Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 117: Tặng ngươi heo rừng thêm món ăn
Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:48:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiến cơ trực tiếp bay đến trung Ma Quỷ sâm lâm, Mã Đặc giăng thiên la địa võng tinh thần, nhanh ch.óng tìm thấy bốn ổ heo rừng biến dị, heo con nhỏ nhất là nhất giai, heo già nhất là tam giai.
Mã Đặc nhịn điên cuồng oán trách: là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà mà!
Nghĩ đường đường là một lục giai hệ tinh thần, thế mà dùng đến tuyệt kỹ ẩn giấu của để thăm dò mấy con biến dị thú cấp thấp đáng thương tam giai, thật là thiên lý mà!
Đại nhân báo cáo xong, chẳng những an ủi trái tim nhỏ bé tổn thương của , mà còn từ chối lời tự nguyện thỉnh cầu của Mi Na, đích đến hang ổ của mấy con heo rừng biến dị .
"Đại nhân, loại chuyện nhỏ nhặt ngài còn yên tâm để thuộc hạ ?" Mi Na hiểu.
Mèo Dịch Truyện
"Ta xác heo rừng nát bét, mùi m.á.u tanh nồng nặc, vẫn là dùng hệ băng thì hơn, còn thể duy trì độ tươi mà biến chất." Đại nhân vẻ mặt ghét bỏ giải thích.
Mi Na thi triển cuồng phong đưa đại nhân đến vị trí Mã Đặc đ.á.n.h dấu, đó liếc Mã Đặc nữa: Đại nhân đây là đang phát điên cái gì ?
Sau đó, trong đầu Mã Đặc bỗng nhiên lóe lên một tia sáng!
Chất béo chính là dầu ăn, mà dầu ăn chính là mỹ thực.
Chẳng bọn họ mới nếm thử mỹ thực ? Còn nhớ khi đó Tả Phiến tiểu thư từng với đại nhân trong phận Tiểu Bạch một câu: "Dầu ăn quá đắt, nỡ ăn".
Được , cuối cùng cũng phá án, giải nghi hoặc !
Thấy Mã Đặc lộ biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ, Mi Na sốt ruột đến mức xoa hai tay , Mã Đặc khi thưởng thức vẻ nôn nóng của nàng mười mấy giây, cuối cùng cũng đại phát từ bi, dùng tinh thần lực truyền âm cho nàng: "Đại nhân tặng cho Tả Phiến tiểu thư một ít dầu ăn."
"Chỉ vì một ít dầu ăn mà đại nhân tốn công tốn sức như ? Không thể đến siêu thị trực tiếp mua mang qua đó ?" Mi Na càng thêm khó hiểu.
"Cái ngươi liền hiểu chứ? Đồ mua ở siêu thị thể so với việc đích săn b.ắ.n để thể hiện lòng thành?" Mã Đặc chút hèn mọn, hiện tại thể khẳng định chắc chắn trăm phần trăm, những hành động bất thường của đại nhân thời gian qua đều liên quan đến vị Tả Phiến tiểu thư .
Tiếc là diện mạo của nàng đủ xuất chúng, đang mang thai, quan trọng nhất vẫn là một bình thường, hy vọng gì !
thể một khiến đại nhân nhớ mong, mà cần trả giá quá lớn, thì cứ tùy ý ngài vui vẻ là .
Chiều tối ngày hôm , Mi Na đầy bụi bặm xuất hiện bên ngoài cổng viện của Tả Phiến, thấy Mi Na tự báo danh tính qua cửa, Phan Đa Lạc thu thập trở về liền chạy vội mở cửa.
"Cái là do đại... , là một bạn của thiếu gia nhà tặng, thiếu gia chê đồ bên trong đẳng cấp thấp quá, và Mã Đặc nấu nướng, nên bảo mang qua cho các ngươi thêm món ăn.
Ta còn vội vàng về hội quân với thiếu gia, chúng vẫn còn nhiệm vụ khác thành, đây!" Mi Na dứt lời liền cuốn theo một luồng gió lốc nhỏ, biến mất thấy tăm .
Nàng giỏi dối, thế mà đại nhân nhà bắt nàng mỗi một câu đều là lời dối, chạy nhanh một chút nàng sợ sẽ lộ mất.
