Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 153: Tiểu Bạch thiếu gia vì bảo bảo thật nỡ bỏ ra vốn lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:48:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để một vị lão nhân hằng ngày chạy tới giao sữa, Tả Phiến tự nhiên là thấy ngại ngùng, vì bàn bạc kỹ với lão quản gia, từ ngày hôm , mỗi ngày sẽ chạy bộ tới đó, thuận tiện lấy sữa tuần lộc về.

 

Dưới ánh bình minh, Tả Phiến chạy chậm tới nhà Cốc lão phu nhân, còn nhét Tiểu Bảo trong túi vải mang theo cùng.

 

Hiếm khi một nơi để hóng gió, còn bạn nhỏ để cùng chơi đùa, Tả Phiến tự nhiên mang theo Tiểu Bảo.

 

Lão quản gia dậy sớm. Khi tới nơi, lão ở đại môn chờ , bên chân còn một con heo nhỏ Hanh Hanh ngốc nghếch chạy quanh lão.

 

Vừa thấy Tả Phiến, Hanh Hanh liền hưng phấn nhảy dựng lên, lao lòng . Lão quản gia thấy mà ghen tị vô cùng: "Hanh Hanh, ngươi thích Tả tiểu thư đến thế chứ?"

 

Hanh Hanh đầu hướng về phía lão "hừ hừ" một tiếng, tiếp tục vùi đầu Tả Phiến, chuyện còn tưởng nó là thú cưng của .

 

Tiểu Bảo chút vui, thò đầu từ túi vải, vươn móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng đẩy một cái, đem Hanh Hanh đẩy xuống mặt đất. Hanh Hanh tức giận, đuổi theo dùng trán húc nó, Tiểu Bảo liền nhanh ch.óng nhảy nhót chạy .

 

Tả Phiến mỉm hai con thú nhỏ đuổi bắt , trong lòng tràn đầy vui sướng. Cảnh tượng , chỉ ở Lam Tinh hòa bình yên ngày xưa mới thấy .

 

Lão quản gia vắt sẵn sữa tuần lộc, để đủ phần của lão và Cốc lão phu nhân, đại khái là một phần ba lượng sữa, còn đều đựng trong thùng nhựa. Khi giao cho Tả Phiến, sữa vẫn còn ấm nóng.

 

Tả Phiến lấy một chậu tre Song Bì Nãi chuẩn sẵn đưa cho lão quản gia. Lão nhân hỏi: "Đây là món trứng hấp ?"

 

"Không , một loại thức ăn mới, gọi là Song Bì Nãi, vị ngọt, phong cách và hương vị đều khác với trứng hấp, đoán chừng ngài và Cốc lão phu nhân đều sẽ thích." Tả Phiến đáp.

 

"Vậy lão xin mặt chủ nhân đa tạ Tả tiểu thư!" Lão quản gia cực kỳ chân thành, món trứng hấp ngày hôm qua mang về, chủ nhân thực sự thích.

 

"Ai mượn ngươi cảm tạ, chẳng lẽ đích cảm ơn ?" Cốc lão phu nhân bỗng nhiên từ khu vườn bên cạnh tới, mỉm .

 

"Chủ nhân, cũng dậy sớm như ? Bình thường đều thích ngủ muộn dậy muộn ?" Lão quản gia quan tâm hỏi.

 

"Có lẽ là lâu ăn món gì ngon, bỗng nhiên cảm thấy ngày tháng trở nên thú vị hơn, cho nên tối qua đặc biệt ngủ sớm để dưỡng nhan." Cốc lão phu nhân đến mức những nếp nhăn mặt đều giãn .

 

"Lão nhân gia quả thực nên ngủ sớm dậy sớm, như lợi cho sức khỏe." Tả Phiến gật đầu tán thành.

