !” Lục Tiểu Hi giờ đây hoài niệm sâu sắc thời gian bế quan ôn thi.

 

“Nương t.ử qua sông đoạn cầu thế?”

 

“Ta đoạn cầu? Đoạn cầu gì cơ?”

 

“Dùng xong , liền thấy nữa!”

 

Lục Tiểu Hi tức đến bật : “Giữa chúng , rốt cuộc là ai dùng ai?”

 

“Này, nương t.ử, chúng sắp tới nơi ?” Tạ Vô Ương vội vã túm lấy y phục, mặc vội vàng vài ba cái chui khỏi xe ngựa.

Mèo Dịch Truyện

 

“Hừ! Nam nhân giờ trở nên như chứ.”

 

Bên ngoài xe ngựa, Tạ Vô Ương cong môi khẽ, đúng , trở nên như thế !

 

“Nương t.ử, chúng sắp đến !”

 

“Ồ!” Lục Tiểu Hi xoa xoa cái lưng đau nhức, cũng dậy.

 

Trong quân doanh, đèn đuốc sáng trưng, từng đội lính tuần tra liên tục.

 

“Ai đó!” Mấy binh sĩ gác cổng cầm trường thương hướng về phía xe ngựa hỏi.

 

“Đoan Vương Thế t.ử, cùng thê t.ử đến bái kiến nhạc phụ Định An Hầu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-148.html.]

“A, là Thế t.ử, mau bẩm báo Tướng quân.” Một nhận lệnh, liền trong cửa lớn, cưỡi một con ngựa chạy thẳng trong quân doanh.

 

“Thế t.ử, cuối cùng cũng mong ngài đến , Tướng quân chúng đang mong ngài và Đại tiểu thư… Ồ, đúng, là Thế t.ử phi đấy!” Binh sĩ gác cổng quen Tạ Vô Ương và Lục Tiểu Hi, dám để họ tự tiện quân doanh.

 

“Trên đường chút trì hoãn!”

 

Chẳng mấy chốc, từ bên trong cửa lớn truyền đến một trận vó ngựa dồn dập, âm thanh vẻ ít đang đến.

 

“Nữ nhi, nữ nhi ngoan của phụ đến !”

 

Lục Tiểu Hi lúc mới thò đầu khỏi xe ngựa: “Cha! Con ở đây !”

 

“Ai da, nữ nhi ngoan của , cuối cùng các con cũng đến !”

 

Tạ Vô Ương đỡ Lục Tiểu Hi xuống xe ngựa, vội vàng cúi hành lễ: “Nhạc phụ!”

 

“Hiền tế, bản tướng… con rể của , giỏi lắm!” Tần Tranh vỗ vỗ vai Tạ Vô Ương.

 

“Muội !”

 

“Tẩu t.ử!”

 

“Ca ca, A Tiêu, cũng đến ?”

 

“Là Hoàng thượng cho chúng đến! Còn Hà Phong và Lâm Sơn nữa.”

 

“Vì ?”

 

“Hiện giờ chúng đ.á.n.h bại tất cả đối thủ trong Võ học viện, Hoàng thượng thấy thành tích của chúng , liền cho ba chúng đến quân doanh rèn luyện.”

 

“Ca ca, còn thì ?”

 

“Hoàng thượng để cùng ở bên phụ , nhân tiện giúp đỡ .”

 

“Quả nhiên, vẫn là Hoàng bá bá suy nghĩ chu đáo.”

 

Mấy trò chuyện, Tần Tranh gặp ai cũng khoe rằng con gái và con rể đến , tiếng vang trời đừng hỏi bao nhiêu khoa trương, may mà binh sĩ trong quân doanh vẫn đến giờ ngủ, nếu chắc chắn sẽ đ.á.n.h thức hết.

 

“Cha, thu liễm chút !”

 

“Sợ gì, cho bọn chúng một tiếng, để chúng nó ghen tị.”

 

“Đại tiểu thư, cô gia vất vả đường!” Trần Tư cùng mấy phó tướng từ bên khác tới, khi gọi Đại tiểu thư, còn cố ý nâng cao âm lượng thêm mấy phần.

 

Lục Tiểu Hi liếc mắt cha nàng, cái kẻ thích khoe mẽ , cần hỏi cũng , chắc chắn là do cha nàng dặn dò.

 

Trở về đại trướng, Tần Tranh hớn hở giới thiệu tất cả , đặc biệt nhấn mạnh con gái nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện đến mức nào, con rể nàng học vấn giỏi giang , thậm chí còn trọng điểm nhấn mạnh chuyện lục nguyên cập . Đến tận nửa đêm, buổi gặp mặt mới kết thúc.

 

Lục Tiểu Hi và Tạ Vô Ương sắp xếp ở một doanh trướng gần Tần Tranh nhất, bên trong những vật dụng cần thiết hàng ngày đều đầy đủ, cha nàng còn quên mua nhiều quần áo giày dép cho con gái và con rể, Lục Tiểu Hi hiếm khi khen ngợi cha .

 

Sáng sớm hôm , Lục Tiểu Hi tiếng hò reo luyện binh thao trường đ.á.n.h thức.

 

“Phu quân, mau dậy, chúng xem họ thao luyện!”

 

“Không , binh sĩ thao luyện phép xem.”

 

“Vì ?”

 

“Chính là cái gọi là cơ mật quốc gia mà nàng từng đó!”

 

“Thôi , chúng dạo xung quanh cũng chứ!”

 

Từ khi nhận thánh chỉ của Hoàng thượng cho phép họ xuôi nam, họ luôn chỉ hai , lâu náo nhiệt như , Chu Tước đưa họ đến Bắc Minh, họ cơ bản là luôn ở Hồng Vũ Sơn, vốn dĩ khi xuất phát, Lục Tiểu Hi còn định kế hoạch tuyên truyền về Chu Tước thế nào để mục tiêu của họ chú ý.

 

Ai ngờ, Tạ Vô Ương chỉ cho Chu Tước dẫn Đại Phì ngoài dạo một vòng, những mang về một cô vợ cho Đại Phì, mà hiệu ứng quảng cáo cũng đến bất ngờ, mặc dù thời gian dài, nhưng việc đều diễn suôn sẻ theo kế hoạch.

 

“Nương t.ử, dắt ngựa, nàng đợi ở cửa doanh trướng!”

 

“Được!”

 

Chẳng mấy chốc, bên ngoài trướng vang lên tiếng .

 

Lục Tiểu Hi khóe miệng giật giật, khó trách đường, Tạ Vô Ương ngừng trêu chọc nàng, hóa những cái lều ở đây cách âm chút nào, đêm qua nàng quá mệt, ngủ cũng tương đối say nên cảm nhận , nhưng giờ nàng cảm thấy như đang hàng vạn vây xem, xem buổi tối ngủ vẫn gian, nhưng như , lo khác phát hiện họ trong lều.

Loading...