Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:20:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bán trẻ con

 

Ngày hôm , Lục Tiểu Hi đến chợ phiên vây kín. Những hôm qua mua thì hôm nay đến chờ từ sớm, những mua hôm qua thì hôm nay đến nữa.

 

“Cô nương, nàng thể thêm cho lão bà t.ử chút nước canh !”

 

đúng, thêm cho thím một ít nữa, canh hầm củ cải cũng ngon!”

 

“Được , đừng vội!” Lục Tiểu Hi đến chợ phiên bắt đầu bận rộn.

 

Chưa đầy một canh giờ, bán hết sạch.

 

“Hết ?”

 

“Ngày mai !”

 

“Ôi chao, vội vàng chạy đến vẫn là muộn !”

 

“Ngài đặt một ít tiền cọc, ngày mai sẽ giữ phần cho ngài!” Khi Cơ Vô Khuyết , y còn liếc Lục Tiểu Hi, thấy tẩu tẩu gật đầu, y đúng.

 

“Lão Tứ quả thật đầu óc ăn đấy!” Lục Tiểu Hi nhận lấy tiền đồng mà Cơ Vô Khuyết đưa, trong ánh mắt y thêm nhiều sự tán thưởng.

 

“Đều là tẩu tẩu dạy !”

 

“Ha, còn học cả nịnh bợ nữa chứ!”

 

“Nương t.ử, đến muộn !” Hôm nay Cơ Vô Ương cưỡi ngựa, mà chạy bộ đến.

 

“Không muộn, chạy gì chứ, xem kìa, đầu đầy mồ hôi!” Lục Tiểu Hi tự nhiên giơ tay dùng ống tay áo lau mồ hôi cho Cơ Vô Ương.

 

Cơ Vô Ương khẽ cúi đầu phối hợp với Lục Tiểu Hi, khóe mắt đuôi mày đều tràn ngập ý .

 

Thu dọn quầy hàng xong, cả nhà đến cửa nhà, đang chuẩn đẩy xe kéo sân thì thấy một giọng hết sức đáng ghét.

 

“Ôi, đây là đại tài t.ử của chúng ?”

 

“Kẻ ăn xin, đúng là âm hồn bất tán!” Lục Tiểu Hi lẩm bẩm một câu, nàng xưa đều khá phong kiến, may mà Đại Ninh Quốc từ xưa đến nay quá nghiêm khắc với nữ t.ử, nhưng những quy tắc cần thì con gái vẫn tuân thủ, đặc biệt là khi ở bên ngoài, nàng giữ gìn đoan trang, để khỏi chê bai, chọc tướng công của nàng.

 

“Không cần để ý đến , một con ch.ó điên thôi!”

 

“Ê, đừng chứ!” Một nam t.ử mặc cẩm y trường bào màu xanh nhạt, ngang nhiên chen giữa hai .

 

Lục Tiểu Hi lúc mới phát hiện, đầu nam t.ử đội một cái khăn buộc đầu màu xanh đậm.

 

Mèo Dịch Truyện

“Phì!” Lục Tiểu Hi nhịn , bật thành tiếng, vội vàng kéo ống tay áo của Cơ Vô Ương, trốn phía .

 

“Vương công t.ử, chuyện gì ?”

 

“Không ngờ đấy, đại tài t.ử của chúng , hứng thú với cái mùi tiền hám lợi ?”

 

“Hắn hứng thú , trong nhà chắc còn gì ăn !”

 

“Hây, đại tài t.ử mua quần áo mới!”

 

“Thật ngờ, sĩ nông công thương, đại tài t.ử cũng lưu lạc đến mức bày hàng bán thịt kho !”

 

“Gia đình Vương công t.ử chẳng lẽ là kinh doanh ? Nói về mùi tiền hám lợi, với gia thế của Vương công t.ử, ai thể hám lợi hơn ngươi!” Cơ Vô Ương vốn cãi vã với bọn họ giữa phố, nhưng bọn họ đằng chân lân đằng đầu.

 

“Ngươi...”

 

“Ngươi cũng xứng sánh vai cùng Vương công t.ử ?”

 

“Tay sai! Sao con cứ một cái miệng để lời chướng tai chứ?” Giọng trong trẻo của Lục Tiểu Hi vang lên từ phía Cơ Vô Ương. Nàng cố gắng hết sức để nhịn .

 

“Phụ nữ lắm lời gì!” Một khác nghiêng đầu Lục Tiểu Hi đang ở phía Cơ Vô Ương.

 

Cơ Vô Ương nghiêng một bước, chắn kín Lục Tiểu Hi.

 

“Đại tài t.ử, chẳng qua chỉ là một nữ nhân thôi, đáng để ngươi bảo vệ kỹ như ?” Vương công t.ử vẻ mặt đầy khinh thường.

 

“Nàng là thê t.ử của , đương nhiên bảo vệ cho , kẻo ch.ó c.ắ.n!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-28.html.]

 

“Chẳng qua chỉ là...”

 

Lục Tiểu Hi thò đầu từ phía Cơ Vô Ương, cắt ngang lời : “Ê, Vương công t.ử, hỏi ngươi, chẳng lẽ cha ngươi sinh ngươi?” Nói xong còn lườm một cái thật dài, để cho ngươi xem thường phụ nữ.

 

“Lời của ngươi là ý gì, bản công t.ử đương nhiên là nương ...” Cuối cùng cũng phản ứng .

 

“Phiền nhường đường!” Cơ Vô Ương kéo Lục Tiểu Hi chuẩn đẩy xe sân.

 

“Tướng công, ch.ó cản đường, cần khách khí với !” Ý ngoài lời chính là , ngay cả ch.ó cũng bằng.

