Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 165: Kịch chiến bầy sói

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:49:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nếu chúng dừng , mấy phút nữa chúng sẽ đuổi kịp?" Ta hỏi.

 

"Nhiều nhất là bảy phút." Mao Lật đáp.

 

"Không chạy nữa! Mao Lật, mau đào một cái hố lớn ngay gần đây, đào càng sâu càng , quan trọng là nhanh lên!" Ta gầm lên.

 

"Tiểu Bảo, qua đây!" Ta hét gọi Tiểu Bảo đang ở cây lớn cách đó xa, đồng thời đổ một đống kim loại phế thải từ trong gian nữu.

 

Đây là thứ nhất thời nảy ý định bỏ gian nữu khi lên đường sáng nay. Dù cả nhà đều vắng, cái sân nhỏ cũng chẳng ngăn kẻ gian, nên tiện tay đẩy luôn cả những thùng trồng trọt trong nhà.

 

Kim loại phế thải tuy đáng tiền, nhưng lượng nhiều thì cũng giá trị nhất định, chi bằng mang hết cho rảnh nợ, đỡ nhòm ngó.

 

"Mau, nắn thành gai kim loại, càng nhiều càng ! Sau đó giấu một nửa gai đó xuống đáy hố. Chờ khi thảo nguyên lang nhảy qua cái hố mà Mao Lật đào, hãy dùng tốc độ nhanh nhất đ.â.m ngược từ lên bụng chúng."

 

"Một nửa còn đưa cho , việc cần dùng." Ta phân phó.

 

"Lạc Lạc, chờ khi ném hết những cành cây xuống hố, hãy lập tức dùng hỏa hệ dị năng châm lửa đốt chúng!" Ta cuối cùng sang dặn dò Phan Đa Lạc.

 

"Được!" Phan Đa Lạc đáp lời, quên dùng đao kiểm trắc c.h.ặ.t thêm một cành lá thực vật hoang dại xung quanh, tất cả đều để chân, chuẩn đợi khi lửa yếu sẽ ném tiếp ứng.

 

Mao Lật tiêu hao phần lớn năng lượng dự trữ, biến móng mèo thành công cụ đào xới, cuối cùng cũng kịp đào xong một cái hố sâu năm trượng, dài hai trượng, rộng bốn trượng trong vòng sáu phút.

 

Ta vội vàng đem những cành cây sồi c.h.ặ.t lúc nãy gác ngang miệng hố, rắc thêm lớp đất mỏng, còn nhân cơ hội lấy một ít mỡ heo trong gian nữu bôi lên những gai kim loại mà Tiểu Bảo đưa.

 

Phan Đa Lạc nhờ Tuế Tuế dùng dị năng duy trì sự sống cho những đám cỏ dại c.h.ặ.t, khiến chúng tạm thời thẳng lên, trông giống như mọc tự nhiên lớp đất bề mặt, che giấu miệng hố. Nhìn từ xa, căn bản thấy điểm nào bất thường.

 

Lũ thảo nguyên lang lúc đang dốc lực truy đuổi con mồi, chắc chắn sẽ phát hiện cái bẫy .

 

Cuối cùng chúng chạy đến gần, nấp một gốc cây, qua khe hở của cành lá rõ hình dáng của chúng.

 

Đầu sói phóng đại trông to như một cái vò lớn! Vì đang chạy nên chúng há hốc mồm thở dốc, lộ hai hàm răng sắc nhọn, chỉ thôi cũng thấy rợn .

 

Chúng cao trung bình hơn một trượng, chân dài cũng hơn nửa trượng, mỗi bước chạy kèm theo bước nhảy thể vượt qua hai, ba trượng, chẳng trách chạy hết sức vẫn chúng đuổi kịp.

 

Con sói đầu đàn là con đầu tiên giẫm lên lớp đất phủ, chân hụt hẫng, những cành sồi sức nặng khổng lồ giẫm mạnh lên liền chịu nổi mà gãy vụn.

 

Thân hình sói đầu đàn mất khống chế, lao thẳng xuống đáy hố.

 

Thực cái hố chỉ sâu năm trượng, căn bản thể khiến nó c.h.ế.t ngay, và nó cũng sẽ sớm bò lên .

 

khoảnh khắc nó rơi xuống, lập tức lệnh: "Tiểu Bảo, đ.â.m bụng nó!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-165-kich-chien-bay-soi.html.]

