Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 149: Đại chiến bắt đầu

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:25:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dạ Đàm Tịch cảm thấy thời gian trôi qua chậm, chậm, rõ ràng Hi Nhi mới tháp thí luyện bảy ngày, nhưng cảm thấy như trôi qua ba trăm năm dài đằng đẵng.

 

Cảm giác nhiều năm xuất hiện .

 

Kể từ trận chiến diệt thế giữa Thần Vực và Vực Ngoại Thiên Ma ba vạn năm , chuyển thế xuống hạ giới thức tỉnh ký ức.

 

Cố nhân đều rõ tung tích, trong lòng cũng bặt vô âm tín khó lòng tìm thấy, liền cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt chậm chạp.

 

Chờ đợi, sự chờ đợi vô tận đối với còn đau khổ hơn nhiều so với việc c.h.ế.t một cách thanh thản, mỗi ngày thức dậy đều là một sự giày vò.

 

Sau đó, lẽ là do giày vò quá lâu, dần dần trở nên chai sạm.

 

Mãi cho đến khi cùng Hi Nhi chuyển thế tái ngộ, cơn vui mừng khôn xiết, mỗi một ly biệt trở thành một sự hành hạ.

 

Hi Nhi tháp thí luyện, hằng ngày định kỳ truyền linh lực phòng ngự phù trận Thanh Đồng Môn để củng cố trận pháp.

 

Mặc dù mỗi ngày đều kiệt sức, nhưng vẫn nhịn mà cứ cách vài phút ngoảnh đầu về phía tháp thí luyện một .

 

Khi bóng dáng quen thuộc cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt, cơ thể kìm mà run rẩy.

 

Không còn màng đến việc củng cố trận pháp nữa, trực tiếp lao đến mặt nàng.

 

Nàng giữa một nhóm và bằng hữu, vẫn yêu chiều như đây.

 

Hắn há miệng, nên gì, thấy nàng dùng giọng điệu vui vẻ : "Thiếu cung chủ, bấy lâu nay vẫn chứ?"

 

"Nàng... nàng... nàng!" Những lời quá nhiều, đến mức thể thốt nổi một câu chỉnh.

 

"Sau đừng bắt nạt Hồng Uyên nữa, nó là một con ấu tể, thời kỳ trưởng thành dài như , căn bản đ.á.n.h vị Thiếu cung chủ như ngươi ." Hi Nhi .

 

"Hừ! Nể mặt nàng, thèm chấp nhặt với con tâm cơ thú đó nữa là chứ gì." Dạ Đàm Tịch hiếm khi để lộ một mặt trẻ con như .

 

Người ngoài hiểu ý nghĩa cuộc đối thoại giữa bọn họ là gì, nhưng phu thê Vũ Phiến rõ ràng.

 

Vũ Phiến nhịn , vị Dạ Đàm Cung Thiếu cung chủ cho dù là thức tỉnh ký ức truyền kiếp sớm nhất trong bọn họ, nhưng khi gặp cố nhân, vẫn tránh khỏi lộ vẻ trẻ con như .

 

Nghĩ đến việc một chịu đựng nỗi cô đơn suốt ba vạn năm qua, nàng nhịn cảm thán: "A Tịch, ngươi chịu khổ !"

 

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ thôi khiến vị cung chủ Dạ Đàm Cung vốn nổi danh thái sơn sụp đổ mắt cũng chẳng biến sắc, nay tức khắc vỡ vụn tâm phòng, nước mắt tuôn rơi!

 

Sự chờ đợi của một rốt cuộc dài đằng đẵng đến nhường nào, tuyệt vọng đến bao nhiêu, ai thể thấu hiểu đây?

 

Nhìn thấy dáng vẻ của , Hi Nhi rốt cuộc cũng cảm thấy vị thiếu cung chủ ngày xưa luôn quẩn quanh bên cạnh nàng cuối cùng trở .

 

Thế nhưng, hai còn kịp ôn chuyện cũ thì thấy một tiếng "ầm" vang dội, Thanh Đồng Môn đổ sập xuống, bụi mù bay lên cuồn cuộn.

