Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 155: Tín vật định tình?
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:25:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì bạn nhỏ mong chờ nhất đến như hẹn, Dạ Đàm Tịch buồn bực c.h.ế.t, một chạy hoa viên để hờn dỗi.
Đến khi bàn tiệc, liền thấy khách khứa về gần hết, chỉ còn mỗi một cái đầu nhỏ đang vùi đống thức ăn mà đ.á.n.h chén.
Dạ Đàm Tịch tức lắm chứ!
Hắn chỉ hận thể tóm lấy con bé mà đ.á.n.h cho một trận m.ô.n.g để trút giận. cuối cùng vẫn nỡ tay, chỉ thể tức tối trừng mắt nàng: "Quà sinh nhật của ?"
Hi Nhi lập tức đờ , quà sinh nhật nàng quên chuẩn mất .
nàng vẫn nhanh trí, tùy tay mò mẫm trong vòng tay trữ vật, lôi một vật nhắm mắt bừa:
"Này! Đây là món đồ quý báu nhất của , tặng cho đó!"
"Cái là vật gì? Trước đây từng thấy qua." Dạ Đàm Tịch hỏi.
Hắn nhận lấy món quà từ tay bạn , phát hiện đó là một chiếc trống lắc nhỏ bằng bạc.
Thứ thực sự từng thấy qua, bởi đồ chơi của Thiếu cung chủ Dạ Đàm Cung từ đến nay là những thứ cao sang quyền quý.
Còn loại trống lắc vốn là món đồ chơi bình dân do phàm nhân ở hạ giới chế tác.
Năm đó Lan Phách cùng thê t.ử Bạch Vũ dắt du ngoạn khắp nơi, vì cảm thấy áy náy với con gái bỏ mặc ở nhà, nên mỗi khi đến một nơi nào đó, họ đều mua một món đồ chơi hoặc mỹ thực mang về dỗ dành nàng.
Chiếc trống lắc bạc thực chất là của một phú hào ở nhân gian đặc biệt đặt bằng bạc cho con trai .
Lan Phách thấy nó tiếng kêu leng keng vui tai, nên cũng thuận tiện đặt một chiếc cho con gái.
Chiếc trống lắc Hi Nhi từng thích, chơi suốt mấy tháng trời. Về tuy còn hứng thú nữa, nhưng vì thấy nó nên nàng nỡ vứt , cứ để nó bám bụi trong vòng tay trữ vật.
Giờ đây tùy tay lôi đại một món đồ chơi cũ quà, ngờ lôi trúng cái .
Hi Nhi năm nay bảy tuổi, khi rõ chiếc trống lắc, nàng khỏi chút chột .
Bởi vì thứ vốn là đồ chơi của nàng từ hồi tròn ba tuổi. Sau khi quá ba tuổi, nàng chê nó quá đơn điệu nên thèm đụng tới nữa.
Bây giờ nàng đem nó tặng cho một trưởng mười hai tuổi quà sinh nhật, nếu để sự thật, chắc chắn sẽ giận lắm đây?
Hi Nhi là một đứa trẻ lém lỉnh, nàng đời nào để sự thật.
Thế là cô bé liền nghiêm túc dối trắng trợn: "A Tịch ca ca, đây là pháp khí đầu tiên do chính tay luyện chế đó."
"Tuy thành công lắm, hình dáng cũng tầm thường một chút, nhưng nó mang ý nghĩa kỷ niệm lớn đấy."
Mèo Dịch Truyện
"Muội cho nhé, phụ mấy đòi mà nỡ cho , đặc biệt giữ để quà sinh nhật cho đấy."
Dạ Đàm Tịch dạo gần đây Hi Nhi đang nổi hứng học luyện khí với Lạc Sơn Thượng Thần.
Có điều tính tình nàng nay luôn cả thèm ch.óng chán, học cái gì cũng chỉ sơ sơ lớp vỏ bên ngoài.
Nàng thể luyện chế một món pháp khí hình dáng chỉnh thế cũng là chuyện dễ dàng gì .
"Hừ! Tuy hôm nay đến muộn, hơn nữa đến chỉ lo ăn uống, chẳng thèm hoa viên tìm ."
" nể tình ngươi thành tâm tặng quà cho như , sẽ miễn cưỡng tha thứ cho ngươi."
Dạ Đàm Tịch trừng mắt nàng, nhưng nơi đầu mày cuối mắt ẩn chứa ý mà chính cũng nhận .
Hắn cẩn thận thu chiếc trống lắc nhỏ trong linh quyết trữ vật luôn mang theo bên , như sẽ khiến cảm thấy món quà đang ở gần .
Vào những đêm thanh vắng, lấy chiếc trống lắc , đưa thần thức kiểm tra, nhưng phát hiện cái gọi là pháp khí thực chất chỉ là một vật dụng bình thường.
