Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 113: Kẻ hoàn khố đục khoét gia tộc không nương tay
Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:48:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ăn cơm? Đó là điều tất nhiên! Đây là chuyện ngươi hứa với từ lâu đấy." Ma Đế Lan Thuẫn nở một nụ vô hại.
"À , tên, gọi là Bạch.
Lúc nhỏ kiểm tra dị năng hệ Băng, mẫu trong thần thoại thượng cổ một thần thú hệ Băng cấp S cực kỳ mạnh mẽ, gọi là Bạch Điểu.
Bà đặt tên cho là Bạch, hy vọng tương lai thể đột phá xiềng xích mười cấp, trở thành dị năng giả cấp S trong truyền thuyết."
Ma Đế Lan Thuẫn vô cùng nghiêm túc, Mã Đặc bên cạnh nhịn mà điên cuồng cảm thán trong lòng: Đại nhân thật quá lợi hại! Ngài bịa chuyện mà tự nhiên như thật, căn bản là giả chút nào!
Thực tế Mã Đặc cũng rằng, khi mẫu ngài còn sống, cái tên Ma Đế Lan Thuẫn chỉ ghi trong gia phả mà thôi, nhà đều gọi ngài bằng tên cúng cơm - Bạch.
Chỉ là khi mẫu qua đời, ngài cho phép bất kỳ ai gọi tên cúng cơm đó nữa. Bởi vì ngài cảm thấy, cái tên Bạch là do mẫu đặt, những kẻ khác xứng đáng gọi ngài như .
"Bạch? Cái tên thích, đơn giản, dễ nhớ ! Sau gọi ngươi là Tiểu Bạch nhé. , sẽ sửa ghi chú của ngươi thành Tiểu Bạch ngay!" Tả Phiến càng cảm thấy thiết hơn.
Thần thú Bạch Điểu Tả Phiến mới đầu, trong hệ thống thần thoại của Lam Tinh , nhưng nàng cũng để tâm.
Ma Đế Lan Thuẫn chút hài lòng: Tiểu Bạch là cái quái gì chứ? Tại thêm chữ "Tiểu" tên của ?
Sau một hồi hàn huyên, Tả Phiến hào phóng lấy ba hạt Mao Lật, nướng thơm phức ngay mặt bọn họ, chia cho mỗi một hạt.
Mễ Na và Mã Đặc ngửi thấy mùi hạt dẻ nướng thơm lừng sớm thèm thuồng. Nhìn hạt dẻ nướng Tả Phiến đưa tới, cả hai cùng về phía đại nhân, thấy ngài gật đầu mới cẩn thận nhận lấy, nhanh ch.óng cho miệng.
"Ấy! Đừng vội vàng như thế! Cái bóc vỏ mới ăn ." Khi Tả Phiến thốt câu , Mễ Na c.ắ.n nát cả lớp vỏ lẫn nhân dẻ bên trong, vì tiếc của nên nỡ nhả mà tiếp tục nhai vụn nuốt xuống.
Sau đó, nàng thấy Mã Đặc và đại nhân nhà chút hoảng hốt, ưu nhã bóc vỏ hạt dẻ, thì chậm nhưng thực chất ăn nhanh.
Tuy nhiên, vì lúc Tả Phiến chia hạt dẻ nướng hề thiên vị, mỗi một hạt, nên ấn tượng của bọn họ về nàng hơn nhiều.
Trước đây những kẻ phận của bọn họ nhưng nịnh bợ đại nhân, trong mắt bọn chúng lúc nào cũng chỉ đại nhân, coi những tùy tùng như bọn họ là vô hình.
Sau khi dần tầm quan trọng của bọn họ, thông qua bọn họ để tiếp cận đại nhân, bọn chúng mới lộ vẻ cung kính.
phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhặt rác khác, trong mắt nàng, ba bọn họ dường như đều bình đẳng, bất kỳ sự khác biệt nào.
Nàng hề nịnh bợ đại nhân, cũng hề khinh rẻ bọn họ.
Mèo Dịch Truyện
Khi ba đang ăn hạt dẻ nướng, Tả Phiến sực nhớ đến mục đích chuyến của bọn họ, đột nhiên nhớ lúc nãy đường Tiểu Bảo hái một đóa hoa túc biến dị.
