Xe ngựa càng lúc càng đến gần, Lãnh Ninh và ngoài đón, ngoài quá lộ liễu, dân làng chắc chắn sẽ bàn tán khắp nơi, truyền qua truyền sẽ tam thất bản. Chi bằng cứ sân , ngoài sẽ rốt cuộc là nhà ai khách đến, nơi đây vài nhà, mỗi ngày, họ cũng rõ.
Người dẫn đầu đưa hai chiếc xe ngựa sân , những chiếc xe khác sân .
Trong sân , ba Lãnh Ninh ở cửa sảnh. Người đ.á.n.h xe dừng xe , bước đến chắp tay với Kỳ Mặc: “Chủ t.ử, đón về .”
“Ừm, vất vả cho ngươi , đưa xuống nghỉ ngơi !” Kỳ Mặc .
“Vâng, thuộc hạ cáo lui.” Người đó dẫn những khác rời .
Lãnh Ninh về phía xe ngựa. Hai hầu thanh kéo xe bước xuống, mang hai cái bục nhỏ đặt xe, vén rèm xe lên.
Lãnh Ninh nín thở, chăm chú bước xuống từ xe ngựa. Người đầu tiên là một trung niên nam t.ử mặc trường sam, trông khá nho nhã, để râu cằm ngắn, chắc là đến ngũ tuần.
Hắn xuống xe đưa tay trong. Một phụ nhân gầy gò bước , vịn tay xuống. Phu nhân vẻ ngoài thanh tú dễ thương, là thuộc tuýp dịu dàng, nhưng sắc mặt , trông vẻ yếu ớt mong manh.
Lãnh Ninh đây cố gắng hồi tưởng dung mạo của họ, nhưng trong đầu chỉ là một hình bóng mơ hồ, rõ chi tiết. Giờ phút , khi thấy hai , hình ảnh trong lòng nàng liền rõ nét. Thì bọn họ trông như thế .
Nàng vốn dễ xúc động, nhưng đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay. Hai bên cạnh xe đang chuyện nhỏ nhẹ với , dù rõ, nhưng Lãnh Ninh thể khẳng định cha đang quan tâm nương, tình cảm của họ nhất định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-264.html.]
Ninh Hạo nhảy xuống từ chiếc xe ngựa bên cạnh, chạy đến mặt cha nương, đó chào Lãnh Ninh một tiếng. Cha nương nàng đầu về phía nàng, bỗng chốc ánh mắt chú ý, Lãnh Ninh quả thực chút cảm giác ngượng ngùng. Kỳ Mặc mỉm với nàng, nắm tay nàng bước về phía nơi cha nương nàng đang .
Vợ chồng Ninh đại nhân ba đang bước đến, kích động đến mức thốt nên lời.
Sau khi Ninh Hạo trở về, kể cho họ về tình cảnh của Lãnh Ninh, cũng về sự tồn tại của Kỳ Mặc và Tiểu Bảo. Họ đều vô cùng kinh ngạc, điều thật sự quá thể tin , lẽ nào đây chính là duyên phận trời định? Dù trốn tránh thế nào cũng thoát !
Đặc biệt, khi Kỳ Mặc từ quan chỉ vì con gái họ, họ càng thể tin . Một danh tiếng như , thể vì một nữ nhân mà chuyện trái với lẽ thường đến thế?
giờ đây tận mắt thấy tại đây, họ thể tin.
Họ cô con gái mặt, trang phục nhã nhặn, sắc mặt tuy trắng trẻo như những tiểu thư khuê các ở Kinh thành, nhưng hồng hào khỏe mạnh, thần sắc . Thân hình vẫn gần như đây, nhưng còn cảm giác yếu đuối, mà đầy sức sống.
Ninh phu nhân vốn là dễ rơi lệ, giờ phút thấy cô con gái ngày đêm mong nhớ, đôi môi run rẩy hé mở, nhưng thể cất thành tiếng. Lãnh Ninh thấy khẩu hình miệng của bà, bà gọi là “Tâm nhi”. Ninh phu nhân run rẩy đưa tay , cha con Ninh Hạo mỗi một bên đỡ bà, cảm giác như bà thể ngất bất cứ lúc nào vì quá xúc động.
Lãnh Ninh nhanh ch.óng bước tới nắm lấy tay bà, theo bản năng, nàng mở miệng gọi: “Mẹ...” Giọng chút nghẹn , nàng sang phía Ninh đại nhân gọi: “Cha...” Nước mắt cũng lã chã rơi xuống.
Lãnh Ninh vốn nghĩ rằng ngoài căng thẳng thì sẽ cảm xúc nào khác, tiếng “cha ” nàng gọi như thế nào. Nàng quá nhiều năm gọi hai tiếng xưng hô , nhưng ngờ kìm lòng như thế!