Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 164: Khắp nơi đều là hạt sồi, tùy tiện nhặt thôi!
Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:49:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều Tả Phiến quyết định cùng hành động, bởi vì buổi sáng Mao Lật ở khu vực rìa của điểm thu thập 21 phát hiện mấy cây sồi, trái rụng đầy mặt đất.
Bởi vì Tả Phiến thu thập hạt giống càng nhiều càng , nên y dùng đao kiểm trắc đo thử một quả, kết quả đao kiểm trắc báo độc.
Tuy nhiên y vẫn mang về một quả nguyên vẹn, nghĩ thầm nếu dùng thì vứt cũng .
Hơn nữa y còn kiểm tra cây sồi , phát hiện gỗ của nó chỉ chắc chắn, vân gỗ mịn màng mà sắc gỗ còn là màu đỏ nâu, nếu dùng để đồ gia dụng sẽ .
Trong nhà ngoài mấy món đồ gia dụng bằng tre đơn sơ thì chỉ đồ kim loại do Tiểu Bảo nặn , y nghĩ chủ nhân lẽ sẽ hứng thú với loại gỗ sồi .
Tả Phiến thấy quả sồi màu nâu thẫm hình trứng dài liền nhịn mà kích động. Đây chẳng là hạt sồi nàng từng ăn qua ?
Nhớ khi đó, một đồng đội đến từ Mông Cổ của nàng khi về quê thăm trở mang theo một bao tải đầy hạt sồi nướng. Vị của nó giống hạt dẻ, nhưng trong cảm giác nếm thêm chút vị chát.
Tuy tính là mỹ vị tuyệt trần nhưng một mùi hương thanh khiết của gỗ độc đáo, khiến nhớ mãi quên.
Vị đồng đội , nàng về nhà thời gian ngắn, gấp gáp nên những hạt sồi nướng ngâm trong nước thời gian quá ngắn, mới mang theo chút vị chát như .
Nàng còn ở vùng đó sẽ nhặt hạt sồi về phơi khô, đó bóc lấy nhân hạt sồi ngâm nước vài ngày để khử vị chát, dùng cối đá nghiền thành nước cốt, khi lắng xuống đổ bỏ phần nước thừa phơi khô thì sẽ thành tinh bột.
Dùng loại tinh bột thạch, cảm giác ăn trơn láng mịn màng, mang theo một mùi hương thanh khiết độc đáo, là thứ mà các loại thạch khác thể so sánh .
Lúc đó đồng đội của nàng còn mời nàng khi nào dịp thì về nhà chơi, đến lúc đó sẽ mời nàng ăn món thạch sồi do chính tay nương nàng .
Nàng còn cơ hội nếm món thạch sồi nhà bạn nữa, nhưng ngờ cơ hội gặp hạt sồi ở đây.
Thực độc tố chứa trong nhân hạt sồi cũng tương đương với độc tố trong khoai độc, đều chỉ cần dùng nhiều nước sạch ngâm kỹ, đó đun nóng hấp chín là thể loại bỏ độc tố.
Chỉ tiếc là ở vùng phế tích điều . Dù trong lịch sử hành tinh Lục Tảo, ngành trồng trọt phát triển, cho nên loại rễ và quả thực vật hoang dã chứa độc tố ai thử tìm cách khử độc mới ăn.
Sau đại tai biến, những loài thực vật vốn dĩ độc khi biến dị thì độc tính càng mạnh hơn, bất luận là con động vật biến dị đều dám lấy thử độc.
đối với Tả Phiến mà , hạt sồi rụng đầy đất đơn giản là thức ăn mà ông trời ban cho nàng.
Đã là hạt sồi thể tinh bột, chính là thứ thể dùng lương thực chính, còn gì do dự nữa chứ?
Nhặt thôi!
Phan Đa Lạc hạt sồi rụng đầy đất thể tùy tiện nhặt, hưng phấn đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, vội vàng bảo Mao Lật gửi vị trí đ.á.n.h dấu cho , đó trực tiếp ba chân bốn cẳng chạy về phía đích đến.