Đó là một đóa hoa màu đỏ sẫm diễm lệ, nở rộ rực rỡ vô cùng, đến mức khiến lòng run động.
Kể từ đầu hái hoa hẹ và hoa quỷ thứ đằng trong rừng Quỷ Thứ tặng cho nàng, thấy nàng vui vẻ, Tiểu Bảo hễ gặp đóa hoa nào là thích hái vài bông tặng nàng.
Bây giờ nó còn học từ Tả Phiến cách cất hoa tươi gian , đợi khi về nhà sẽ cắm ống tre chứa đầy nước, thể giữ cho hoa tươi tàn trong vài ngày.
Tả Phiến ấn tượng với Tiểu Bạch, sẵn lòng giúp đỡ , bèn giả vờ lục lọi lung tung trong túi bao tải.
Có sự hiện diện của kẻ mạnh, Tiểu Bảo yên tâm nên luôn bám sát bên nàng. Tả Phiến nhân cơ hội : "Tiểu Bảo, đóa hoa xinh hôm nay hái ? Lấy cho tỷ tỷ nào."
Tiểu Bảo dùng móng vuốt nhỏ sờ lên bụng, lấy đóa hoa túc to bằng miệng bát đẽ . Tả Phiến mượn bao tải che chắn, thuận tay cầm đóa hoa lên.
"Loại hoa từng hình như độc, độc tính của nó là gây ảo giác." Tả Phiến đưa đóa hoa túc cho Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch thuận tay đưa đóa hoa cho Mã Đặc. Mã Đặc lấy từ trong nút gian một thiết tinh xảo nhỏ gọn giống như đèn pin nhỏ, khi nhấn công tắc, một chiếc kim b.ắ.n đ.â.m một cánh hoa.
Rất nhanh, bên trong truyền tiếng báo cáo: "Kết quả phân tích thành phần thực vật: Ngành thực vật hạt kín Đại Tai Biến, lớp thực vật hai lá mầm, bộ túc."
"Đã bờ vực tuyệt chủng trong Đại Tai Biến, trong suốt ba trăm năm qua hề ghi chép liên quan."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-113-ke-hoan-kho-duc-khoet-gia-toc-khong-nuong-tay.html.]
"Hạt của loài thực vật chứa nhiều độc tố như morphine, codeine, sử dụng lâu dài sẽ dẫn đến nghiện, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe."
"Hoa của loài thực vật hiệu ứng gây ảo giác, khi biến dị hiệu ứng gây ảo giác càng mạnh hơn, thể dùng để điều chế t.h.u.ố.c gây ảo giác chống động vật biến dị, tuyệt đối dùng bình thường."
"Anh túc?! Đâ... đâ... đây là thực vật từ Đại Tai Biến ? Vị vua gây ảo giác trong truyền thuyết tuyệt chủng ư?" Mã Đặc xúc động đến mức tay bắt đầu run rẩy, Mễ Na cũng .
Tiểu Bạch tuy cũng kinh ngạc nhưng biểu hiện quá rõ ràng. Tả Phiến tự mặc định trong đầu: Tiểu Bạch chắc chắn là một kẻ khố màng thế sự, đối với những thứ nhất định hiểu nhiều.
dù nữa, đóa hoa túc chính là thứ họ cần. Có thể giúp Tiểu Bạch, Tả Phiến cảm thấy an lòng.
"Tiểu Bảo, tỷ tỷ thích đóa hoa , còn nhớ nó hái ở ? Dẫn chúng ?" Tả Phiến cầm đóa hoa khua khua mặt Tiểu Bảo.
Chức năng gây ảo giác của hoa túc cần phương pháp đặc thù chiết xuất thành d.ư.ợ.c tịnh mới tác dụng. Nếu chỉ là hoa đơn thuần, là cả một cánh đồng túc cùng lúc nở rộ mới tác dụng gây ảo giác.
Lúc Tả Phiến hề ý định giấu giếm Tiểu Bảo, bởi vì bọn Tiểu Bạch xuất hiện quá đột ngột, căn bản kịp giấu.
Vì bọn họ phát hiện Tiểu Bảo, Tả Phiến chỉ thể đặt cược nhân phẩm của Tiểu Bạch mà thôi.
