Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 20: Khéo léo làm quen

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:20:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi đuổi khéo kẻ đáng ghét, đồng thời cảnh cáo những kẻ xung quanh đang rục rịch ý đồ , gian xung quanh nhóm Vũ Phiến cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

 

Thậm chí ngay cả mấy kẻ hung dữ chiếm chỗ đó cũng lặng lẽ dời đến những góc xa hơn, sợ rằng sẽ chọc giận đến bọn họ.

 

Lẫn trong đám đông, Kim Lục và Kim Đỉnh vốn định tìm cơ hội bắt chuyện liền , cả hai đều thấy rõ vẻ nghi hoặc trong mắt đối phương:

 

Mục tiêu nhiệm vụ cường hãn như , thực sự cần bọn họ bảo vệ ?

 

Thế nhưng để tiếp cận nàng, bọn họ trả một cái giá lớn, hầu bao gần như trống rỗng, khó khăn lắm mới cơ hội cùng một con linh chu, cơ hội dù thế nào cũng thể lãng phí.

 

Kim Lục vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm một cái cớ để quen.

 

Trên linh chu, rượu ngon và thức ăn chỉ cung cấp cho những vị khách ở phòng bao mua vé hạng giáp. Khách ở đại sảnh nếu dùng Bích Cốc Đan để chống đói thì cũng tự ăn đồ mang theo.

 

Trước đó tại Lôi Âm Thành, Vũ Phiến và mua linh mễ, hoa quả và thịt linh thú cấp thấp. Vũ Phiến lúc tuy dung hợp ký ức ba đời nhưng nàng còn mấy hứng thú với việc tự tay món ngon nữa.

 

Tuy nhiên cả, nàng cần tự động tay, chỉ cần dựa ký ức chỉ huy Nhạc Nhạc và Hoa Cảnh Nhất Thụ thực hiện là .

 

Bác Nhất Ngôn cũng nhân tiện học vài công thức nấu ăn, trông cũng dáng.

Mèo Dịch Truyện

 

Buổi trưa ngày thứ hai khi lên linh chu, Bác Nhất Ngôn lấy thức ăn chuẩn sẵn từ trong nhẫn trữ vật chia sẻ cho .

 

A Thần bưng một đĩa sủi cảo nóng hổi, ăn ngon lành, đôi mắt híp thành một đường chỉ.

 

Khi Kim Lục giả vờ ngang qua, nhân cơ hội tiến gần hỏi: "Tiểu công t.ử, món là kiểu cách mới lạ gì ? Sao đây từng thấy bao giờ?"

 

"Đây là món ăn do nương tự nghiên cứu , nó tên là sủi cảo. Ôi chao, thơm lắm nhé, bảo đảm ngài ăn một cái là ăn cả đĩa luôn!" A Thần đắc ý .

 

"Hóa là do phu nhân tự tay . Ôi! Ta còn đang định hỏi xem thể mua ở để mua nhiều một chút tích trữ dần." Trên mặt Kim Lục lộ rõ vẻ tiếc nuối.

 

Trong ánh mắt lộ sự khát khao đối với món ngon, nhưng nỗ lực kìm nén sự thèm thuồng đó, chậm rãi bước qua cạnh A Thần mà vẫn quên ngoảnh đĩa sủi cảo một cái.

 

A Thần ánh cho thật sự ngại ngùng, bèn gọi : "Này! Tiểu ca ca, nếm thử hương vị của sủi cảo ?"

 

Kim Lục lập tức đầu, vẻ mặt đầy kinh ngạc lẫn vui mừng : "Thật sự thể cho nếm thử ? Tốt quá! Ta ngửi thấy mùi hương đó mà chân bước nổi nữa ."

 

Nghe , ban đầu A Thần chỉ định cho nếm một cái, kết quả hỏi xin Bác Nhất Ngôn thêm một đĩa nữa, đưa cả đĩa cho .

 

"Chuyện ... nhiều quá ? Đã là chỉ nếm một chút thôi mà, như thật ngại quá." Kim Lục giả vờ từ chối.

 

"Không , chúng mang theo đủ nhiều. Huynh cứ cầm lấy mang về cho đồng bạn cùng nếm thử hương vị ." A Thần hào phóng .

 

Lần gói sủi cảo , cũng tham gia. Đừng tay nhỏ, nhưng tốc độ gói sủi cảo chẳng hề chậm hơn lớn chút nào.

 

Hơn nữa so với phụ , sủi cảo gói nhiều nhân còn mắt hơn, cho nên khi tặng khác, cũng ý khoe khoang trình độ của một chút.