Tiểu Bảo cũng chịu thua kém, theo sát phía chạy . Đừng hình nó béo mầm mà lầm, tốc độ chạy cũng hề kém cạnh chút nào, ai mà chẳng là dị năng nhị giai chứ?
Tả Phiến đẩy xe nôi nhanh chậm theo phía . Khi nàng tới nơi, Tiểu Bảo sớm leo lên cây sồi, giơ móng vuốt nhỏ ngừng vỗ cành và cây, gốc cây lập tức bắt đầu rơi hạt sồi như mưa.
Cây sồi biến dị kết hạt sồi tự nhiên lớn hơn nhiều, mỗi hạt to bằng quả trứng gà, mà chỉ riêng gốc cây , hạt sồi rụng xuống tới mấy trăm hạt.
Phan Đa Lạc bắt đầu hành động, nhặt gần nửa bao tải, Tả Phiến cũng lấy gian nữu bắt đầu thu thu thu!
Cái thứ gian nữu quả thực là dễ dùng, một đống hạt sồi lớn như khi thu trong một chút sức nặng cũng . Nếu đổi là dùng bao tải để đựng, hôm nay bọn họ căn bản thể mang hết tất cả hạt sồi.
Tiểu Bảo nhảy lên cái cây thứ hai, tiếp tục vỗ vỗ vỗ.
Mèo Dịch Truyện
Tổng cộng năm cây đại thụ, còn hai cây nhỏ tuổi thọ ngắn hơn một chút. Tả Phiến căn bản đếm xuể rốt cuộc bao nhiêu hạt sồi, tóm khi thu gian chiếm tới bảy, tám mét khối dung tích.
Lúc thu hạt sồi, Tả Phiến thể tránh khỏi việc thấy con sấu cái biến dị khổng lồ cùng đống trứng sấu chất cao như núi trong gian nữu.
Điều đầu tiên nghĩ đến chính là nướng thêm thật nhiều hạt sồi, thêm nhiều tinh bột sồi, để đem tặng cho Tiểu Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-164-khap-noi-deu-la-hat-soi-tuy-tien-nhat-thoi.html.]
Sau khi thu hoạch xong hạt sồi bảy cái cây, còn bảo Mao Lật giúp sức, c.h.ặ.t thêm mười mấy cành cây sồi già. Ta đều chọn những cành mọc ở nơi rậm rạp mà c.h.ặ.t, và cũng chỉ chọn những cành quá thô kệch.
loại kiều mộc biến dị vốn dĩ sinh trưởng to lớn, cho dù là những cành quá thô thì mỗi cành cũng đường kính chừng hai mươi phân, dùng để đóng đồ gia dụng thì quá đủ .
Ta chỉ nghĩ đến đồ gia dụng, mà còn bởi vì cành cây sồi khi cháy sẽ tỏa một mùi thảo mộc thanh khiết, dùng nó để hun thịt thì hương vị đặc biệt thơm ngon.
Điểm là do tự ngẫm , bởi vì khi còn ở quê, Tổ mẫu thường chọn cành thông bách để hun thịt. Sau cành thông bách cho phép c.h.ặ.t nữa, bà liền tùy tiện chọn những cành cây ăn quả mọc rậm rạp để thế.
Tổ mẫu , cành cây ăn quả quá rậm rạp sẽ lợi cho sự sinh trưởng của cây, còn giảm sản lượng trái cây.
Vì khi c.h.ặ.t những cành , hề thấy c.ắ.n rứt vì phá hoại cây cối, trái , cho rằng nhờ sự giúp đỡ của mà năm tới mấy cây sồi sẽ kết nhiều hạt hơn.
Chẳng tri chẳng giác, mặt trời bắt đầu ngả về tây, lúc mới giật nhận đến giờ về nhà.
Để kịp thời gian, trực tiếp thu xe đẩy trẻ , đặt Bảo bảo lên đai đeo n.g.ự.c để cõng .
