Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:21:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ Vô Ương đích
Ba lượt bước hoa sảnh, phần lớn hiện đang ở tiền sảnh trò chuyện cùng ba vị lão gia, mấy phụ nhân cũng đang bận rộn việc riêng, đám tiểu t.ử thì đang học, các tiểu thư thì đang thêu thùa, lúc hoa sảnh là nơi thanh tịnh nhất.
Thẩm thị cửa liền rót cho cả ba , đó dò hỏi Cơ Vô Ương và Đoan Vương.
Cơ Vô Ương khó mở lời, từ kho chứa đồ đến hoa sảnh, đoạn đường ngắn ngủi đó khiến nghĩ thông suốt rằng chuyện nhất định ẩn tình, bằng , Thẩm thị lúc sẽ ấp úng, thậm chí lời cha về việc năm đó chạy nạn lẽ cũng đơn giản như , giờ đây chút hối hận, chăng quá bốc đồng, là đang ý ép buộc Thẩm thị .
“Ương nhi…”
“Thẩm phu nhân, là thế …” Đoan Vương thuật cuộc đối thoại giữa và Cơ Vô Ương, chợt cảm thấy chút quá nóng vội, nhưng chuyện là nỗi đau trong lòng , khổ công tìm kiếm gần hai mươi năm, cuối cùng cũng manh mối, hơn nữa, gần ngay mắt, bảo thể bình tĩnh .
Nghe thấy cây trâm ngọc trắng, sắc mặt Thẩm thị chợt tái nhợt, chân tay lạnh ngắt, bà chỉ tiểu thư nhà từ đêm cung yến đó trở về phủ, cả đều , chứ hề rốt cuộc xảy chuyện gì.
“Nương… đúng ?”
Thẩm thị đứa trẻ do chính tay bà nuôi lớn, nước mắt ngừng rơi xuống.
Đoan Vương thấy trạng thái của Thẩm thị, trong lòng chút đành, nhưng sự việc đến nước , cũng chỉ thể nghiến răng tiếp tục : “Thẩm phu nhân, bản Vương tìm kiếm gần hai mươi năm, cho đến nay vẫn thành , một là kết mối duyên cứu mạng đó, hai là cho nàng một danh phận, hơn nữa, bản Vương tuy từng thấy chân dung nữ t.ử đó, nhưng cũng lòng yêu mến nàng.”
Thẩm thị , ánh mắt kinh ngạc xen lẫn chút nhẹ nhõm, đó, bà điều chỉnh tâm trạng, ôn tồn : “Từ khi Vô Ương thi đỗ tú tài, ngày sẽ đến, nhưng ngờ, đến nhanh như .”
Thẩm thị lau nước mắt, nắm tay Cơ Vô Ương : “Hài t.ử, con con ruột của nương, con là con của tiểu thư nhà . Tiểu thư nhà tên là Cơ Liên Hi, là đích trưởng nữ của Hộ Bộ Thượng Thư Cơ Thừa, hôm đó cùng lão gia nhà cung tham gia cung yến, khi một nha đầu khác tên Hạ Hà cùng tiểu thư,
Trong cung xảy chuyện gì, hề , chỉ là tiểu thư khi trở về phủ, liền trở nên trầm mặc ít , còn lén lút rơi lệ, hơn một tháng khỏi nhà, một ngày, nàng bắt đầu bán nữ trang và những điền trang, cửa hiệu trong tay,
Rồi đó, một ngày tiểu thư nhà với lão gia và phu nhân là chùa Tướng Quốc ở vài ngày, liền mang theo , Hạ Hà và thị vệ Cơ Hoài rời khỏi kinh thành, hôm đó tuyết rơi lớn, tiểu thư chỉ cứ thẳng về phía Nam, , bụng của tiểu thư dần lớn lên, chúng mới tiểu thư mang thai,
Chúng một đường đến Khâm Châu, thể tiểu thư thực sự chống đỡ nổi nữa, Hạ Hà mua hai hạ nhân, dẫn do lão gia phái về phía Tây Nam, và Cơ Hoài thuê một căn nhà nhỏ ở đó cùng tiểu thư ở ,
Trên đường để tránh do lão gia phái tìm chúng , chúng trốn đông trốn tây, tiểu thư đang mang thai, thể ngày một yếu , dưỡng bệnh gần ba tháng trời, cũng khỏe lên , lúc sinh con, chịu một trận đau khổ tột cùng,
Tiểu thư sinh con xong thì còn nữa , nàng nàng thể c.h.ế.t ngày con đời, thể để sinh nhật của con biến thành ngày giỗ của nàng, như con cả đời sẽ thể một ngày sinh thần vui vẻ, nàng c.ắ.n răng chống đỡ thêm ba ngày mới trút thở cuối cùng.”