 

Kim Lục bưng đĩa sủi cảo bên cạnh Kim Đỉnh. Họ ở cách nhóm Vũ Phiến xa, Kim Đỉnh cố ý lớn: "Sao nỡ lòng nào nhận thức ăn của một đứa nhỏ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-20-kheo-leo-lam-quen.html.]

"Đại ca, thực sự là thơm quá, nhịn ! Huynh mà, từ nhỏ đến lớn thích nhất là món ngon." Kim Lục đáng thương .

 

"Được , nếu nhận sự tặng cho của thì hãy nếm cho thật kỹ ."

 

" luôn qua , hãy mang thứ sang tặng cho họ xem như là lễ tạ ơn." Kim Đỉnh lấy từ trong nhẫn trữ vật một nắm hạt linh quỳ .

 

Kim Lục lập tức cho hạt linh quỳ một chiếc hộp gỗ nhỏ xinh xắn, nhanh nhảu chạy chỗ A Thần.

 

"Tiểu công t.ử, cái tặng cho , là ca ca đưa." Kim Lục mở hộp gỗ , để lộ năm hạt linh quỳ bên trong.

 

A Thần qua, đây là loại hạt hướng dương biến dị mà từng cùng nương thu thập ở dã ngoại lúc nhỏ ?

 

Mỗi hạt hướng dương dài một tấc, hạt căng tròn, tỏa linh khí nhàn nhạt.

 

"Tiểu công t.ử, đây là hạt linh quỳ nhị giai mà đại ca trong một bí cảnh nào đó. Nó đáng giá bao nhiêu nhưng hạt thơm."

 

"Ta và đại ca đều thạo việc chăm bón, nếu trong các vị ai mang mộc linh căn giỏi trồng trọt thì cầm lấy, thể trồng sống ."

 

"Thứ khi lớn lên, đài hoa hướng dương rộng chừng hai thước, một đóa thể kết mấy chục hạt đấy."

 

"Nếu cách trồng , ăn nữa thì thể tìm để xin ." Kim Lục chân thành .

 

Vũ Phiến và Tiểu Bạch vẫn luôn dõi theo A Thần. Thấy chủ động tặng một hành khách xa lạ đĩa sủi cảo, trong lòng họ ít nhiều chút nghi ngờ, sợ tiếp cận A Thần với ý đồ .

 

ngờ cũng khá hiểu chuyện, ăn sủi cảo xong còn đáp lễ, hơn nữa vẻ như cũng mưu đồ gì với họ.

 

Ít nhất hề hỏi thăm bất kỳ thông tin nào của họ, cũng xin cách thức liên lạc tên tuổi, địa chỉ.

 

Nghĩ đến đây, Vũ Phiến cũng mặt cảnh báo nhi t.ử đề phòng. Dẫu đứa nhỏ năm xưa từng một đưa nàng trốn chạy đến tận trấn nhỏ.

 

Tuổi của tuy nhỏ nhưng năng lực tự lập mạnh, kiểu trẻ con dễ lừa gạt.

 

Ba ngày trôi qua nhanh ch.óng, khi xuống thuyền, Kim Lục lạch bạch chạy đến chào tạm biệt A Thần nghiêm túc :

 

"Tiểu công t.ử, và ca ca dự định đến Thập Phương Thư Viện ở Ngũ Hành Thành thuộc Nam Vực để tham gia kỳ thi nhập học năm năm một của họ."

 

"Nếu thi đỗ, sẽ ở Thập Phương Thư Viện học tập. Khi nào dịp đến Ngũ Hành Thành thì hãy tới tìm chơi, sẽ mua đồ ngon tiếp đãi !"

 

"Thập Phương Thư Viện? Đó là nơi ?" A Thần bắt đầu thấy hứng thú.

 

"Thập Phương Thư Viện thu nhận những trẻ tuổi hai mươi tuổi tư chất ưu tú. Sau khi vượt qua các hạng mục khảo hạch là thể viện học tập các loại pháp thuật."

 

"Nơi đó là thư viện nổi tiếng nhất Nam Vực, là nơi mà các tinh thiếu niên tranh ."

 

"Đây , chỗ khéo còn giữ một bản thông báo tuyển sinh của Thập Phương Thư Viện. Nếu thấy hứng thú thì thể nghiên cứu kỹ một chút." Giải thích xong, Kim Lục lấy một bản thông báo đưa cho A Thần.

 

"Được, sẽ xem thật kỹ. Cảm ơn tiểu ca ca! Tạm biệt!" A Thần cất bản thông báo , vẫy tay chào tạm biệt .

 

 

Loading...