 

"Tiểu cô nương ngươi đây, tuổi còn trẻ mà cũng hiểu đạo dưỡng sinh, thật hiếm thấy." Cốc lão phu nhân chút ngoài ý . Người ở phế thổ đều bận rộn bôn ba vì miếng cơm manh áo, ngoại trừ thực phẩm thì ai quan tâm đến vấn đề sức khỏe.

 

Tả Phiến lập tức nhận lỡ lời, vội vàng bù đắp: "Đây là xem từ trong giáo trình lịch sử, con thời kỳ đại t.h.ả.m họa đều chú trọng đến dưỡng sinh và sức khỏe."

 

Cốc lão phu nhân hiển nhiên truy cứu sơ hở nhỏ trong lời của , chuyển chủ đề: " , ngươi tận mắt xem thử con tuần lộc cái biến dị do Tiểu Bạch thiếu gia gửi tới trông như thế nào ?"

 

"Muốn ạ!" Tả Phiến hưng phấn gật đầu.

 

Tuần lộc chỉ mới thấy qua trong chương trình thế giới động vật, còn tuần lộc sống thực sự thì bao giờ thấy, huống chi là tuần lộc biến dị!

 

Cốc lão phu nhân đích dẫn tới một khu vườn khác. Nơi đó một cái l.ồ.ng kim loại khổng lồ dạng lều cổ, bốn phía đều dùng những thanh kim loại dày bằng cánh tay hàng rào, nóc l.ồ.ng bao phủ bởi một lớp cách ly chống bức xạ dày dặn.

 

"Phải lớp cách ly cùng với thức ăn mức bức xạ trung bình mới thể đảm bảo sữa do tuần lộc cái sản sinh duy trì mức bức xạ ở ngưỡng trung bình trở xuống." Cốc lão phu nhân giải thích.

 

Tiến gần, Tả Phiến cách một lớp hàng rào, rốt cuộc cũng dáng vẻ của con tuần lộc cái biến dị .

 

Thân dài của nó chừng ba thước, cao hai thước, thực khổng lồ như trong tưởng tượng của . Cộng thêm bản tính tuần lộc vốn ôn hòa, cũng hèn chi nó thể con thuần dưỡng.

 

"Nghe đại t.h.ả.m họa, tuần lộc cái dài chỉ tầm một thước rưỡi, cao chỉ một thước. Lượng sữa mỗi ngày chúng sản sinh trung bình chỉ tám trăm hào thăng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-153-tieu-bach-thieu-gia-vi-bao-bao-that-no-bo-ra-von-lon.html.]

 

Cho dù bây giờ biến dị, lượng sữa mỗi ngày của nó cũng chỉ ba thăng. Thế nhưng mỗi ngày nó cần ít nhất tám đến mười cân thức ăn khô mới thể duy trì lượng sữa đó.

 

Tiểu Bạch thiếu gia vì bảo bảo, quả thực nỡ bỏ vốn lớn đó." Cốc lão phu nhân cảm thán.

 

Thực từ lúc thấy con tuần lộc , Tả Phiến đoán chi phí nuôi dưỡng nó chắc chắn thấp, ngờ lượng ăn của nó gần như bằng khẩu phần ăn của mười bình thường trong một ngày.

 

Món nợ với Tiểu Bạch xem khó trả sạch . Tả Phiến hít sâu một : "Ta sẽ nỗ lực tạo giá trị lớn hơn, nếu sẽ thật với những giọt sữa tuần lộc ."

 

Cốc lão phu nhân nhướng mày, chăm chú một hồi lâu mới : "Sau nếu thực sự cần đền đáp , nếu ngươi trả nổi, thể tính thêm lão một phần.

 

Cái mạng của lão bà t.ử so với ngươi tưởng tượng còn đáng giá hơn một chút, ngươi cũng thể cứu lão một mà coi như ."

 

"Ta chẳng qua chỉ là giúp ngài lấy một thanh sắt mà thôi, ngài dùng trị dũ thuật khiến bình phục, giúp đỡ của . Nếu về nợ nần lẫn , là nợ ngài nhiều hơn mới đúng." Tả Phiến trịnh trọng đáp.

