Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 116: Ăn chực
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:24:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hi Nhi từ khi đến Vân Uyên Thượng Kính, vẫn luôn ở tại khách phòng trong Dạ Đàm Cung.
Dù mua cả một dãy cửa tiệm phố, nhưng đó dù cũng là tiệm buôn chứ phủ , nên tính nàng vẫn một ngôi nhà của riêng .
Tòa Song T.ử Lâu mà Tang Nguyệt Bạch mặt Trấn Tinh Thành tặng nàng, quả thực gãi đúng chỗ ngứa.
Sau khi để quản sự dẫn tham quan một vòng, Hi Nhi nhận thấy trang trí và bày biện trong Song T.ử Lâu đều vô cùng tinh xảo, nàng cảm thấy hài lòng.
Ngay trong ngày hôm đó, nàng quyết định dọn ở luôn.
Bác Nhất Ngôn thấy nàng dọn , dĩ nhiên cũng theo .
Còn Tiểu Bảo, Panda và Mao Lật thì vội dọn ngay. Trước đó họ mải mê nghiên cứu chất gây nhiễu thông tin và trứng sâu nano mô phỏng, nên vẫn thời gian dạo khắp Dạ Đàm Cung.
Nay khó khăn lắm mới chút rảnh rỗi, Phong quản sự liền đích hộ tống, đưa họ ngắm cảnh quanh Dạ Đàm Cung và vùng lân cận.
Phong quản sự tỏ ân cần, vì Tầm Nhật gửi tin cho lão, rằng bên cạnh Bạch Hi tiểu thư một kẻ bám đuôi như kẹo kéo là Bác Nhất Ngôn, gây cản trở lớn cho việc chủ t.ử của họ ở riêng với nàng.
Nếu cả ba vị cũng dọn Song T.ử Lâu, thì chủ t.ử thật sự sẽ còn chút cơ hội nào để ở riêng với Bạch Hi tiểu thư nữa.
Đêm đầu tiên Hi Nhi ở Song T.ử Lâu, nàng ngủ an lành, bởi Tang Nguyệt Bạch hạ lệnh cho mang một gốc linh thực ngũ giai tên là Miên Tâm Đằng trồng ngay bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của nàng.
Tập tính sinh trưởng của Miên Tâm Đằng chút giống cây thường xuân, nhưng lá tròn trịa như phiên bản thu nhỏ của lá sen, hoa nở từng chùm màu hồng nhạt, trông mắt thanh tao.
Miên Tâm Đằng công hiệu tĩnh tâm trợ ngủ, dù là khi nghỉ ngơi tu luyện đều mang lợi ích to lớn.
Tuy nhiên, đối với Dạ Đàm Tịch, công hiệu của linh thực ngũ giai chẳng đáng là bao.
Cộng thêm việc cả đêm cứ mải nghĩ về dáng vẻ đáng yêu khi ngủ say của Hi Nhi, khiến thấy buồn ngủ chút nào.
Hi Nhi ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh giấc, nàng bò dậy mở cửa sổ để hít thở khí, lập tức thấy những chùm hoa xinh .
Nàng nheo mắt, hít một thật sâu mùi hương thanh khiết trang nhã, cảm thấy cả vô cùng khoan khoái.
Sau đó, nàng thoải mái vươn vai một cái thật dài.
Bỗng nhiên, nàng cảm nhận ở tòa lầu đối diện đang chằm chằm, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Dạ Đàm Tịch.
Hai tòa lầu cách đầy năm trượng, ngũ quan của tu hành phi phàm, tự nhiên đối phương vô cùng rõ nét.
Dạ Đàm Tịch thấy bộ dạng ngái ngủ của nàng những thấy , mà trái còn thấy nàng thật ngây ngô đáng yêu.
Hắn cứ ngỡ tiểu cô nương thấy gương mặt mộc rửa mặt chải đầu sẽ thẹn thùng cáu kỉnh, nào ngờ thấy Hi Nhi trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy ngạc nhiên :
"Ơ? Cung chủ đại nhân, tối qua ngài về Dạ Đàm Cung?"
"Khụ khụ! Bản cung chủ còn việc cần giải quyết ở Trấn Tinh Thành, về về tiện, nên ở đây luôn." Dạ Đàm Tịch đáp.
"Ồ, cứ ngỡ ngài ở Trấn Tinh Thành ít trạch chứ, ngờ ngài cũng giống , chỉ mỗi một chỗ để ở thôi nhỉ!" Hi Nhi .
Phá Hiểu và Tầm Nhật đang ẩn nấp trong bóng tối thầm nhủ: Cung chủ đại nhân ở Trấn Tinh Thành ít nhất mười mấy tòa hào dinh, tòa nào cũng lớn hơn Song T.ử Lâu nhiều.
Thế mà ngài cứ nhất định ở đây, còn hành lang từ sáng sớm, chọn đúng vị trí gần phòng ngủ chính của đối phương nhất.
Nhìn xem, Cung chủ đại nhân dính ít sương sớm, thế mà cũng chẳng buồn dùng linh lực hong khô thi triển một cái tịnh hóa thuật.
Hi Nhi hàn huyên với Dạ Đàm Tịch vài câu xong liền bận rộn rửa mặt.