Phan Đa Lạc hai tay nâng chiếc nút kim loại màu xám tro mà Mi Na để , .
Một lúc , mới chạy vội đến mặt Tả Phiến: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, cái là Mi Na tỷ tỷ đưa tới, nàng là do thiếu gia nhà nàng, chính là cái tên Tiểu Bạch , gửi cho chúng thêm món ăn đấy."
Nút gian thì Phan Đa Lạc cũng đầu tiên thấy, nhưng để sử dụng thì thực sự , cho dù cũng dám tùy tiện mở .
Tả Phiến thực cũng cách sử dụng nút gian, nhưng trong nhà chẳng vẫn còn một kho bách khoa thư là Mao Lật ?
Năm phút , ánh mắt nóng rực của hai tỷ lớn nhỏ, Mao Lật chỉ huy Tả Phiến truyền một luồng tinh thần lực trong chiếc nút kim loại, đó Tả Phiến liền thấy mắt xuất hiện một gian hình vuông rộng 5 mét, dung tích ước chừng 125m³.
Trong gian chất đống một cách tùy ý những khối băng lớn, qua lớp băng mới phát hiện, những khối băng đều là những con heo rừng đóng băng.
Trong đó heo trưởng thành hai con, heo con mười hai con, heo trưởng thành thể hình khổng lồ, chiều dài ước chừng 4, 5 mét, cao 2 mét, vai rộng 1.5 mét.
Heo con thể hình lớn nhỏ đều, con nhỏ nhất cũng dài 80 centimet, con lớn dài gần 2 mét.
Những con heo rừng trông như còn sống, con thì đang há miệng ngáp, con thì giơ chân lên gãi ngứa, mấy con heo con đang cùng đồng bọn nô đùa nghịch ngợm...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-117-tang-nguoi-heo-rung-them-mon-an.html.]
Biểu cảm của chúng đều đóng băng trong nháy mắt, đây chắc hẳn là sử dụng dị năng hệ băng, tức khắc biến chúng thành tượng băng.
Tả Phiến tuy quá am hiểu về dị năng hệ băng, nhưng cũng cảm thấy thể đóng băng con mồi trong chớp mắt như , đẳng cấp dị năng chắc chắn thấp.
Ta khỏi nảy sinh nghi ngờ đối với phận của Tiểu Bạch, ban đầu vốn tưởng chỉ là một tên công t.ử bột nhà giàu bình thường, bản trông cũng giống tâm cơ giỏi mưu lược.
bạn bè của dị năng mạnh mẽ như , còn hào phóng với như thế, gia thế của chắc hẳn đơn giản.
Hơn nữa loại vật phẩm như nút gian đều cực kỳ trân quý, cho dù chiếc nút gian đưa tới dung tích tương đối nhỏ, bằng loại nút gian mà đoàn lính đ.á.n.h thuê dùng, nhưng giá bán tuyệt đối cũng một triệu tiền vàng.
Hắn cứ tùy ý để nút gian ở chỗ như , lẽ nào lo lắng sẽ nhân cơ hội mà chiếm của riêng ?
Nghĩ đến đây, thứ hai chủ động gọi của Tiểu Bạch.
Ma Đế Lan Thuẫn khi cảm nhận độ rung truyền đến từ cổ tay, lập tức giơ lên xem, đó liền như nguyện thấy thông báo cuộc gọi của nữ t.ử , hề do dự một giây nào liền bắt máy.
Hắn hiệu tay bảo Mã Đặc tự ngăn cách thính giác, cho phép trộm, đó liền mỉm lên tiếng: "Chào nàng, Tả tiểu thư! Heo rừng nhận ? Lần thể thắng ít dầu, thể tùy ý chiên xào chứ?"
"Tiểu Bạch, món quà của ngươi thật sự quá quý giá! Còn cả nút gian nữa, sẽ bảo quản kỹ, đợi tới ngươi qua thì lấy ." Tả Phiến vội vã .
"So với cây t.h.u.ố.c phiện mà nàng giúp tìm , những thứ căn bản đáng là gì. Nàng lão đầu t.ử si mê d.ư.ợ.c tề nhà coi trọng món đồ đó đến mức nào .