Tiểu Bảo sớm chuẩn hàng trăm gai kim loại sắc nhọn, những cái còn nắn thêm móc câu, tất cả đều giấu lớp đất ở đáy hố.

 

Lúc lệnh của , nó lập tức điều khiển những gai kim loại đó, đ.â.m mạnh bụng con sói đầu đàn.

 

"Ao ư!" Sói đầu đàn t.h.ả.m thiết gào lên, đau đớn lăn lộn đáy hố.

 

Hai con sói chạy sát đó cũng kịp dừng chân, lượt lao xuống. Tiểu Bảo đương nhiên để chúng nhàn hạ, vô gai kim loại đ.â.m mạnh phần bụng mềm mại nhất của chúng.

 

Thảo nguyên lang da dày thịt béo, quanh năm chạy nhảy nên cơ bắp săn chắc, những gai kim loại đó ban đầu chỉ đ.â.m sâu nửa thốn, nhưng Tiểu Bảo điều khiển chúng tiếp tục đ.â.m sâu , cho đến khi lút hẳn bụng sói, tiếp tục quấy đảo bên trong.

 

Đáy hố m.á.u me bê bết, ba con sói dẫn đầu cũng thật hung hãn, dù thương nặng như vẫn ngoan cường khỏi hố.

Mèo Dịch Truyện

 

Ta chút do dự hạ lệnh: "Lạc Lạc, phóng hỏa!"

 

Phan Đa Lạc lập tức phóng một quả cầu lửa từ lòng bàn tay, trong nháy mắt thiêu rụi đám cỏ khô và cành sồi. Ta lấy thêm một ít mỡ heo trong gian nữu, nắn thành từng viên ném chúng.

 

Ba con sói trọng thương tức khắc biển lửa bao vây, đáy hố vang lên những tiếng gầm rú thê lương.

 

Thảo nguyên lang vốn dĩ gian giảo, thấy ba con sa hố, những con nhận thấy điều bất thường liền hãm phanh , dừng bước tiến thêm.

 

Nhìn thấy lửa lớn mắt, tiếng gào thét của sói đầu đàn và đồng bọn, hai con nhát gan bắt đầu do dự lùi bước.

 

Ta phân phó: "Lạc Lạc, châm lửa những gai kim loại bôi mỡ heo ! Tiểu Bảo, hãy b.ắ.n tất cả những gai lửa sang phía đối diện cho , trúng cũng quan trọng!"

 

Theo lời dặn, Phan Đa Lạc nhanh ch.óng châm lửa gai kim loại bôi mỡ, Tiểu Bảo nhấc móng vuốt nhỏ vẫy một cái, những gai lửa đang cháy bừng bừng liền lao thẳng về phía năm con sói .

 

Khoảng cách gần như , dù hình chúng linh hoạt nhưng cũng thể tránh khỏi bộ, mỗi con đều ít nhiều trúng vài gai lửa.

 

Những gai kim loại nóng rực mang theo lửa đ.â.m , tuy sâu, chỉ cháy xém lớp lông và da nhưng uy thế cực lớn. Mấy con sói thấy cứu sói đầu đàn, liền lập tức giải tán, đầu chạy thục mạng.

 

Ta sợ hãi tới mức tim đập chân run, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, nguyên tại chỗ.

 

Cho đến khi lửa tắt hẳn, đáy hố chỉ còn ba cái xác đen thui to lớn. Với nguyên tắc vật tận kỳ dụng, thu hết chúng gian nữu, lúc mới vội vã chạy về nhà.

 

Ánh hoàng hôn tắt, chúng dám dừng , chạy một mạch cho tới khi đến khu dân cư mới dám thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc trời tối hẳn, ai chú ý tới bộ dạng nhếch nhác của chúng , cả nhóm liền chạy thẳng về nhà.

 

Vừa bước cửa, mắt liền tối sầm , đổ gục xuống đất. Phan Đa Lạc và Tiểu Bảo cũng chẳng khá hơn là bao, mệt tới mức sắp đứt .

 

thấy A Tỷ ngất xỉu, Phan Đa Lạc căn bản dám nghỉ ngơi, chạy một mạch ngừng nghỉ tới nhà Cốc lão phu nhân, gõ cửa gọi lão quản gia: "Cầu xin lão phu nhân, hãy cứu lấy A Tỷ của !"

 

 

Loading...