Sau khi chuẩn xong xuôi, nàng định ăn một bữa sáng thịnh soạn, ngẩng đầu lên qua cửa sổ thấy Dạ Đàm Tịch vẫn đó hành lang đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-116-an-chuc.html.]
Hi Nhi hiểu nổi, tại ngài cứ mãi ở đó, lẽ nào góc ở đó ngắm cảnh hơn ?
nghĩ đến việc nhận phần thưởng là tòa nhà đều nhờ phúc của ngài , nàng cũng thấy ngại nếu ăn một .
Dẫu lúc đó nhờ ngài ngăn chặn Trùng hoàng và đại quân Trùng tộc vây công, nàng mới cơ hội sửa chữa rào chắn gian.
Nghĩ , nàng bước hành lang, truyền âm cho đối diện: "Cung chủ đại nhân, ngài nguyện ý cùng dùng bữa sáng ?"
"Bữa sáng? Ta thấy nên gọi là ngọ thiện (bữa trưa) thì đúng hơn." Dạ Đàm Tịch nhếch môi, khẽ mỉm .
Hi Nhi nụ của cho hoa cả mắt, thầm nghĩ đời nam nhân phong hoa tuyệt đại đến thế?
Chao ôi! Chỉ tiếc tu vi ngài quá cao, nếu bỏ lương cao thuê ngài thị vệ cận, đặt bên cạnh ngắm cũng thật bổ mắt.
Nàng thực chất vẫn hiểu chuyện nam nữ, chỉ cảm thấy thì nên thêm vài cho sảng khoái tinh thần.
Chỉ là kiểu thuần túy thưởng thức mà thôi.
Mèo Dịch Truyện
Đầu óc đang nghĩ vẩn vơ thì vô thức ngẩn , đến khi hồn , nàng thấy Dạ Đàm Tịch ngự hành khí, chỉ vài bước tới mặt .
"Tiểu nha đầu, ngẩn ngơ cái gì thế? Chẳng mời cùng dùng ngọ thiện ? Còn mau bày ?" Dạ Đàm Tịch giơ tay, khẽ gõ nhẹ trán nàng .
Hành động gõ trán Hi Nhi vốn dĩ quen thuộc.
Xung quanh nàng đều là bậc trưởng bối, họ bao giờ nỡ mắng mỏ, càng nỡ động chân động tay với nàng, ngày thường nhất chính là dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán nàng.
Động tác quen thuộc khiến nàng cảm thấy gần gũi với Dạ Đàm Tịch thêm vài phần, cứ như thể ngài cũng là một vị trưởng bối của .
"Nếu là ngọ thiện, mời ngài ăn hỏa oa (lẩu) nhé!" Hi Nhi , năm xưa nàng và Bác thúc thúc thể Dạ Đàm Cung, là nhờ món hỏa oa dẫn đường.
Dạ Đàm Tịch bao giờ ăn hỏa oa, cũng từng thấy qua.
Nhìn nàng bày biện bữa trưa, hóa là mang cả nồi lẫn bếp , khỏi nảy sinh hứng thú.
Hắn khoanh tay sang một bên, lặng lẽ nàng bận rộn chạy đôn chạy đáo, cho gia vị lẩu và nước linh tuyền nồi, đó dán một tấm hỏa diễm phù bếp, đun sôi nồi nước súp sùng sục.
Từng đĩa rau linh súc và thịt linh thú sơ chế sạch sẽ bưng , dùng đũa chung cho nồi.
Dạ Đàm Tịch hiểu, tiểu cô nương bình thường rõ ràng chút lười biếng, sợ phiền phức, thế mà vì một bữa ăn sẵn lòng bận rộn vất vả như .
Đợi nàng pha xong nước chấm, giúp gắp những món rau và lát thịt mỏng chín bát, nàng tươi niềm nở chào mời:
"Đừng ngẩn đó, mau ăn , nếu nguội mất sẽ ngon ."
Dạ Đàm Tịch vốn chẳng màng đến d.ụ.c vọng ăn uống, nhưng hôm nay món hỏa oa , ngay từ lúc mở vung ngửi thấy mùi hương quyến rũ.
Cộng thêm việc chính tay Hi Nhi pha nước chấm và gắp thức ăn cho , mới nếm một ngụm nhịn mà khen ngợi:
"Quả nhiên là mỹ vị nhân gian, còn ngon hơn tất cả những thứ từng ăn đây!"
Lời nhận xét như là mức đ.á.n.h giá cao nhất mà thể đưa , nhưng Hi Nhi vẫn chút hài lòng :
"Người bận rộn cả buổi, ngài chỉ cho một câu như thế thôi , thật là quá hời hợt !"
Tầm Nhật và Phá Hiểu đang bên hành lang đối diện ngóng trông thầm nghĩ: Biết đủ cô nương! Chủ t.ử nhà chúng đây dù ăn những bữa yến tiệc cao cấp nhất cũng chỉ buông một câu "cũng " để đ.á.n.h giá thôi.
Hai bọn họ lúc thèm đến mức nước miếng sắp trào , ai bảo khứu giác của họ quá nhạy bén, dù cách xa năm trượng vẫn mùi hương của hỏa oa cho ngất ngây.
Nếu để tạo cơ hội cho chủ t.ử, họ chắc chắn chẳng ngần ngại mà lao tới ăn chực .