Lúc Bảo bảo thấm mệt mà ngủ . Buổi trưa Lạc Lạc và Tiểu Bảo cùng nô đùa, nhi t.ử của một giây cũng thèm chợp mắt.
Phan Đa Lạc cũng nhận thời gian muộn, lo lắng : "A Tỷ, chúng mau chạy thôi! Lát nữa tỷ mệt thì đưa A Thần cho , hiện tại sức lực dồi dào lắm!"
"Được!" Ta mỉm đồng ý, đó sải bước chân, bắt đầu chạy về nhà với tốc độ như đang thi đấu.
Vừa chạy chừng một khắc đồng hồ, phát hiện Tiểu Bảo vốn đang chạy dẫn đầu bỗng nhiên đầu , nhảy vọt tới bên cạnh , bày tư thế phòng .
"Gù gù!" Tiểu Bảo kêu khẽ, trong tiếng kêu mang theo vẻ kinh hoàng.
Tuy hiểu ý của nó, nhưng cũng cảm nhận nỗi sợ hãi đó.
Thứ thể khiến Tiểu Bảo cảm thấy sợ hãi, ít nhất cũng là biến dị thú từ tam giai trở lên.
Dẫu các điểm thu thập ở khu 48 thường các đoàn dung binh tuần tra, nhưng những khu vực hẻo lánh như điểm thu thập 21 thì xác suất bỏ sót là lớn.
Dù dung binh cũng là , thể lúc nào cũng tận tâm tận lực. Những điểm thu thập hẻo lánh thế , bình thường đến nhặt nhạnh cực kỳ ít, nên bỏ qua cũng là chuyện thường tình.
Toàn nhất thời dựng cả lông tơ: "Tiểu Bảo, đưa Lạc Lạc lên cây! Mao Lật mau ẩn !"
Ta vội vã hét lên, đó chẳng quản ngại gì mà dốc hết chút dị năng ít ỏi của , đẩy tốc độ chạy lên đến cực hạn.
Vừa chạy dùng dư quang quan sát, thấy Mao Lật quả nhiên ẩn , Tiểu Bảo cũng đưa Phan Đa Lạc trèo lên cái cây gần nhất.
Tiểu Bảo và tìm chỗ trốn cây, mà nhảy từ cây sang cây khác, bám sát theo lộ trình của mà tiến tới.
Mao Lật đương nhiên cũng trốn một chỗ, mà cũng hướng về phía mà cuồng phong lao tới.
Ta bọn họ sẽ bỏ mặc để tự thoát , nên chỉ còn cách liều mạng tăng tốc chạy về phía .
Tuy nhiên, chạy chừng mười phút, thấy tiếng bước chân nặng nề truyền đến từ phía . Không một con, mà là một đàn, ít nhất cũng bảy, tám con.
Giọng của Mao Lật trực tiếp truyền tai : "Chủ nhân, là thảo nguyên lang nhị giai, tổng cộng tám con. Theo tính toán của , chỉ thể duy trì tốc độ thêm hai mươi phút nữa, mà bầy sói sẽ đuổi kịp trong vòng một khắc đồng hồ."
"Đừng nhảm nữa! Có cách nào cắt đuôi chúng ? Trèo cây thì ?" Ta chạy gào lên.
"Dựa theo tư liệu tìm mạng, thảo nguyên lang khi biến dị thì thể trèo cây, vả khứu giác của chúng cực kỳ nhạy bén, thuận gió thể ngửi thấy thở cách xa mười mấy cây . Một khi chúng nhắm trúng con mồi thì sẽ c.ắ.n c.h.ặ.t buông." Mao Lật .
"Vậy nghĩa là chỉ , mà ngay cả Lạc Lạc và Tiểu Bảo cũng thoát , đúng ?" Giọng bắt đầu run rẩy.
"Về lý thuyết là . Hai nhị giai đối chiến với tám con thảo nguyên lang nhị giai nổi danh về tốc độ và hung hãn, khả năng thắng là bằng ." Lời của Mao Lật chẳng khác nào tuyên án t.ử cho tất cả chúng .