Mèo Dịch Truyện

 

Bên tai nàng vang lên tiếng kinh hô của Phong quản sự: "Hỏng , phòng ngự phá, Vực Ngoại Thiên Ma đ.á.n.h !"

 

"Hoảng cái gì?! Binh tới tướng chặn, nước đến đất ngăn, quân liệt trận!" Dạ Đàm Tịch tức khắc khôi phục gương mặt lạnh như vạn niên băng đảo, trầm giọng quát lớn.

 

Dáng vẻ của so với lúc đối mặt với Hi Nhi và Bạch Vũ đó khác biệt, cứ như là hai khác .

 

Hai tùy tùng cận là Tầm Nhật và Phá Hiểu bên cạnh đều khỏi hoài nghi, liệu trong cơ thể chủ t.ử nhà đang trú ngụ hai linh hồn .

 

Tuy nhiên, đám thuộc hạ Dạ Đàm Cung cùng gia chủ của chín đại gia tộc phía xa thì chỉ thấy mệnh lệnh của .

 

Chư Thiên Tinh Thần Đại Trận vốn diễn luyện vô , chỉ trong vòng mấy phút ngắn ngủi bày , tất cả đều đúng vị trí, nghiêm trận chờ quân địch.

 

Mười mấy tên Vực Ngoại Thiên Ma xông lên phía nhất cuối cùng cũng lộ diện trong tầm mắt của .

 

Mỗi tên bọn chúng đều cao hơn một trượng, diện mạo dữ tợn khủng khiếp, trong ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn và tham lam hề che giấu, như thể coi cả thế giới là vật trong túi của .

 

Vừa thấy bọn chúng, quanh Dạ Đàm Tịch liền tỏa một luồng hận ý ngút trời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-149-dai-chien-bat-dau.html.]

Vạn Hoa Cốc rực rỡ hoa tươi năm xưa, những tháng ngày ấm áp thanh bình khi , cùng những bạn đồng môn từng nô đùa vui vẻ, tất cả đều t.h.ả.m t.ử tay bọn chúng.

 

Thậm chí đến cả một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn cũng chẳng thể giữ , tất cả đều bọn chúng dùng tay xé xác thành từng mảnh vụn.

 

Năm đó dốc lực mới c.h.é.m sạch lũ Vực Ngoại Thiên Ma xâm lược, ngờ ba vạn năm, bọn chúng cuốn gói trở !

 

"Đám tu sĩ nhân tộc hèn mọn , thứ các ngươi đang đối mặt chính là c.h.ủ.n.g t.ộ.c bất t.ử chiến vô bất thắng, thiên đạo phù hộ - Vực Ngoại Thiên Ma!

 

Nếu điều thì ngoan ngoãn từ bỏ phản kháng , chúng còn thể chừa cho các ngươi một cái xác thây.

 

Còn những thiếu nam thiếu nữ dung mạo xinh , nếu bằng lòng hầu hạ chúng cho thì vẫn còn hy vọng sống sót." Một tên thiên ma nam dẫn đầu lên tiếng.

 

Dạ Đàm Tịch trong lòng kinh hãi, ba vạn năm khi chúng xâm nhập Thần giới vẫn ngôn ngữ nhân tộc, xem thời gian ba vạn năm bọn chúng hề yên một chỗ, chắc hẳn học ít kiến thức của nhân tộc .

 

Không đợi phía nhân tộc trả lời, tên thiên ma dẫn đầu giơ tay lên, xuyên qua hư , tóm lấy một nữ tu nhân tộc nhan sắc diễm lệ.

 

Khí tức mà nàng tỏa ít nhất cũng là Thông Thiên Cảnh đỉnh phong, cấp bậc ở Phiêu Miểu Thiên Cảnh Trần Cận Đại Lục đều là chiến lực đỉnh cao nhất.

 

Thế nhưng trong tay tên thiên ma , nàng sức chống trả, chẳng khác nào một con gà con chim ưng quắp lấy.

