Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:36:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Mặc bộ dạng nàng nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng hân hoan. Hắn cảm thấy những ngày tháng thể cùng nàng đấu khẩu như hẳn là mỹ mãn. giờ phút nên dừng đúng lúc, nếu thật sự chọc giận nàng quá mức, sẽ thấy đau lòng.

Hắn rũ mắt, bước đến mặt nàng, giọng trầm thấp nhưng mang theo một tia bá đạo: "Khoảng thời gian ở đây, nàng lòng kẻ khác ?"

"Hả? Ta thích ai cơ chứ? Ngươi bệnh ?" Lãnh Ninh giật vì khuôn mặt đột nhiên áp sát, nàng theo bản năng lùi về phía hai bước, tựa cạnh cửa.

Kỳ Mặc nhếch môi, tiến thêm hai bước về phía nàng. Lãnh Ninh còn đường lui, nàng bực bội đẩy . Kỳ Mặc một tay giữ c.h.ặ.t bàn tay đang đẩy , một tay chống lên cửa, cúi thấp , ánh mắt thẳng nàng, một cách tà mị: "Không nhất. Dù chăng nữa, cũng sẽ khiến biến mất."

Lãnh Ninh trừng mắt , mắng là tên thần kinh. khuôn mặt càng lúc càng gần, lòng nàng hoảng loạn, đầu óc trống rỗng. Chẳng lẽ giở trò bá đạo cưỡng ép ? Ta nên né tránh ?

Kỳ Mặc đôi môi nàng đang dẩu lên vì giận dỗi, quả thực hôn lên đó. Hắn chầm chậm áp sát, nhưng cuối cùng chỉ khẽ hôn lên trán nàng một cái. Tuy , , nhưng sợ sẽ nàng sợ hãi.

Hắn nhẹ giọng : "Sau đừng dựa sát nam nhân khác như thế, thích. Nghe rõ ?"

Lãnh Ninh ngơ ngác đáp: "Ồ!" Nàng cứ nghĩ Kỳ Mặc định hôn nàng, sợ đến mức tim nhảy ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng ngờ chỉ hôn lên trán nàng với vẻ cưng chiều. Nàng ngược đ.â.m ngây ngốc, !

Kỳ Mặc khẽ : "Ngoan! Nàng ngủ một lát , cần ngoài một chút. Buổi chiều đừng quá mệt mỏi. Ta đây."

Kỳ Mặc một lúc lâu, Lãnh Ninh vẫn tựa cửa thẫn thờ. Nàng đưa tay sờ lên trán nơi hôn. Sao nàng cảm thấy Kỳ Mặc chút ấm áp? Phải, là sự ấm áp của một nam nhân ôn nhu!

Nếu thực sự hôn nàng, nàng lẽ giáng cho một cái tát ! Thế nhưng chỉ hôn lên trán nàng, hơn nữa giọng đó của quá đỗi dịu dàng, khiến nàng cảm thấy như sắp chìm đắm đó.

"Hô hô hô!" Lãnh Ninh cử động thể gần như cứng đờ, lắc lắc đầu. Lãnh Ninh ơi Lãnh Ninh, ngươi ngây ngốc , chiếm tiện nghi mà còn , thật là ngu xuẩn hết sức.

"Oa", thật sự xong đời ! Tên hỗn đản cứ lâu lâu quyến rũ , cảm giác sắp chống đỡ nổi nữa ! Lãnh Ninh mếu máo, ngả xuống giường, trùm chăn lên đầu, than một tiếng khô khan.

Kỳ Mặc rời khỏi Lãnh Ninh đến Vạn Phúc Lâu. Mặc Lôi và những khác đều đang đợi ở đây. Xa cách hơn mười ngày, thể nào khoanh tay , nhiều sự vụ vẫn cần quyết định.

Mặc Lôi lọc một lượt các tin tức truyền đến, những thông tin quan trọng thì đưa cho Kỳ Mặc vội vã tới xem xét. Sau khi phê duyệt, tin tức nhanh ch.óng gửi cho Mặc Phong sắp xếp.

Hắn một con chim ưng chuyên dụng để đưa thư, tốc độ cực kỳ nhanh, chỉ dùng để truyền tống tình báo. Chỉ cần xử lý kịp thời thì sẽ lỡ việc.

Lãnh Ninh chợp mắt một lát tỉnh dậy. Buổi chiều còn nhiều việc , thời gian để nàng nghĩ ngợi những chuyện vớ vẩn . Nàng thầm mắng Kỳ Mặc trong lòng một nữa, đều tại tên hỗn đản đó, hại ngủ cũng yên.

Hai ba trăm cân ớt hái buổi sáng hôm nay đều xong. Cơ bản chỉ nàng và Tiểu Cửu bận rộn. Tú Nhi chuyên tâm chăm sóc lũ tằm con nở, thời gian để giúp nàng.

Mọi việc khác đều , chỉ việc băm ớt là tốn sức một chút. Lãnh Ninh sang nhà Vương Đại Tẩu mượn một cái chậu gỗ lớn và hai con d.a.o, cùng Tiểu Cửu băm ớt.