 

"Ngươi là một đứa trẻ ngoan, lão năng lực đổi hiện trạng của ngươi mà vẫn phân định rạch ròi ơn huệ với như .

 

Ta chỉ là một lão bà t.ử cô độc, trong nhà ngoại trừ lão quản gia thì chỉ một con Hanh Hanh.

 

Lão thích của ngươi, với ngươi cũng hợp duyên. Lão gia hỏa cũng thích ngươi, lão vốn dĩ keo kiệt, nếu gặp mắt thì bỏ tiền mời lão cũng thèm tay giúp dựng nhà .

 

Hanh Hanh thì càng khỏi bàn, đầu gặp mặt lao lòng ngươi, khiến chủ nhân như đây còn thấy ghen tị đó, ha ha!

 

Hai lão gia hỏa chúng sống trong viện t.ử lớn thế cũng tịch mịch, khi nào rảnh rỗi, ngươi hãy mang theo tới thăm chúng nhé."

 

Lời của Cốc lão phu nhân cũng tương đương với việc gửi lời mời tới , Tả Phiến cảm thấy cảm động.

 

Xét một cách công bằng, chỉ giúp bà một chút xíu, nhưng bà hồi đáp nhiều.

 

Hơn nữa, hai bên rõ ràng cùng một đẳng cấp, nhưng Cốc lão phu nhân hề vẻ cao cao tại thượng xuống kẻ bần dân thấp kém như .

 

Tả Phiến vốn kiểu cách, dành thiện chí cho , cũng hào phóng tiếp nhận:

 

"Vậy thì khách sáo nữa, rảnh rỗi sẽ tới nhà ngài chơi, thuận tiện để Tiểu Bảo nhà chạy nhảy một chút, nô đùa cùng Hanh Hanh."

 

Nói chuyện với Cốc lão phu nhân vui vẻ, nhưng trong nhà còn Tiểu Bảo, Lạc Lạc và A Thần bảo bảo đang chờ cho ăn, Tả Phiến chỉ thể luyến tiếc cáo từ.

 

Lúc cửa, vặn thấy lão quản gia đang nhổ mấy gốc thực vật khô héo khỏi thùng trồng trọt, nhổ thở dài: "Đang yên đang lành, để nuôi c.h.ế.t nữa ?"

 

Cốc lão phu nhân mắng: "Ngươi thật là uổng công mang danh dị năng hệ Thổ, nuôi thứ gì là c.h.ế.t thứ đó. Cái viện của đến cả cọng cỏ dại cũng ngươi cho héo rũ, thấy ngươi đừng phí phạm hạt giống nữa."

 

Tả Phiến xong liền nhớ tới phụ của . Nhớ khi đó, phụ thích mang hoa cỏ từ bên ngoài về, cái là do các cụ già trong khu phố tặng, cái là do tự bỏ tiền mua.

 

Phụ lúc rảnh rỗi chỉ thích tưới hoa, còn tốn công tốn sức dùng nước vo gạo, thêm cả vỏ trứng vụn để tăng cường dinh dưỡng.

 

Thế nhưng nuôi chậu nào c.h.ế.t chậu nấy, ngay cả cây xương rồng sức sống mãnh liệt nhất trong nhà, cuối cùng cũng tưới nước đến mức thối rễ, khi gắng gượng nửa năm thì cũng lìa đời.

 

Mèo Dịch Truyện

Hồi đó mẫu của nàng mỗi đều sẽ : "Ông đúng là mệnh Hỏa, thiên sinh khắc chế hoa cỏ."

 

ngờ rằng, lão quản gia vốn là một dị năng giả hệ Thổ mà cũng thể nuôi c.h.ế.t thực vật, chuyện thật sự quá quỷ dị!

 

 

Loading...