Cái nút gian cũng đáng giá bao nhiêu, đó là quà sinh nhật mẫu tặng khi lên ba tuổi, gian đó quá nhỏ, chỉ thể để cho trẻ con cất đồ chơi thôi.
Sau khi lớn lên nút gian lớn hơn, cái đó liền cứ để trong kho bám bụi thôi, mang cho nàng dùng, khi ngoài nhặt rác cũng thể đỡ tốn chút sức lực."
Giọng điệu của Tiểu Bạch tùy ý, xem là thực sự quan tâm đến quyền sở hữu của chiếc nút gian , Tả Phiến thở phào nhẹ nhõm, khỏi cảm thấy ngũ vị tạp trần.
Ta vốn luôn con phân chia đẳng cấp, mặc dù trong sách giáo khoa luôn sinh đều bình đẳng, nhưng rõ ràng sự bình đẳng tuyệt đối là tồn tại.
Nếu thì tại trong nhiều lời quảng cáo đều rằng thể để con cái của thua ngay từ vạch xuất phát?
Một đứa trẻ xuất từ tầng lớp đáy như , thể trở thành vận động viên, còn giành chức vô địch cấp tỉnh, tất cả đều dựa những giọt mồ hôi cần cù của chính .
Sau khi xuyên đến Phế thổ, hai chữ bình đẳng càng dám nghĩ tới nữa, và Phan Đa Lạc giống như những kẻ nhặt rác ở khu 50, so với Tiểu Bạch sinh ngậm thìa vàng, vốn là một trời một vực.
Tiểu Bạch giống với những đại nhân vật cao cao tại thượng , coi một kẻ nhặt rác bình thường như là bạn bè.
Vì để bảo vệ lòng tự trọng của , dám trực tiếp chuyển tiền cho , mà lấy cớ giúp tìm một cây t.h.u.ố.c phiện, đầu tiên là tặng cho một lọ d.ư.ợ.c tề gen cao cấp, bây giờ lấy cớ tặng heo rừng để thêm món ăn, mà tặng kèm thêm một chiếc nút gian.
Sự săn sóc , tình nghĩa , ghi nhớ kỹ , hy vọng tương lai cũng một ngày đủ mạnh mẽ để thể giúp đỡ Tiểu Bạch một tay khi cần.
Tuy rằng hy vọng trông vẻ mong manh, cũng giống như lời dặn dò Tiểu Bạch đột phá dị năng thập giai , nhưng chỉ cần hy vọng và nỗ lực hướng tới hy vọng đó, bất luận thể thực hiện , khi c.h.ế.t cũng sẽ còn gì hối tiếc.
"Được, tạm biệt!" Tả Phiến cảm thấy lời nhiều, cuối cùng cũng chỉ thốt ba chữ, liền cúp máy.
Nàng lời cảm ơn, chỉ là bình thường mà lời tạm biệt, Ma Đế Lan Thuẫn cảm thấy tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm.
Cảm giác nợ ân tình mà trả thực sự khó chịu, giá trị của mười mấy con heo rừng cộng thêm một chiếc nút gian từng tính toán qua, nhưng thể trong giọng của nàng mang theo đầy sự vui sướng.
Giải quyết vấn đề dầu ăn mà nàng đang thiếu, thể cho nàng cảm thấy vui vẻ, cảm thấy chuyến đến Ma Quỷ sâm lâm uổng công.
Sau khi ngắt liên lạc, phân phó Mã Đặc: "Bảo Mông Thông phái hai tên đội viên hộ vệ canh giữ ở con sông đó, hễ con cá sấu hỏa tiễn lộ diện liền lập tức tiêu diệt nó, tránh gây những thương vong đáng cho dân chúng, dân cơ bản của Lục Tảo tinh thể giảm xuống nữa."
"Vâng, đại nhân." Mã Đặc lập tức đáp lời, trong lòng thầm oán trách: Đại nhân từ khi nào trở nên lo cho nước lo cho dân như thế? Chẳng qua là lo lắng Tả Phiến tiểu thư nhặt rác an mà thôi.