Dù truyền linh lực , nó cũng chẳng hề chút phản ứng nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-155-tin-vat-dinh-tinh.html.]
Lý do duy nhất khiến nghi ngờ nàng dối, chính là chiếc trống lắc vương vấn thở nồng đậm chỉ thuộc về riêng nàng.
Ghé sát gần, còn thể ngửi thấy một mùi sữa thơm dìu dịu, vô cùng dễ chịu.
Kể từ ngày đó, mỗi khi Dạ Đàm Tịch rảnh rỗi, lấy chiếc trống lắc để ngửi một chút.
Hắn thực sự thích mùi hương .
Một ngày nọ, khi đang lấy trống lắc ngửi thì tình cờ Bạch Vũ thấy.
Nàng cảm thấy kỳ lạ nên lên tiếng hỏi: "A Tịch, tại con cầm cái trống lắc đồ chơi lúc nhỏ của Hi Nhi nhà ?"
"Bạch Vũ di mẫu, đây là trống lắc đồ chơi của trẻ con ? Chẳng nó là pháp khí đầu tiên mà Hi Nhi luyện chế ?" Dạ Đàm Tịch thể tin nổi.
"Ha ha! Tiểu t.ử ngốc Hi Nhi lừa . Con xem, dù con cũng lớn hơn con bé năm tuổi, nào cũng mắc mưu nó thế?" Bạch Vũ nhịn mà lớn.
Dạ Đàm Tịch thẹn quá hóa giận, trực tiếp ôm mặt chạy mất.
Hắn một tới Vạn Hoa Cốc, ném mạnh chiếc trống lắc giữa biển hoa.
Mãi đến khi giăng đầy trời, cơn giận của mới nguôi ngoai.
Lúc định về, nhớ tới chiếc trống lắc, nhớ tới mùi sữa thơm đặc trưng của Hi Nhi ở đó.
Hắn đành cam chịu phận mà phóng thần thức , tìm kiếm từng tấc một trong biển hoa.
Cuối cùng cũng tìm thấy chiếc trống lắc, nữa nhét nó trong linh quyết trữ vật n.g.ự.c.
Sau , họ trưởng thành và yêu .
Năm hai mươi hai tuổi, xin nàng một món định tình tín vật, Hi Nhi liền thuận miệng đãi bôi: "Định tình tín vật? Chẳng ngày sinh thần mười hai tuổi của , tặng ?"
Nàng lục tìm trong linh quyết trữ vật của một hồi, lấy chính chiếc trống lắc năm xưa.
Thứ nàng ít thấy lén cầm trong tay nghịch ngợm, tuy nó chỉ là một vật phàm trần bình thường, nhưng !
Dạ Đàm Tịch lúc là một thanh niên, y thiếu nữ với vẻ mặt tinh quái mắt, trong mắt tràn đầy sự bất lực và sủng ái.
Nha đầu lẽ vẫn , sớm thấu triệt lai lịch của cái gọi là pháp khí .
Thế nhưng, nếu nàng tiếp tục lừa , cứ giả vờ như là .
Huống hồ, định tình tín vật nhất thiết là vật giá trị liên thành, chỉ cần là nàng tặng, dù là một ngọn cỏ ven đường, cũng sẽ trân trọng cất giữ.
Về , cả hai đều chiến t.ử trong trận chiến diệt thế ở Thần giới. Khi chuyển thế xuống hạ giới, mảnh linh quyết trữ vật gắn liền với thần hồn của mà cũng theo hài nhi cùng chào đời.
Ba vạn năm trôi qua, những bảo vật cất trong linh quyết cái dùng hết, cái thì cạn kiệt linh khí mà mục nát.
Duy chỉ chiếc trống lắc , vì thường xuyên chủ nhân vân vê, linh khí từ đầu ngón tay vô tình truyền , ngược luyện nó trở thành một món bán tiên khí thể nuôi dưỡng thần hồn.
Đến mức khi nhục của Dạ Đàm Tịch hủy hoại, thần hồn chỉ còn một luồng tàn hồn, luồng tàn hồn vô thức nương náu bên trong chiếc trống lắc.
Hi Nhi thấy chiếc trống lắc trong ký ức, cảm nhận luồng tàn hồn quen thuộc lưu bên trong, nàng :
"A Tịch, đúng là đồ ngốc, mà đem một vật phàm trần luyện thành bán tiên khí."
"Vậy thì, một thông minh như , liệu thể giúp bổ khuyết luồng tàn hồn , để trở thành một linh hồn vẹn như mới ?"
"Trước đây đợi ba vạn năm, sẽ dùng ba vạn năm để tu bổ tàn hồn cho ."
"Muội chính là duy nhất trong trời đất thể vá cả vết nứt gian, việc tu bổ tàn hồn cho chắc cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi nhỉ?"