Riêng việc băm ớt bận rộn gần hai canh giờ. Hai băm đến mức tay tê dại, đổ đầy hai vò lớn. Hai khó nhọc khiêng bếp đặt gọn. Khoảng nửa tháng thể dùng . Tiếp đó, hai thêm món ớt ngâm và ớt muối, những món đều khá dễ .

Cuối cùng, nàng nhiều bạch lạt tiêu (ớt trắng). Nàng đun sôi nước, chần ớt qua phơi nắng gắt. Đợi đến khi ớt chuyển sang màu trắng, cắt ớt , móc bỏ hạt bên trong, phơi ớt cắt thêm hai ngày. Khi ớt biến thành ớt khô thì sẽ dễ hỏng, thể bảo quản lâu. Bất cứ lúc nào cũng thể lấy ngâm nước xào lên ăn, giòn giòn, vô cùng ngon miệng.

Đến khi xong, mặt trời gần lặn. Trần Sinh thấy bọn họ mệt mỏi như , vô cùng sốt ruột: "Đều tại , quá vô dụng, chẳng việc gì, còn vướng chân các ngươi."

Lãnh Ninh : "Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là nghỉ ngơi cho thật , mau ch.óng khỏe . Đừng nghĩ đến những chuyện linh tinh . Khi ngươi khỏe , cũng cần ngươi giúp mấy việc , việc của ngươi sẽ giữ cho ngươi!"

Trần Sinh đến đỏ mặt: "Ta , cô nương!"

Trong nhà hiện giờ chỉ còn bốn bọn họ, những khác đều thành, Kỳ Mặc cũng ở đây. Lãnh Ninh liền bảo Tiểu Cửu đơn giản một chút thức ăn. Ít ăn cũng dễ chịu hơn. Nếu bọn họ ở đây, lúc nào cũng vài món ăn mới thể bịt miệng những kẻ cằn nhằn .

Hôm nay Lãnh Ninh đau nhức cánh tay vô cùng, nàng cố ý ngâm trong bồn tắm lâu hơn một chút, mới cảm thấy khá hơn đôi chút. Bởi vì buổi trưa ngủ bao nhiêu, khi tắm xong, chạm gối nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-132.html.]

Kỳ Mặc trở về khá muộn, nhưng quên việc xoa bóp eo cho Lãnh Ninh. Hắn gõ cửa mấy cái nhưng Lãnh Ninh hề thấy, bèn dứt khoát thẳng . Lúc Lãnh Ninh đang ngủ say, e rằng sấm sét cũng đ.á.n.h thức nàng.

Kỳ Mặc trực tiếp bước gian trong, chút ngượng nghịu ở gian ngoài ho khan vài tiếng. Lãnh Ninh nhíu mày, trở , mắt hề mở mà tiếp tục ngủ. Trong mắt Kỳ Mặc thoáng qua một tia đau lòng, mệt mỏi đến nhường nào mới gọi cũng tỉnh dậy chứ!

Trong phòng thắp đèn, võ công như , ban đêm vật đều rõ ràng như ban ngày. Hắn nhẹ nhàng bước đến bên giường. Tư thế ngủ của Lãnh Ninh quả thực chẳng cả, một chiếc giường rộng lớn như mà nàng sấp đó, dang tay dang chân như chữ Đại.

Có lẽ vì nóng, một chân nàng gác lên mặt chăn, hề đắp một mảnh chăn nào. May mắn là áo ngủ che kín kẽ, Kỳ Mặc thấy dáng vẻ của nàng, vành tai lặng lẽ đỏ lên. Hắn ngờ nàng ngủ kiểu .

Hắn đ.á.n.h thức nàng nữa, trực tiếp xuống bên giường. Nàng đang sấp nên cần lay động nàng. Hắn xoa t.h.u.ố.c lên tay, luồn tay lớp áo, khẽ vận công. Lãnh Ninh phát một tiếng "thì thầm" khe khẽ, dịu dàng, tựa như mèo con, khiến tim Kỳ Mặc lỡ mất một nhịp, vành tai đỏ ửng lan lên cả khuôn mặt.

Hắn cố nén tiếng tim đập "thình thịch thình thịch" càng lúc càng nhanh, mặt dám nàng nữa. Hắn sợ kìm chuyện khiến bản hối hận. Hơi nóng từ làn da tay truyền đến từng cơn, khiến cảm thấy bản cũng ngày càng nóng lên.

Trong giấc ngủ, Lãnh Ninh cảm thấy eo truyền đến một luồng nhiệt độ ấm áp, nàng thỏa mãn thở dài một tiếng khe khẽ. Nàng rằng tiếng thở dài nhẹ nhàng suýt chút nữa khiến Kỳ Mặc "ăn" nàng.

