Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tổng cộng là tám mươi sáu lạng bạc. Tuy rằng so với thu nhập của những cửa hàng thì đáng là bao, nhưng đối với nông dân trong thôn, một mùa vụ đất đai thể bán nhiều bạc như , thì đó là giá trời. Những dân làng dậy sớm thức khuya trồng trọt cả năm cũng chỉ kiếm hai mươi lạng là may mắn lắm . Vương Đại ca bên cạnh càng thêm bội phục Lãnh Ninh.

Lãnh Ninh còn tặng nhà họ năm mươi cân khoai tây, thứ đó đáng giá năm lạng bạc đấy! Bây giờ còn nỡ ăn, giữ bộ để sang năm gieo trồng. Đây quả là một khoản thu nhập nhỏ, kiếm tiền hơn nhiều so với trồng trọt thông thường.

Sau khi chất hàng xong, Lãnh Ninh cũng đ.á.n.h xe lừa cùng Vương Nguyên thành, để đưa vải vóc cho Lãnh Chưởng Quỹ.

Vương Nguyên Vạn Phúc Lâu sai điều tra tên Hồ Lão gia . Bỏ qua mối quan hệ với Kỳ Mặc, Lãnh Ninh còn từng cứu mạng ! Tuyệt đối thể để khác ức h.i.ế.p nàng .

Lãnh Ninh thẳng đến Y Vân Bố Trang. Lãnh Chưởng Quỹ ở trong cửa hàng, tiểu nhị chưởng quỹ đang ở sân , Lãnh Ninh liền bảo tiểu nhị và Trần Sinh dỡ hết vải vóc xuống, còn nàng thì bên trong.

Lãnh Chưởng Quỹ lúc đang thất thần, Lãnh Ninh đến mặt nàng mà nàng vẫn hồn. Lãnh Ninh xuống đối diện, nhấp một ngụm hoa bàn trêu chọc: “Lãnh Đại Chưởng Quỹ của chúng , đây là đang tương tư nam nhân ư? Mơ màng đến mức nhập thần !”

Lãnh Chưởng Quỹ thấy tiếng, lúc mới lấy tinh thần. Lời của Lãnh Ninh khiến mặt nàng đỏ bừng, nàng giận dỗi vỗ nhẹ tay Lãnh Ninh: “Ngươi thật là đắn, dám trêu chọc tỷ tỷ đây hả!”

“Chậc chậc, tỷ tỷ đỏ mặt kìa, xem trúng tim đen ! Ha ha ha!” Lãnh Ninh ghé sát Lãnh Chưởng Quỹ, dùng ngón trỏ khẽ nâng cằm nàng, gian xảo.

Lãnh Chưởng Quỹ vỗ tay nàng, Lãnh Ninh rụt nhanh nên trúng.

Lãnh Chưởng Quỹ rót một chén đặt mặt Lãnh Ninh, vui : “Ngươi mà đưa hàng tới nữa, cửa hàng của sắp dỡ mất đây , ngày nào cũng tới giục!”

“Cửa hàng của tỷ bao nhiêu là hàng , thiếu mấy thứ của .” Lãnh Ninh liếc nàng một cái: “Ê, đừng hòng đ.á.n.h trống lảng. Mau thành thật khai báo, là tỷ để ý tới công t.ử nhà nào ?”

“Công t.ử cái đầu ngươi ! Lớn hơn hai tuổi nữa là thể nương ngươi , còn công t.ử gì chứ!” Lãnh Chưởng Quỹ giận dỗi .

“Ha ha ha, công t.ử? Vậy là Lão gia?” Lãnh Ninh dùng tay động tác vuốt râu ở cằm.

“Hứ! Ngươi còn chịu thôi ?” Lãnh Chưởng Quỹ động tác dậy đ.á.n.h nàng, Lãnh Ninh nhanh nhẹn nghiêng sang một bên, chạy . Hai đùa cửa hàng.

Vải vóc dỡ xuống hết, Trần Sinh và tiểu nhị đang kiểm kê lượng.

Lúc trong cửa hàng khách. Lãnh Ninh : “Lãnh tỷ, chúng dạo phố !”

“Được, thôi!” Lãnh Chưởng Quỹ dặn dò tiểu nhị xong liền khoác tay Lãnh Ninh cùng ngoài.

Vừa bước khỏi cửa hàng bao xa, từ một con hẻm nhỏ bên cạnh bước một nữ nhân. Nàng mặc quần áo vải thô, tóc tai rối bời, mặt mũi lấm lem bùn đất, giống ăn mày, mà giống như một nạn nhân đang chạy nạn.

Lúc , nữ nhân đó đang chăm chú chằm chằm bóng lưng của Lãnh Ninh và Lãnh Chưởng Quỹ, ánh mắt chứa đựng sự hận thù như nọc độc của rắn, mà rợn .

Giọng lạnh lẽo từ miệng nàng thốt : “Lãnh Y Vân, tại ngươi sống như ? Còn sống một cuộc đời quỷ thế . Ta ngươi c.h.ế.t! Ta ngươi c.h.ế.t! Ngươi c.h.ế.t , sẽ còn ai tranh giành với nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-108.html.]