 

"Ha ha ha ha! Thấy ? Đây chính là thực lực của Vực Ngoại Thiên Ma , đứa nào xé xác thì khôn hồn mà đầu hàng mau!" Tên tùy tùng tên thiên ma lớn đắc ý.

 

Thế nhưng lời của dứt, một thanh cự kiếm ngất trời lao v.út tới, c.h.é.m thẳng về phía cổ tay của .

 

Tên thiên ma né tránh kịp, rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết: "Á!"

 

Bàn tay rụng rời, nữ tu nhân tộc đang nắm c.h.ặ.t đôi cánh của Huyễn Thái Thánh Điệp bay tới đỡ lấy, hạ xuống đất an .

 

Màn giao tranh hiệp đầu khiến nỗi sợ hãi trong lòng các tu sĩ nhân tộc giảm bớt nhiều.

 

Vốn dĩ trong thâm tâm họ, Vực Ngoại Thiên Ma là thứ thể chiến thắng, nhưng giờ đây thấy chúng cũng thương thì họ yên tâm hơn nhiều.

 

Dẫu , thứ rõ mới là thứ đáng sợ nhất.

 

Tuy nhiên, sự an tâm của họ duy trì ba phút thì thấy chỗ vết thương c.h.é.m đứt của tên thiên ma mọc một bàn tay mới.

 

Chỗ vết cắt hề để dấu vết nào, hảo như lúc ban đầu.

 

Cảnh tượng khiến nhịn mà bắt đầu run rẩy, lũ quái t.h.a.i thực sự hề khoác lác, chúng quả thực g.i.ế.c c.h.ế.t!

 

Nỗi sợ hãi nhen nhóm bắt đầu lan rộng, ngay khi đám đông đang run cầm cập mười mấy tên Vực Ngoại Thiên Ma lao tới giữa trung.

 

Thanh cự kiếm c.h.é.m đứt tay tên thiên ma dẫn đầu một nữa vụt lên, giữa lúc kiếm quang lóe sáng, mười mấy bàn tay trái của lũ thiên ma đều đồng loạt rơi xuống đất.

 

Bạch Vũ về phía Tiểu Bạch đang tả xung hữu đột giữa bầy thiên ma, thức tỉnh ký ức tiền kiếp như , đối với đôi tay của lũ thiên ma ấn tượng sâu sắc nhất.

 

Năm đó chính là những bàn tay tàn nhẫn xé xác tộc Thần nhân thành từng mảnh, nuốt chửng m.á.u thịt của họ.

 

Mặc dù Vực Ngoại Thiên Ma năng lực tái tạo chi đứt, nhưng quá trình đó dù cũng cần thời gian, nhanh nhất cũng mất hơn hai phút.

 

Mà trong lúc , những tên thiên ma chỉ còn một tay sẽ thể dùng đôi tay để xé xác đối thủ nữa.

 

Thế nhưng chiêu của Tiểu Bạch cũng ngăn cản bước tiến của Vực Ngoại Thiên Ma, chúng lao thẳng Chư Thiên Tinh Thần Đại Trận do Dạ Đàm Tịch bày .

 

Trận pháp là do dựa tình trạng tu vi phổ biến của tu sĩ nhân tộc hiện nay còn thấp mà sáng tạo , một đại trận thể tập trung pháp lực của hàng chục một điểm duy nhất.

 

Dựa ưu thế về quân để thể đối kháng với lũ Vực Ngoại Thiên Ma hùng mạnh.

 

Dĩ nhiên, đây cũng chỉ là lý thuyết diễn luyện, khi thực chiến nổ , nếu đối phương chấp nhận chịu trọng thương mà g.i.ế.c c.h.ế.t hơn nửa tu sĩ trong trận pháp trong thời gian ngắn thì đại trận sẽ tự khắc tan vỡ.

 

Lúc , mười mấy tên thiên ma tiên phong phát hiện chúng đám tu sĩ nhân tộc nhỏ bé chia cắt , mỗi tên đều hàng chục vây đ.á.n.h.

 

bọn chúng vẫn hề sợ hãi, dẫu bọn chúng cũng là c.h.ủ.n.g t.ộ.c bất t.ử cơ mà.

 

 

Loading...