Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh chưởng quỹ vẫn bận rộn như thường lệ. Dạo gần đây Liễu Dật Thần đến quấy rầy nàng nữa. Thực đến, chỉ là mỗi ngày đều ở phía đối diện đường, bóng dáng bận rộn bên trong mà dám gần mà thôi.

Lãnh Ninh lúc thể là bận rộn đến mức chân chạm đất. Vải vóc dệt xong, còn kịp mang đến chỗ Lãnh chưởng quỹ bán, nàng tất tả thu hoạch khoai tây và ngô.

Đã thu, gần đây mưa nhiều. Vốn dĩ nửa tháng thu hoạch, nhưng vì quá bận nên đành chịu. Khoai tây đào sớm dễ hỏng.

Vì bận rộn đồng hai hôm nay, Lãnh Ninh mặc xiêm y xám xịt. Hôm nay khỏi nhà, nàng thấy hai lạ mặt cửa. Một ăn vận như , còn lớn tuổi hơn thì mặc áo dài, trông giống như một quản gia.

Thấy nàng , vẻ ngoài quản gia kiêu ngạo hỏi: “Này, đây nhà Lãnh nương t.ử ?”

Lãnh Ninh đến gì, nàng bình thản : “Phải, hai vị là ai?”

“Chúng tìm Lãnh nương t.ử, ngươi gọi nàng đây.” Hai .

“Ta chính là Lãnh nương t.ử. Có chuyện gì ?” Lãnh Ninh đáp.

“Ngươi ư? Ha ha ha, Lãnh nương t.ử là một mỹ nhân, ngươi thế thì ai tin?” Người đó lớn.

Lãnh Ninh trang phục của . Người vì lụa, quả thật nàng hiện tại lấm lem bụi đất. Nàng tức giận, thản nhiên đáp: “Lãnh nương t.ử ở đây. Hai vị chuyện gì cứ với .”

“Hừ, với ngươi thì ích gì, chúng đến mua vải. Ngươi thể chủ ?” Hắn khoanh tay .

“Mua vải? Ai với các ngươi là chỗ vải bán ?” Lãnh Ninh kinh ngạc hỏi.

“Ngươi cần quản ai . Tóm , Hồ lão gia nhà mua hết vải nhà ngươi. Ngươi cứ truyền lời là , ngày mai chúng đến lấy.” Người đó tiếp tục .

“Ngươi nhầm . Vải của chúng bán hết . Ngươi tìm chỗ khác mà mua !” Lãnh Ninh lạnh lùng định bỏ .

“Hừ, ngươi là ai mà dám lớn tiếng? Ai mà Hồ lão gia nhà ? Ở vùng còn thứ gì mà lão gia nhà mua .” Người đó trợn mắt, vẻ một đồ thổ địa bá vương.

Lãnh Ninh chọc cho bật . Người đúng là hổ, lời ngông cuồng sợ rách cả lưỡi ?

Trần Sinh bên trong thấy tiếng động vội vàng chạy , Tiểu Hắc cũng sủa vang cùng chạy theo.

Trần Sinh liếc hai , sang hỏi Lãnh Ninh: “Cô nương, ?”

Tiểu Hắc cửa nhe răng nanh về phía hai , lao đến. Hai thấy con ch.ó lớn như xông về phía thì sợ hãi tè cả quần, vội vã chạy mất hút.

Lãnh Ninh thấy Tiểu Hắc đuổi họ xa, liền gọi: “Tiểu Hắc, !”

Tiểu Hắc lập tức đầu trở về.

Lãnh Ninh lúc mới Trần Sinh : “Ngươi một tên là Hồ lão gia ? Hai đó lão gia nhà họ sai họ đến mua vải, y như kẻ thần kinh .”

“Hồ lão gia? Hình như thôn bên cạnh một địa chủ họ Hồ.” Trần Sinh nghĩ một lát . Chàng thường xuyên đến đó thu phân bón nên nhắc đến.

“Cô nương, Hồ lão gia đó tai tiếng lắm. Ruộng đất ông cho tá điền thuê, tá điền nào cũng ông bóc lột đến tận xương tủy, keo kiệt vô cùng, hơn nữa là một lão háo sắc, trong nhà cưới đến tám phòng .” Trần Sinh nhíu mày .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-105.html.]

“Ừm, . Lát nữa sẽ đến nhà Lý chính hỏi cho rõ ràng. Vải của từng bán trong thôn, bọn họ ?” Lãnh Ninh .

“Thôi, nữa. Ngươi bảo Cửu Nhi và Tiểu Thất nhanh lên một chút, chúng thu hoạch xong khoai tây sớm, trời âm u thế , lẽ sắp mưa .”

