Trên đường về, Lãnh Ninh Kỳ Mặc với nụ như như , dù định lực đến cũng ánh mắt của nàng đến nổi da gà.
“Khụ khụ, Ninh nhi, nàng ?” Kỳ Mặc hỏi.
“Nói xem nào, gì cô nương nhà ?” Lãnh Ninh chống tay lên cằm, vẻ mặt đầy tính tò mò.
“Chẳng gì cả!” Kỳ Mặc vẻ mặt nàng, bực buồn .
“Chậc chậc, chẳng gì mà sợ đến c.h.ế.t khiếp? Mặt mày đều trắng bệch kìa!” Lãnh Ninh bĩu môi.
“Ta còn thèm nàng lấy một cái, dọa nàng ?” Kỳ Mặc liếc nàng một cái, tiếp tục : “Nữ t.ử là cháu gái của Ngô Thái úy ở Kinh thành. Trước đây mẫu từng ý định nàng cửa Cảnh Vương phủ. Nàng tìm đến , nhưng hề cho nàng sắc mặt . Người của điều tra nhà nàng thích ở vùng , nên mới xuất hiện ở đây. Nàng lẽ vì chuyện của ông nội nàng mà kiêng dè chăng!”
Kỳ Mặc một cách đơn giản, Lãnh Ninh xong cũng dùng ngón chân để suy nghĩ. Chỉ dựa gương mặt của , chắc chắn mê mẩn hàng vạn thiếu nữ, nhưng với vẻ ngoài lạnh như băng của , e rằng cũng chẳng mấy dám tiếp cận.
“Chậc, đúng là lam nhan họa thủy mà!” Lãnh Ninh ‘chậc chậc’ hai tiếng, nhịn đưa tay nhéo khuôn mặt một cái. Thật là, việc gì lớn lên trai như gì!
Kỳ Mặc sững sờ, chậm chạp nhận trêu chọc ư? Khóe môi nhếch lên, đưa tay ôm lấy gáy Lãnh Ninh, kéo nàng mắt , tặng cho nàng một nụ hôn nồng cháy khiến nàng kịp phản ứng.
Đợi đến khi Lãnh Ninh hồn, bản gọn trong vòng tay . Nàng vội vàng đẩy , bên ngoài còn đ.á.n.h xe ngựa cơ mà! Giữa hai chỉ cách một tấm rèm cửa, động tĩnh bên trong bên ngoài đều thấy rõ mồn một. Nàng thật sự dám!
Kỳ Mặc giữ c.h.ặ.t bàn tay đang vùng vẫy của nàng, khẽ : “Tập trung một chút, nếu nàng còn cử động nữa thì bên ngoài sẽ thực sự đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-262.html.]
Cơ thể Lãnh Ninh cứng đờ, Kỳ Mặc nhân cơ hội c.ắ.n lấy môi nàng, hôn càng thêm sâu đậm. Lãnh Ninh chuyện, nhưng miệng lấp đầy , nàng kịp đề phòng liền sa lưới tình mạnh mẽ nhưng cũng đầy dịu dàng của Kỳ Mặc...
Bọn họ hiện đang chiếc xe ngựa lớn mà Kỳ Mặc chuẩn . Bên ngoài trông mộc mạc giản dị, nhưng bên trong vô cùng thoải mái, đặc biệt lót thêm đệm mềm mại.
Trong các ngăn tủ nhỏ đặt đồ ăn vặt và , chuẩn riêng cho hai ham ăn là Lãnh Ninh và Tiểu Bảo. Giờ đây Tiểu Bảo chỉ cần ngoài là nhất định chiếc xe ngựa , còn chiếc xe lừa cũ thì nó chê bai hết mực !
Hiện tại chiếc xe lừa chỉ chuyên dùng để Trần Sinh đ.á.n.h xe và đưa đón Cửu nhi.
là so sánh thì , từ khi chiếc xe ngựa , ngay cả Lãnh Ninh cũng xe lừa của nữa.
Không thể Kỳ Mặc quả thực chu đáo, khi trở về , tâm tư đều đặt lên hai nương con nàng, việc đều sắp xếp thỏa đáng. Lãnh Ninh nhận thấy cũng trở nên lười biếng hơn, và theo thói quen, hễ việc gì là nàng đều nghĩ ngay đến Kỳ Mặc!
Sự chân thành của một thể hiện qua cuộc sống thường nhật, là một nhạy cảm như Lãnh Ninh, nàng tin đôi mắt và trực giác của .
Và Kỳ Mặc chính là hiệu quả , dùng cách "luộc ếch bằng nước ấm" để dần dần hòa cuộc sống của hai nương con nàng, trở thành một phần thể thiếu.
Từ khi Tiểu Bảo Kỳ Mặc là cha nó, nó trở nên vô cùng tự tin mặt lũ trẻ con trong thôn.
Nó gặp ai cũng khoe rằng cha nó trở về, cha nó đối xử với nó lắm, cha nó mua cho nó nhiều đồ chơi, cha nó dạy nó võ công, cha nó...
Nói tóm , bất cứ điều gì cũng là cha ! Lãnh Ninh suýt nữa rụng cả răng vì sự ngọt ngào của nó. Nó chỉ thiếu việc vác một tấm bảng “Cha trở về!” để khoe khắp chợ nữa thôi!