Cơ Vô Ương lúc thành tiếng, Đoan Vương cũng nước mắt lưng tròng, bọn họ thể ngờ sự thật là như thế .
Mèo Dịch Truyện
“Đêm đó bản Vương cũng tham gia cung yến, nhưng gian nhân hãm hại trúng độc, là tiểu thư nhà ngươi cứu , trở về Vương phủ liền nhận quân báo tám trăm dặm hỏa tốc, Bắc Minh quốc đột nhiên tấn công, thành Lương Châu nguy hiểm cận kề, liền đêm đó lên đường thẳng tiến Bắc cảnh, khi , sai tìm cô nương đó và kẻ hạ độc ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-92.html.]
kẻ hạ độc tìm , giải độc bặt vô âm tín, một năm , trở về kinh thành trình báo công việc tiếp tục tìm kiếm, vẫn kết quả, đồng thời cho vẽ hình dáng cây trâm, âm thầm tìm kiếm cho đến tận hôm nay!” Đoan Vương đến cả tự xưng của cũng dùng.
Thẩm thị xong những lời , Đoan Vương hề bỏ rơi tiểu thư nhà bà, trong lòng cũng dễ chịu hơn nhiều, chỉ là tiểu thư nhà bà vĩnh viễn thể những lời nữa.
“Thẩm phu nhân, tiểu thư nhà ngươi vì rời khỏi kinh thành, đến tìm bản Vương!”
“Tiểu thư vốn hôn ước, nhưng nàng ý trung nhân, mấy tìm lão gia bàn chuyện hủy hôn, đều lão gia từ chối, thêm đó nàng cưới thai, thể tiếp tục ở kinh thành!”
“Ý trung nhân!” Tim Đoan Vương chợt nhói lên.
“ , đường trốn khỏi kinh thành, chúng mới , tiểu thư thích, nàng , thiếu niên mặc áo giáp đen vàng, cưỡi một con ngựa cao lớn, tay cầm hồng thương, tuấn lãng vô song, vũ bất phàm.”
“Áo giáp đen vàng? Hồng thương? Là bản Vương? Thẩm phu nhân, chính là bản Vương ?”
“Tiểu thư là ai, chúng hỏi nàng nàng cũng chỉ mà thôi!”
“Nhất định là bản Vương, năm đó đ.á.n.h lui đại quân Bắc Minh quốc, khi bản Vương trở về kinh thành mặc chính là áo giáp đen vàng, đó là chiến giáp năm xưa của phụ hoàng, Đại Ninh quốc chỉ một bộ. Nhất định là bản Vương!” Lúc Đoan Vương lặp lặp ‘nhất định là bản Vương’, khuôn mặt giàn giụa nước mắt,
Hắn vì nữ t.ử ngày đêm nhung nhớ cũng lòng yêu mến , rơi lệ vì, sẽ bao giờ còn gặp nữ t.ử đó nữa.
“Nàng để cho bản Vương lời nào ?”
“Tiểu thư chỉ , nàng tất cả những điều đều vì đứa trẻ, đứa trẻ chỉ cần bình an lớn lên là , cưới một cô nương nhà thường dân bình đạm sống cả đời cũng thể, nhưng, nếu một ngày cha con các ngươi thật sự duyên, thể nhận cũng , chỉ là, tuyệt đối để chuyện của nàng, trở thành cái cớ để đứa trẻ chê .”
“Nương…” Cơ Vô Ương quỳ sụp xuống đất, thành tiếng, thể tưởng tượng nổi năm đó, mẫu yếu ớt của m.a.n.g t.h.a.i , gian khổ đến nhường nào, chỉ vì thể bình an lớn lên.
“Hài t.ử, bao nhiêu năm nay nương cho con , là con gánh vác quá nhiều, lẽ là tiểu thư trời linh, dẫn dắt con, để con gặp cha .”
“Vô Ương, ngươi là huyết mạch của bản Vương, là thứ duy nhất nương ngươi để cho bản Vương!” Đoan Vương bước đến, đỡ Cơ Vô Ương dậy, kéo lòng thật c.h.ặ.t, vỗ vỗ lưng .
Cơ Vô Ương từ chối, nhưng thể cứng đờ, vẫn chấp nhận cha , mặc dù mẫu hy vọng cha con họ đoàn tụ, nhưng dù mất ruột, sự thật đột ngột ập đến, khiến lòng thể bình tĩnh.
Đoan Vương cũng hiểu tâm trạng của đứa trẻ, dù sự thật cũng khiến kinh ngạc, may mắn , vẫn còn thời gian để hàn gắn nội tâm của đứa trẻ.
“Con , con hãy yên tâm, phụ vương nhất định sẽ cho mẫu con một danh phận, Đoan Vương phủ chỉ một Vương phi, chính là nương con, Cơ Liên Hi!”