 

“Ngươi cái nữ nhân , dám ăn bất kính!”

 

“Hừ! Phụ nữ thì chứ, nếu còn thêm lời vô nghĩa, cẩn thận đ.á.n.h ngươi!” Lục Tiểu Hi cúi nhặt một hòn đá to bằng nắm tay, dùng sức siết một cái, hòn đá nàng bóp nát. Thực nàng còn thể bóp nát hơn nữa, chỉ là lãng phí sức lực.

 

Mấy vị công t.ử đều chiêu của nàng dọa sợ, lùi một bước, đến cả lời cũng thốt .

 

“Muốn là xương cốt của các ngươi cứng đá cứng ? Tránh !” Lục Tiểu Hi quát lên một tiếng giận dữ.

 

Mấy đều chấn động mà rụt rè co rúm .

 

“Phụt! Thật đúng là mặt học viện của các ngươi!” Thẩm thị cũng nhổ một bãi.

 

“Hừ!” Cơ Vô Kiêu ngang qua, nắm tay nhỏ cũng ken két kêu. Y tìm một cuốn bí kíp võ công trong thư phòng trong gian, mỗi ngày Chu Tước đều chỉ dẫn y, gần đây luyện tập cũng dáng vẻ .

 

Mấy còn gì đó, thì liếc mắt thấy Đại Phì trong sân. Đại Phì uy phong lẫm liệt đang về phía cổng lớn.

 

“Đại Phì, đến lượt ngươi !” Cơ Vô Từ nhường chỗ ở cổng lớn.

 

Sau đó, chỉ thấy mấy cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.

 

“Thôi , tiểu trư nhi, ngươi đừng ngoài nữa, mấy cọng lông của ngươi, đó cũng chẳng dọa ai!” Lục Tiểu Hi liếc Chu Tước một cái, vội vàng dời tầm mắt .

 

Cũng tại , lông Chu Tước mọc lâu như mà vẫn thưa thớt, nhưng thể , mấy cọng lông ít ỏi đó phơn phớt đỏ.

 

“Ê? Ngươi trầm cảm ?” Lục Tiểu Hi chợt nhớ , kiếp , nàng xem video thấy con vẹt rụng lông là do trầm cảm.

 

“Phu nhân, với tần suất phu nhân trêu chọc mỗi ngày như , trầm cảm cũng khó!” Bởi vì trong nhà thêm hai ông già, bọn họ bây giờ chỉ thể giao tiếp bằng ý niệm.

 

Lục Tiểu Hi bĩu môi, sang Cơ Vô Ương: “Tướng công, đừng giận với bọn họ, chúng ch.ó c.ắ.n, lẽ nào c.ắ.n nó !”

 

Ban đầu Cơ Vô Ương còn lo lắng Lục Tiểu Hi sẽ tức giận, thấy nàng đến an ủi , cũng yên tâm .

 

“Bọn họ là ghen tị vì học hơn bọn họ, mới luôn dùng gia thế để đè ép . Đợi khi thi đỗ Trạng nguyên, bọn họ sẽ ngu xuẩn đến mức nào!”

 

“Đến lúc đó, nhất định xem bộ dạng t.h.ả.m hại của bọn họ!”

 

“Ừm!”

 

Lục Tiểu Hi loanh quanh trong sân hồi lâu, luôn cảm thấy hình như quên mất điều gì. “Ôi chao, quên lấy lòng heo !”

 

“Đi thôi, tướng công cùng nàng !” Cơ Vô Ương nắm tay nàng ngoài, đây là đầu tiên hai nắm tay .

 

Lục Tiểu Hi giãy giụa một chút bỏ cuộc, nàng dám đ.á.n.h cược, khối gỗ khó khăn lắm mới khai khiếu, lỡ giãy giụa thật sự khiến buông tay, thì cái thể diện già của nàng sẽ mất sạch.

 

“Nhị ca, chúng sắp thúc thúc ?” Cơ Vô Từ đang chải lông cho Đại Phì, hai nắm tay rời , như thể thúc thúc .

 

“Ừm, chắc là sắp nhỉ?!” Cơ Vô Kiêu luôn giữ vẻ nghiêm nghị như một lớn nhỏ, nhưng đối với chuyện khi nào thể thúc thúc, y cũng , nhưng y thừa nhận.

 

“Này! Đại ca của chúng thật khiến lo lắng!”

 

Lục Tiểu Hi độc từ trong bụng gần ba mươi năm, ngờ xuyên thành tiểu tào khang, vốn còn tiếc nuối từng yêu đương giúp chồng dạy con, kết quả còn xen một đoạn tình tiết tình yêu. Tuy từng trải qua cảm giác theo đuổi, nhưng nàng hiện giờ vô cùng mãn nguyện.

 

【May mà lão nương nhặt cái thể 15 tuổi , nếu , thật sự là lão ngưu gặm cỏ non !】

 

“Giờ , chợ phiên vẫn còn náo nhiệt thế !” Cơ Vô Ương trong lòng Lục Tiểu Hi diễn một màn tình cảm lớn, thấy nàng cứ im lặng , luôn cảm thấy ngượng ngùng thôi, vội vàng tìm một chủ đề.

 

, bán đủ thứ cả... ha ha, còn bán... trẻ con ư?” Vốn dĩ Lục Tiểu Hi mặt còn chút ngượng ngùng, giờ đây biểu cảm đều cứng đờ gương mặt.

 

“Bán... trẻ con ư?” Cơ Vô Ương chỉ mải nghĩ tìm chủ đề, chú ý đến hai đứa trẻ đang quỳ bên đường.

 

 

Loading...