Nàng vẫn nghĩ đang mơ! Trên mặt mang theo nụ ngọt ngào. Khi Kỳ Mặc trải qua sự dày vò, rút tay về, đắp chăn cho nàng, nàng nhíu mày, hình như hài lòng vì đột nhiên mất ấm ở eo, nàng "ưm" một tiếng, lờ mờ mở mắt . Kỳ Mặc thấy dáng vẻ của nàng, khẽ : "Mau ngủ !"

Lãnh Ninh hề tỉnh , nàng vẫn nghĩ đang mơ. Trong mơ, Kỳ Mặc cũng đang với nàng, còn dịu dàng bảo nàng ngủ. Nàng lầm bầm một câu: "Cánh tay đau quá..."

Kỳ Mặc tai thính thấy, ban đầu phản ứng kịp, dừng một giây mới nhớ , buổi chiều nàng ớt chắc dùng nhiều sức lực, hẳn là mỏi tay .

Hắn vốn định xoa t.h.u.ố.c cho nàng luôn, nhưng bộ quần áo nàng đang mặc thì tiện, bèn dùng nội lực xoa bóp cánh tay cho nàng. Trên gương mặt đang ngủ lộ nụ , nàng còn nhóp nhép kêu một tiếng "Cảm ơn". Điều khiến Kỳ Mặc suýt nữa tưởng nàng tỉnh, nhưng kỹ thì thấy nàng vẫn ngủ say.

Cả hai cánh tay đều xoa bóp hết một chén , Lãnh Ninh thì thoải mái , nhưng Kỳ Mặc, xoa bóp cho nàng, đổ đầy mồ hôi, tâm đều chịu đựng sự dày vò. Dáng vẻ nàng lúc đó quả thực là đang ngấm ngầm quyến rũ , nhưng dám gì nàng! Hắn bất đắc dĩ thở dài một , nhẹ nhàng hôn lên môi Lãnh Ninh một cái, xem như là bù đắp cho chính . Hắn dám nán lâu, vội vã rời khỏi phòng nàng.

Về đến phòng , Kỳ Mặc vội vàng dội một gáo nước lạnh. Hắn cảm thấy nóng ran, như sắp nổ tung. Phải tắm nước lạnh hơn nửa canh giờ mới khiến cơ thể trở bình thường. Nằm giường, trằn trọc ngủ , trong đầu lâu lâu hiện khuôn mặt tươi mơ màng của Lãnh Ninh lúc ngủ. Ai da, đúng là tự tự chịu.

Lãnh Ninh ngủ một giấc thật say, sáng sớm hôm tỉnh dậy, cảm thấy đều thư thái. Nàng duỗi một cách thoải mái, kỳ lạ eo đau, cánh tay cũng nhức mỏi nữa! Nàng cứ nghĩ hôm nay cánh tay sẽ nhấc lên nổi cơ chứ.

Nàng dường như nhớ rằng trong giấc mơ xoa bóp eo và cánh tay cho nàng. Chẳng lẽ mơ cũng tác dụng ? Không chứ!

Nàng đưa tay xoa xoa eo , ngửi tay, một mùi thơm t.h.u.ố.c thoang thoảng, giống hệt loại t.h.u.ố.c Kỳ Mặc xoa cho nàng buổi trưa. Trời ơi, chẳng lẽ mơ, mà thật sự là Kỳ Mặc xoa bóp cho ?

Nàng bộ áo ngủ , may quá, may quá! Nàng thói quen hở hang, quần áo vẫn chỉnh tề, chắc là .

Lãnh Ninh đột nhiên ôm chăn , thầm trong lòng. Hắn là vì nhớ xoa bóp eo cho nàng nên mới vội vàng trở về đấy chứ? Thực cũng khá .

Nàng nên cảm ơn một tiếng thật t.ử tế ?

Nàng chỉnh trang y phục bước sân. Thường ngày giờ , Kỳ Mặc thức dậy , nhưng hôm nay thấy bóng dáng . Lãnh Ninh thấy lạ, nàng đến ngoài cửa phòng Kỳ Mặc, gõ cửa nhưng thấy ngại. Sáng sớm tinh mơ đến gõ cửa, gì đây?

Nàng định về thì bên trong truyền hai tiếng ho khan nhẹ. Lãnh Ninh khựng bước. Hắn ? Thân thể chẳng cường tráng ? Sao ho? Chẳng lẽ nhiễm phong hàn?

Nghĩ đến đây, nàng còn ngại ngùng gì nữa, liền trực tiếp gõ cửa: "Kỳ Mặc, ngươi dậy ? Có ngươi khỏe ? Ta thấy ngươi ho ."

Nửa ngày , bên trong mới vọng một giọng trầm thấp: "Ta , nàng cứ việc của nàng !"

Lãnh Ninh giọng thấy tỉnh táo như khi, gõ cửa: "Ngươi nhiễm lạnh ? Ta thể ?"

Kỳ Mặc bên trong lên tiếng. Lãnh Ninh thấy vài tiếng ho khan cố nén, nàng dứt khoát : "Ta đây nhé!" Nói xong, nàng chờ trả lời mà đẩy cửa bước luôn.

 

Loading...