Ả lầm lũi theo , chỉ cách hai cửa hàng.

Lãnh Chưởng Quỹ cảm thấy đang chằm chằm , nàng đột nhiên đầu , nhưng phía ai. Lãnh Ninh thấy nàng vẻ bồn chồn, quan tâm hỏi: “Sao , tỷ tỷ? Tỷ gì thế?”

Lãnh Chưởng Quỹ thu ánh mắt, lắc đầu : “Không gì, lẽ nghĩ nhiều . Đi thôi!”

Hai ngắm nghía. Lãnh Chưởng Quỹ mua vài con rối gỗ nhỏ định tặng cho Tiểu Bảo, còn mua thêm ít đồ ăn vặt. Trong lúc đang chọn, Lãnh Ninh thấy bên một quầy hàng bán trâm cài , nàng liền để Lãnh Chưởng Quỹ tự chọn, còn qua đối diện xem.

Lãnh Chưởng Quỹ cúi đầu lựa chọn, bất ngờ một giọng sắc lẹm vang lên xa phía : “Lãnh Y Vân, đồ tiện nhân độc ác, c.h.ế.t !”

Lãnh Chưởng Quỹ tiếng hét kinh hãi nên đầu . Nàng chỉ thấy cách đó chừng năm sáu trượng, một nữ nhân tóc tai rũ rượi, tay cầm một thanh chủy thủ, đang lao thẳng về phía

Nàng cảnh tượng đột ngột cho choáng váng, trơ mắt lưỡi d.a.o gần kề mắt, nhưng đôi chân thể nhúc nhích dù chỉ nửa phân…

Lãnh Ninh ở phía đối diện cũng thấy tiếng hét ch.ói tai đó. Khi nàng nghi hoặc đầu , nữ nhân cầm d.a.o mặt Lãnh Chưởng Quỹ. Nàng sợ hãi kêu lên: “Tỷ tỷ…” điên cuồng chạy về phía đó.

Lãnh Chưởng Quỹ mũi d.a.o ngay mắt, theo phản xạ nhắm nghiền hai mắt. Nàng cảm thấy chắc chắn c.h.ế.t

Trong khoảnh khắc, một luồng khí tức quen thuộc lập tức bao bọc lấy nàng. Nàng chỉ cảm thấy rơi một vòng tay ấm áp, nhưng cảm nhận cơn đau do d.a.o đ.â.m cơ thể. Thế nhưng, nàng rõ ràng thấy tiếng “phụp” khi lưỡi d.a.o đ.â.m da thịt.

“A…” Một tiếng hét ch.ói tai vang lên khiến nàng tỉnh . Nàng từ từ mở mắt, ngước lên, một khuôn mặt quen thuộc in tầm mắt nàng, “Liễu… Liễu Dật Thần…”

Liễu Dật Thần ôm c.h.ặ.t nàng, mắt nàng với nụ . Chàng khẽ gọi: “Y Vân…” Máu lập tức trào khóe miệng .

Nữ nhân tóc tai bù xù bên cạnh vẫn đang gào thét: “Tại … Tại … Ngươi nguyện ý vì nàng mà c.h.ế.t? A… Không nên như … Không nên…” Lãnh Ninh xông tới, một cước đá ả văng xuống đất, đuổi kịp dẫm thêm hai cước lên cẳng chân ả. Chỉ thấy tiếng “rắc” một cái, nữ nhân ôm chân kêu gào t.h.ả.m thiết vài tiếng ngất .

Lãnh Ninh , luống cuống hai mắt, cẩn thận gọi: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ…” Lãnh Chưởng Quỹ đang một nam t.ử ôm trong lòng, lưng nam t.ử cắm một con d.a.o, m.á.u ngừng chảy .

Nàng trừng mắt mặt, tiện tay túm lấy một bên cạnh : “Mau, mau đến Vân Ký Dược Phô tìm đại phu! Nhanh lên, nhanh lên… Đây…” Nàng luống cuống lấy một miếng bạc vụn đưa cho đó.

Người đó cầm bạc phi nhanh .

Lãnh Chưởng Quỹ sắc mặt mặt dần trở nên trắng bệch và m.á.u chảy từ khóe miệng, ngừng run rẩy. Liễu Dật Thần tưởng nàng sợ hãi, ôm nàng c.h.ặ.t hơn, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, ở đây, , …”

Lãnh Chưởng Quỹ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, để bật thành tiếng, nhưng nước mắt tuôn trào như đê vỡ, thể kìm .

Thân thể Liễu Dật Thần dần mất sức lực, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ, nhưng vẫn nhẹ giọng an ủi Lãnh Chưởng Quỹ: “Đừng sợ…”

Lãnh Chưởng Quỹ cảm thấy sức nặng ngày càng lớn, nàng run rẩy đưa tay nắm lấy áo phía lưng Liễu Dật Thần từ từ khuỵu xuống. Chạm là một cảm giác ẩm ướt, dính nhớp. Đôi mắt nàng đờ đẫn chuyển sang lưng Liễu Dật Thần, nơi đó chỉ còn một cái chuôi đen, một thanh chủy thủ đ.â.m ngập lưng .

 

Loading...