Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:37:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Sinh và Cửu Nhi hiện tại một quản trong, một quản ngoài, Tú Nhi quản lý xưởng thêu, phân công rõ ràng, giúp Lãnh Ninh thảnh thơi ít.

Mặc Phong trải qua thời gian điều dưỡng , nội thương hồi phục gần như , nhưng tay chân đều thương, vẫn chỉ thể giường. Nhiệm vụ chăm sóc y rơi xuống vai An thúc, Tiểu Bảo và Tiểu Thất. An thúc phụ trách t.h.u.ố.c, Tiểu Bảo phụ trách chọc , Tiểu Thất phụ trách lật cho y.

Khoảng thời gian đầu y vô cùng chán nản, cảm thấy đời của coi như phế . Một luyện võ, tay chân đều gãy, chỉ thể giường, ngay cả khả năng tự lo liệu cũng , điều đ.á.n.h mạnh ý chí của con .

Y thậm chí nghĩ đến việc c.h.ế.t quách cho xong, ở thế gian chỉ tăng thêm gánh nặng cho chủ t.ử mà thôi. Sau , y An thúc mắng một trận mới tỉnh ngộ, tích cực hợp tác điều trị. Bên cạnh Tiểu Bảo thường xuyên khích lệ, y mới khao khát sống sót.

Thế nhưng Tiểu Bảo và cũng thể ngày ngày ở đây bầu bạn cùng y, ba bọn họ cứ như rồng thấy đầu thấy đuôi, chào hỏi y một tiếng biến mất. Khi trong nhà , xưởng thêu đều là các cô nương, ai sẽ đến thăm y? Y còn đói bụng hai liền đấy.

Những thị vệ còn ở Đỉnh Thành đôi khi cũng tranh thủ ghé qua thăm y, nhưng phần lớn thời gian y chỉ một lặng lẽ giường trần nhà ngẩn .

Hôm nay trong nhà vắng lặng, Lãnh Ninh và đến cửa tiệm, An thúc vài cũng thấy . Mặc Phong nghĩ rằng bữa trưa hôm nay của gì để ăn , đang nhàm chán đếm ngói mái nhà, bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng, lát gọi: “Mặc Phong công t.ử, tỉnh ?”

Mặc Phong giọng lẽ là Tú Nhi, liền vội vàng đáp: “Mời .”

Tú Nhi đẩy cửa bước , tay bưng một cái mâm, nàng mỉm với Mặc Phong đang giường, giọng mềm mại: “Mặc Phong công t.ử, An thúc và đều ngoài cả , ca ca khi dặn mang cơm cho ngươi.”

Mặc Phong mỉm : “Phiền ngươi , Tú Nhi cô nương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-213.html.]

Mặc Phong tuy tay chân thể cử động, nhưng dù y cũng là luyện võ, cần giúp đỡ, y tự dậy.

Tú Nhi đặt thức ăn lên chiếc ghế đẩu cạnh giường cho y, chuẩn rời . Khi lưng, khóe mắt nàng thoáng thấy hai cánh tay của Mặc Phong băng bó cứ như khúc chày, y như dùng bữa?

Tú Nhi dừng bước, dáng vẻ của y, nàng nhíu mày đầy rối rắm. Mặc Phong cũng cảm thấy tiện để một cô nương đút cơm cho , y vội vàng : “Tú Nhi cô nương, ngươi cứ việc ! Ta tự thể ăn .”

“Ngươi ăn bằng cách nào?” Tú Nhi lời y , thể tin y, nàng thực sự thể nghĩ y thể ăn bằng cách nào.

Mặc Phong nàng hỏi đến đỏ mặt, y quả thực cách nào ăn , chỉ là y phiền nên mới lời khách sáo mà thôi. Tú Nhi đại khái cũng nghĩ đến, do dự một lát bên giường, cúi đầu : “Để đút cho ngươi dùng bữa nhé!”

“À? Q-quá phiền ngươi .” Mặc Phong ngờ Tú Nhi chủ động ở đút cơm cho y.

“Không , ngươi tiện mà.” Tú Nhi , nhưng mặt cũng đỏ lên. Nếu là , Tú Nhi dù thế nào cũng sẽ chuyện như thế , nhưng trải qua sự chỉ dạy của Lãnh Ninh trong thời gian dài, tính cách nàng cũng dạn dĩ hơn nhiều.

Nàng thầm nghĩ, đều ở chung một nhà, coi như một nhà, Mặc Phong công t.ử bình thường cũng là khá , chẳng qua chỉ là đút cơm thôi mà, chứ!

Lúc dùng bữa, hai đều gì, Tú Nhi múc từng muỗng lớn đút cho y, Mặc Phong ăn từng ngụm lớn, khí chút gượng gạo.

 

Loading...