Hơn nữa, hai dị năng giả theo trông cũng mạnh mẽ, chắc hẳn sẽ hẹp hòi đến mức tranh đoạt Tiểu Bảo của nàng nhỉ?
Tả Phiến còn đang do dự để rời khỏi bức tường hoa, Mễ Na trực tiếp tạo một cơn lốc xoáy, đưa bên ngoài bức tường hoa.
Tiểu Bạch hỏi thế nào bọn họ bên trong, hai tùy tùng của cũng hỏi. Xem bọn họ định tôn trọng quyền riêng tư của nàng, điều khiến Tả Phiến hài lòng.
Sau khi khỏi tường hoa, Tiểu Bảo dẫn bọn họ thong dong (thực tế là ngừng hít mũi ngửi mùi), nhanh tìm thấy cây túc biến dị .
Thân cây của nó cao lớn lắm, chỉ hơn hai mét, trong các loài thực vật biến dị thì thể coi là "nhỏ nhắn". Đóa hoa mà Tiểu Bảo hái là đóa nhất, ở đây vẫn còn ba, bốn đóa nữa.
Có đóa cánh hoa sâu c.ắ.n nham nhở, đóa nở quá kỳ nên cánh hoa đều héo rũ. Tả Phiến tinh mắt phát hiện mười mấy quả túc hình dáng giống như những quả bí đao nhỏ cỡ nắm tay.
Mễ Na và Mã Đặc thực tế hiểu rõ về loài thực vật , nhận thức về túc đều đến từ tiếng báo cáo của thiết lúc nãy. Vì , bọn họ rằng bên trong những quả màu xanh xù xì chính là hạt giống túc.
Tả Phiến hái một quả túc để lưu giữ, bọn Mã Đặc lập tức học theo, hái hết những quả túc còn cho nút gian bảo quản.
Mã Đặc còn đ.á.n.h dấu tại chỗ, định bụng khi về sẽ báo cáo gia tộc, phái chuyên gia nông nghiệp tới dùng thùng trồng trọt đào cả cây di dời.
Tiểu Bạch khoanh tay , khi bọn họ bận rộn xong xuôi, nhàn nhạt liếc Mã Đặc một cái : "Những cung cấp thực vật d.ư.ợ.c dụng trân quý như Tả tiểu thư đây, theo thông lệ của gia tộc, nên ban thưởng bao nhiêu?"
Mã Đặc: "..."
Gặp tình huống , thực tế con em gia tộc thường sẽ lừa gạt những nhặt rác hoặc dị năng giả cấp thấp đó, mua đứt thông tin với giá cực thấp, đó tự mang thực vật trân quý về gia tộc, đến chỗ đại nhân Ogusđinh để đổi lấy d.ư.ợ.c tịnh nâng cao dị năng hiệu quả cao.
đại nhân hỏi như , còn thể gì khác ?
"Thông thường là dựa theo giá trị đóng góp lớn nhỏ, phần thưởng d.a.o động từ mười vạn đến cả triệu bạc." Mã Đặc cân nhắc từng chữ . Hắn dám quá nhiều, cũng dám quá ít, chỉ thể lấy mức thưởng cao nhất bên ngoài khu 40 giới hạn .
"Hả? Nhiều như ? Ta thể nhận . Tiểu Bạch, chúng đều quen , cũng nỡ lừa ngươi quá mức như !" Tả Phiến từ chối.
Nàng tất nhiên hiểu đạo lý thể tiêu hao hết tình nghĩa trong một . Có bạn như Tiểu Bạch ở đây, lẽ còn thể cung cấp cho nàng những thông tin nội bộ quan trọng.
"Không nhận ? Dù cũng là tiền của gia tộc, chẳng tiền túi của . Ngươi nhận tiền , mới thể mời ăn cơm tiếp chứ!" Tiểu Bạch lúc lộ hình ảnh một kẻ khố đục khoét gia tộc chút nương tay.
Mã Đặc: "..."
Mễ Na: "..."
"Vậy thì... cứ lấy mức cao nhất !" Mã Đặc cố gắng giữ cho bả vai run rẩy để tránh bật thành tiếng. Mễ Na càng tệ hơn, nàng lưng nấp một bụi cây, cố nén tiếng khiến cả run lên bần bật.