Lãnh Ninh đến ruộng đồng, Vương đại tẩu cùng phu quân và Vương Tiểu Trụ cùng thê t.ử đào kha khá . Mọi chào hỏi cắm cúi việc.

Mọi đồng lòng hợp sức, cuối cùng cũng thu hoạch xong khoai tây buổi trưa. Mưa vẫn đổ xuống, trời vẫn đen kịt. Lãnh Ninh cực kỳ thích thời tiết , cảm giác khí thật ngột ngạt, khiến khó thở.

Tổng cộng thu hoạch một ngàn ba trăm cân khoai tây. Lãnh Ninh chia cho nhà Vương Tiểu Trụ và Vương đại tẩu mỗi nhà năm mươi cân, bảo họ giữ giống và để ăn. Cả hai đều từ chối, khuyên nàng giữ để bán lấy tiền.

Lãnh Ninh : “Đã cho các ngươi thì cứ nhận . Sau cũng còn nữa . Ta chỉ giữ một ít giống thôi, còn sẽ bán hết.” Hai mới yên tâm nhận lấy.

dự định từ , tháng Lãnh Ninh thuê vài đào một cái hầm chứa lớn trong sân. Khi nhiều đồ đạc, thể cất giữ trong địa đạo, đỡ hư hỏng.

Lãnh Ninh cất ba trăm cân khoai tây giống hầm, giữ một ít để ăn, còn tám trăm cân thì định bán cho thương đội của Vương Nguyên. Số lượng nhiều, ước chừng chỉ bán ngần đó.

nàng cũng chỉ trồng sáu, bảy phần đất, hơn nữa đất ở đây là đất mới khai hoang, thu hoạch chừng đó . Theo tiêu chuẩn hiện đại, một mẫu đất thể sản xuất ba, bốn ngàn cân khoai tây. Năm tiếp tục trồng chắc chắn sẽ hơn nhiều.

Cơn mưa đen kịt cả ngày cuối cùng cũng đổ xuống. Lúc trời mưa, Lãnh Ninh và đang dùng cơm. Ăn xong, nàng định đến nhà Lý chính để hỏi thăm tình hình về cái gọi là Hồ lão gia . Vẫn nên tìm hiểu kỹ một chút, rắc rối gì cũng dễ giải quyết, điều đáng sợ nhất là khi gặp chuyện trở nên mù tịt gì.

Mưa vẫn ngớt, Trần Sinh mặc áo tơi cùng nàng. Lãnh Ninh mang theo một ít khoai tây đến nhà Lý chính. Đến nhà khác mà tay thì tiện, lễ nghi chu thì ai trách móc!

Trần đại nương thấy họ đến thì nhiệt tình mời . Lãnh Ninh đưa khoai tây cho bà, bà cứ khách sáo quá, đến chơi thôi, nào cũng mang quà cáp chi?

Lãnh Ninh nhưng trong lòng vui mừng, nàng : “Đây là loại rau mới trồng, đặc biệt mang đến mời hai vị nếm thử. Chuyện mua đất đai đều nhờ Lý chính thúc giúp đỡ, đương nhiên mang đến biếu hai vị .”

Trần đại nương : “Được ! Ngươi lòng !”

Lúc Trần Lý chính từ bên trong bước , Lãnh Ninh và Trần Sinh : “Lãnh nương t.ử đến .”

“Lý chính thúc, thật ngại quá, trễ thế còn đến quấy rầy .” Lãnh Ninh .

“Không , , còn sớm mà! Chúng cũng dùng cơm xong. Ngồi .” Trần Lý chính chỉ chiếc ghế bên cạnh.

“Vâng, ạ.” Lãnh Ninh đáp.

Ngồi xuống xong, Lãnh Ninh tiếp: “Lý chính thúc, hôm nay đến đây vài chuyện hỏi .”

“Ngươi , chuyện gì ?” Trần Lý chính xuống, gõ gõ chiếc tẩu t.h.u.ố.c cầm tay.

“Người một gọi là Hồ lão gia ? Trần Sinh là ở thôn bên cạnh.” Lãnh Ninh Trần Lý chính.

“Hồ lão gia? Ở đây chỉ một Hồ lão gia, chính là đại địa chủ Hồ Hải ở thôn bên cạnh. Sao ngươi hỏi đến ?” Trần Lý chính .

Lãnh Ninh khổ: “Ta cũng nữa, sáng nay hai tự xưng là nhà Hồ lão gia, đòi đến chỗ mua vải, còn mua hết sạch. Người đó, vải nhà cửa hàng vải trong thành đặt . Sao thể bán cho nữa? Vấn đề là bọn họ còn lớn tiếng rằng ở vùng thứ gì mà lão gia nhà họ mua . Ta sợ rắc rối nên mới đến hỏi thăm .”

 

Loading...